Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Chúc Nguyện bất mãn: “Tướng mạo rõ ràng như vậy mà các vị cũng không nhìn ra à?”

Lý Huyền Thanh vội vàng nói: “Tổng giám đốc Ninh chắc là bị kẻ nào đó ám hại rồi.”

“Đúng, Tổng giám đốc Ninh tuy bị mây đen bao phủ nhưng vẫn sống tốt, chứng tỏ người ta ra tay độc ác không trực tiếp nhắm vào ông, chúng ta phải đi xem phong thủy nhà Tổng giám đốc Ninh và người nhà thì mới có thể phán đoán thêm.”

Chúc Nguyện hừ nhẹ một tiếng: “Cuối cùng cũng nói trúng trọng điểm.”

Nghe họ nói vậy, Ninh Nguyệt Minh không chút do dự liên hệ máy bay thương mại, nửa tiếng sau mọi người cùng ngồi máy bay đi đến Thủ Đô, ba tiếng sau đã đến nhà Ninh Nguyệt Minh.

Hạ Đồng kinh ngạc: “Đây là Dương Trạch sao?”

Nhà họ Ninh là một biệt thự nhỏ ba tầng trên nền đất, dưới ánh mặt trời chói chang, vừa bước vào cửa cô đã cảm nhận được âm khí ập đến, cái này còn nặng hơn âm khí trên hồn thể của đám ma quỷ ở Thông Thiên Quan nữa.

Hạ Đồng hít hít mũi, cô cảm thấy không khí trong nhà có một mùi hôi thối thoang thoảng ẩn hiện.

“Lạnh quá!”

Ninh Nguyệt Minh vội vàng nói: “Hệ thống sưởi trong nhà không hoạt động tốt, rõ ràng là đang bật mà trong phòng vẫn lạnh buốt. Khoảng thời gian này bận nên tôi cũng không có thời gian gọi người đến sửa chữa.”

“Khoan đã!” Chúc Nguyện ngăn cản ông ấy lại.

Chúc Nguyện vươn bàn tay nhỏ đào bới vào khe hở của lò sưởi, Hạ Đồng rướn cổ nhìn. Đào bới một lúc lâu liền lôi ra một cái túi ni lông màu trắng.

Trong túi ni lông đựng một mẩu xương?

“Xương gì vậy? Trẻ con nhà ông bao nhiêu tuổi rồi, gặm xương ăn thịt xong còn phải giấu xương chơi à?”

Ninh Nguyệt Minh cau mày: “Nhà tôi chỉ có một con trai, đã học đại học rồi.”

“Thế thì…”

“Đây là xương người!” Chúc Nguyện khẽ nói.

Trong khoảnh khắc, người chưa từng trải như Hạ Đồng đã sợ đến lông tơ trên người cũng dựng hết cả lên.

“Ta đoán không chỉ có một mẩu xương này.”

Việc dùng phong thủy hại người, phổ biến nhất là đưa vật phẩm được đào từ dưới đất đã nhiễm âm khí vào nhà người khác hoặc là bày trận pháp phong thủy xung khắc với bát tự của chủ nhà trong nhà người đó.

Loại đầu tiên là đơn giản nhất, loại thứ hai thì cần một chút bản lĩnh, trận pháp phong thủy cũng không phải người học vài năm về huyền học là có thể tùy tiện làm được.

Trận pháp phong thủy hãm hại nhà họ Ninh còn độc ác hơn hai loại trên, dùng xương người chết được đào lên làm trận pháp, bày cả trong lẫn ngoài nhà, bên ngoài xương còn bọc một tờ giấy vàng, trên đó viết sinh thần bát tự của người nhà họ Ninh.

Nếu không phải nhờ Ninh Nguyệt Minh phát hiện chuyện lạ sớm và tìm đến Chúc Nguyện thì chuyện nhà tan cửa nát, tiền tài tiêu tán cũng chỉ là chuyện vài ngày nữa thôi.

Hướng Dương gọi điện cho Trưởng phòng Vương, Vương Nhất Tiếu sắp xếp người đến hỗ trợ.

Ninh Nguyệt Minh sợ đến nổi hai tay run rẩy không ngừng, rốt cuộc là ai muốn hại ông ấy đến mức này!

Khu dân cư Ninh Nguyệt Minh ở là một khu nhà giàu, đừng nói nhà Ninh Nguyệt Minh không thiếu camera giám sát, ngay cả ban quản lý khu dân cư cũng có không ít camera.

Ninh Nguyệt Minh nóng lòng muốn biết rốt cuộc là ai gây khó dễ cho gia đình mình, chạy đi trích xuất camera, phát hiện người hãm hại nhà họ lại là dì Trương: người giúp việc trong nhà.

“Sao lại là dì Trương?” Ninh Nguyệt Minh không dám tin.

Con trai Ninh Nguyệt Minh là do dì Trương chăm sóc từ nhỏ, cho đến trước khi cậu ấy học đại học, đều là dì Trương chăm sóc. Cha mẹ Ninh còn nói, đợi con trai kết hôn nhất định phải mời dì Trương ngồi mâm cổ.

Hạ Đồng an ủi ông ấy: “Bây giờ chuyện chưa đến mức không thể cứu vãn, giải quyết chuyện trong nhà trước đã.”

“Ngài nói đúng!” Ninh Nguyệt Minh hít sâu một hơi, đầu óc tỉnh táo hơn một chút: “Chúc Đại sư, bây giờ phải làm sao?”

“Sinh thần bát tự viết trên giấy vàng có đúng không?”

Ninh Nguyệt Minh nghiến răng gật đầu, dì Trương ở nhà họ hơn hai mươi năm, sinh thần bát tự của cả nhà họ bà ta biết rất rõ.

“Giấy tiền vàng bạc có mang theo không?”

“Có.” Tuệ Tâm đưa cho Chúc Nguyện một xấp giấy tiền.

Chúc Nguyện bày một bàn thờ cúng, chuẩn bị hương nến giấy tiền rồi chờ trời tối.

Chúc Nguyện lấy bốn tấm Bùa Bình An đưa cho Ninh Nguyệt Minh: “Ông tự mình chạy đến bệnh viện, mang Bùa Bình An cho người nhà đeo vào.”

“Thế còn… số xương này…”

“Bây giờ chưa phải lúc, đợi tối rồi nói.”

“Bây giờ cũng không còn sớm nữa, tôi gọi thư ký gửi chút đồ ăn đến, tôi đi rồi quay lại ngay.”

Sau khi Ninh Nguyệt Minh đi, Trang Phàm đi theo đến cảm thấy xao động, cũng muốn mua Bùa Bình An.

Trước đây Trang Phàm không tin vào những thứ thần thần quỷ quỷ này nhưng sau khi tự mình đến Thông Thiên Quan vài lần thì không thể không tin. Bây giờ lại gặp chuyện xảy ra với người nhà họ Ninh, anh ta càng kính sợ những thứ huyền diệu này hơn.

Bùa Bình An mười vạn một tấm quả thực không rẻ, nhưng mạng sống đáng giá hơn. Lương hàng năm của anh ta đã hơn triệu đồng trở lên, bốn tấm Bùa Bình An vẫn có thể mua được.

Trợ lý của Ninh Nguyệt Minh đặt cơm gửi đến khách sạn, Hạ Đồng và mọi người vừa ăn được một lúc thì Ninh Nguyệt Minh đã quay về rồi.

Tối nay chắc chắn không về nhà được, ăn trưa xong Hạ Đồng gọi điện cho cha mẹ, thông báo tối nay cô không về.

“Khi nào về?” Hạ Lâm giật lấy điện thoại từ tay Vương Đại Vĩ.

“Mẹ, mai con mới về.”

“Ở ngoài nhớ chú ý an toàn.”

“Con biết rồi.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »