Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

A Phúc đang ở lầu hai, hôm nay trời mưa bên ngoài ẩm ướt, hắn cũng không thích bay xuống mà ngoan ngoãn đi cầu thang, tình cờ gặp phải cuộc đối thoại của một người một yêu này, nghe mà không khỏi cạn lời.

“Ngài biết nó nói gì không?”

“Không biết?” Hạ Đồng nghiêng người móc lấy mèo con từ trong mũ áo khoác ra ôm vào lòng: “Chúng ta tâm ý tương thông, nó không cần nói thì ta cũng biết nó đang nghĩ gì.”

“Nó đang nghĩ gì?”

“Nghĩ đến việc được ăn thịt chứ sao, sáng chưa ăn nên chắc chắn là đói rồi.”

“Chào Bà chủ!”

“Bà chủ hôm nay đẹp thật!”

“Mèo do Bà chủ Hạ nuôi đúng là khác biệt ha, béo tốt mượt mà, nhìn là biết mèo tốt!”

“Chào, chào mọi người.” Hạ Đồng cười hì hì nhận lời khen ngợi, chào hỏi mấy vị khách, hỏi họ tối qua ngủ có ngon không.

A Phúc nhìn chằm chằm mèo con, lộ ra một nụ cười không có ý tốt: “Bà chủ, quy tắc Thông Thiên Quan của chúng ta từ xưa đến nay, là không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi nha!”

Mèo con cảnh giác.

“Ngươi có ý gì?” Hạ Đồng vuốt cái bụng nhỏ mũm mĩm của mèo con.

A Phúc liếc mèo con một cái: “Tiểu tử này đến Thông Thiên Quan cũng đã lâu rồi, chỉ ăn bám mà không có chút tác dụng nào, chi bằng chúng ta đưa nó về Vạn Cổ Lâm đi?”

“Meo!” Mèo con tức giận đến mức lông trên thân nó dựng đứng cả lên: cái thằng ma chết bằm này, dám đuổi nó đi!

Lý Hạo Nhiên cười xòa: “Một con mèo thì ăn được bao nhiêu, nuôi thì nuôi thôi, ít nhất còn có thể giữ ấm tay cho bà chủ.”

Mèo con ngẩng khuôn mặt nhỏ đầy lông, hì hì, nó vẫn còn hữu dụng mà.

“Thật ra mèo con còn có một tác dụng nữa.” Chúc Nguyện nhìn chằm chằm cái bụng béo của mèo con.

“Tác dụng gì?”

“Máu của nó. Vì nó là Mèo Yêu, lại còn là mèo đen, dùng máu của nó để vẽ bùa còn tốt hơn máu chó mực nhiều.” Chúc Nguyện đã sớm muốn rút máu nó rồi.

Meo!!!

Mèo con sợ hãi trốn trong tay Hạ Đồng mà run lẩy bẩy, Hạ Đồng trừng mắt nhìn Chúc Nguyện: “Mèo con nhỏ bằng bàn tay, cậu còn muốn rút máu nó, có còn nhân tính không hả?”

Chúc Nguyện hừ nhẹ một tiếng: “Ngài không phải cũng đang học vẽ bùa sao? Ta nói cho ngài biết, với trình độ hiện tại của ngài. Nếu dùng máu của Yêu tộc, lá bùa mà ngài vẽ ra có thể xem như ngang bằng với ta rồi.”

“Thật sao?” Hạ Đồng vô cùng bất ngờ.

Hạ Đồng là một người lười biếng, sau khi tuyển dụng Vương Dũng quản bếp, Lý Hạo Nhiên quản lý quầy lễ tân, ngoài việc có khách không vào được cổng cần cô đến kéo người vào thì thời gian còn lại của cô đều rảnh rỗi, xem phim xem chương trình tạp kỹ cũng có lúc chán. Mấy ngày nay cô tìm thấy một cuốn sách vẽ bùa trong thư phòng, mỗi ngày bắt chước vẽ theo, học mấy ngày cũng ra hình ra dạng rồi.

“Chuyện này còn có thể giả được sao?”

Chúc Nguyện là thiên tài bẩm sinh trong huyền môn, được trời cao độ. Còn Hạ Đồng thì, có lẽ là người may mắn tạm thời giác ngộ mà thôi.

Cô có thể nhìn thấy khí vận của con người, sau khi luyện tập sơ qua, lúc vẽ bùa có thể dễ dàng cảm nhận được linh lực được dẫn dắt trên giấy vẽ bùa, nhờ kỹ năng gian lận từ may mắn này mà cô tiến bộ không ít.

Mỗi ngày học đều có chút thành tựu. Nhờ đó mà Hạ Đồng đang rất hứng thú với vẽ bùa, cô xoa xoa cái bụng béo của mèo con. Ừm, nuôi cho béo thêm chút nữa rồi mới “mượn” một chút máu từ mèo con chắc là được?

Hôm nay trời lạnh, muốn ăn đồ nóng hổi nên Vương Dũng đã chuẩn bị lẩu.

Tất cả đã tề tựu, Lý Hạo Nhiên và mấy người kia mang lẩu ra, các loại rau củ được bày riêng, muốn nhúng gì thì tự lấy.

Meo meo…

Mèo con vẫy đuôi ngồi xổm trên bàn, trước mặt bày một cái đĩa nhỏ, nào là trứng cút, thịt bò non, chả tôm, có vài loại trong phần của nó.

Mèo Yêu đúng là khác biệt, ngay cả lẩu cũng ăn.

Đang ăn, cơn mưa nhỏ bên ngoài tạm ngừng, bầu trời mây đen giăng kín đã lộ ra một góc sáng, ánh nắng chiếu xuống làm Hạ Đồng thoải mái vươn vai.

Hạ Đồng đi vào phòng Chúc Nguyện tìm một cuốn từ điển đặt trước mặt mèo con: “Tự lật sách, lật đến trang nào ngươi sẽ lấy tên đó.”

Mèo con hiểu ý nên hì hục bận rộn mấy phút, Hạ Đồng liếc qua từ điển: “Ngươi tên là Trường Tuế à.”

“Tên Trường Tuế này hay đấy, người ta nói mèo có mấy mạng, đúng là nên Trường Mệnh Bách Tuế!”

“Meo!” Trường Tuế đứng bằng hai chân sau trên bàn, hai móng vuốt trước hờ hững nâng lên nghiêng đầu nhìn cô, Hạ Đồng cảm thấy dễ thương đến mức máu mũi sắp chảy ra.

“Bé cưng ngoan, chị hôn cái nào.”

Chúc Nguyện khinh bỉ nói: “Ngài ra ngoài đi, ta cần phải học bài.”

“Học đi, học đi, nghe Lý Phác Nhất nói, Trùng Dương Cung của họ bây giờ đang tuyển đệ tử ít nhất phải có bằng đại học, đệ tử nhập môn cũng phải từ tiến sĩ trở lên, cậu đừng để lỡ dở.”

“Hữu danh vô thực!”

Lý Phác Nhất đang đi lên lầu hai tìm Bà chủ Hạ thì nghe thấy câu này, giả vờ như bản thân không nghe thấy.

“Bà chủ, có người tìm.”

“Ai tìm ta vậy?”

“Cái vị ngôi sao đã từng đến trước đây.”

Hạ Đồng xuống lầu: “Mấy ngày nay có mấy ngôi sao đến, là nói ai đây?”

“Bà chủ khỏe ha!” Chung Ý cười chào hỏi.

“Là anh à.” Hạ Đồng đi đến cổng: “Anh muốn thuê phòng?”

Chung Ý hối tiếc nói: “Tôi không có thời gian, tối nay tôi phải quay phim bên thành phố Cẩm Giang, lát nữa phải vội về rồi.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »