Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 56

❊ ❊ ❊

Vương Khiết Nghi ngồi xuống bên cạnh cô: “Thế kì thực tập cậu tính sao? Mới khai giảng mấy ngày, cố vấn đã hỏi chuyện thực tập rồi, không có chứng nhận thực tập sẽ không cấp bằng tốt nghiệp đấy.”

“Gì cơ? Tại sao không cấp?”

“Trường ta cũng vì tỷ lệ việc làm đó, nhà cậu có ai làm ăn không, không muốn thực tập thì tìm người đóng dấu giúp là được.”

Lý Kỳ rót nước cho Hạ Đồng: “Giáo viên đều biết tình trạng của cậu, cậu không thực tập cũng không ai nói gì đâu.”

“Hôm nay không mang thịt cho bọn mình à?”

“Sáng sớm đã đi rồi, thịt còn chưa cho vào nồi nấu nữa, lần sau đi ha.”

Lâu rồi không gặp nhau nên mấy cô gái hẹn đi ăn trưa, Hạ Đồng lôi Trường Tuế từ trong túi ra: “Mình nuôi đấy, nó tên là Trường Tuế. Trường Tuế ơi, mau đến gặp các dì đi.”

Vương Khiết Nghi ôm mặt mắt lấp lánh: “Oa, nó dễ thương quá, có thể ôm một chút không?”

“Trường Tuế, ôm nha?”

“Meo meo!” Trường Tuế quay lưng nằm sấp trên người Hạ Đồng, ý nó là không cho ôm.

“Ôi ôi… Trường Tuế không thích dì sao? Trường Tuế tàn nhẫn quá đi thôi!”

Hạ Đồng cười lên: “Cậu đừng diễn nữa, mang Trường Tuế đi theo nên chúng ta không ăn lẩu nha, ăn đồ thanh đạm một chút đi.”

“Được thôi, vậy đi ăn món xào!”

Bốn người trong ký túc xá đều là cẩu độc thân, không có nam sinh viên để nói chuyện, lúc ăn cơm nói qua nói lại liền nói đến chuyện các tin đồn giải trí.

Quách Hiểu Đình nói: “Mình luôn rất thích Chung Ý, chúng ta học năm nhất, anh ấy tổ chức buổi biểu diễn cá nhân nên có đến đây một lần, tiếc là lúc đó mình không mua được vé.”

Vương Khiết Nghi giơ tay: “Lần ở Thượng Hải mình mua được vé đấy.”

Lý Kỳ ghen tị nói: “Lúc đó là nghỉ hè phải không, mình thì đang bận làm thêm hè nhưng cho dù có thời gian thì giá vé cũng không rẻ đâu. Mình cũng tiếc lắm.”

“Không sao, đợi chúng ta tốt nghiệp đi làm rồi tự kiếm tiền, cậu muốn xem buổi biểu diễn nào thì chúng ta đi xem thôi. Dù sao Chung Ý còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội tổ chức buổi biểu diễn mà.”

“Mình vẫn thích anh ấy đóng phim, ngoại hình của anh ấy không đi đóng phim quả là tổn thất cho những người hâm mộ nhan sắc như chúng ta.”

“Muốn có một bức ảnh được ký tặng quá, tiếc là Chung Ý không tổ chức gặp mặt người hâm mộ, chữ ký tuồn ra cũng không nhiều.”

Hạ Đồng vừa lúc quen Chung Ý: “...Các cậu thích ảnh nào của anh ấy?”

“Mình thích phim trước của anh ấy, cái hình đeo kính gọng kim loại mỏng mặc âu phục đó.”

Vương Khiết Nghi nhấn mạnh: “Âu phục đen cực kỳ đẹp trai!”

Quách Hiểu Đình và Lý Kỳ vội vàng gật đầu, thật sự quá tuyệt vời!

Buổi chiều có hai tiết học, Vương Khiết Nghi và các bạn phải về ký túc xá nghỉ trưa, Hạ Đồng tạm biệt họ gọi xe về nhà.

Khoảng thời gian này sống cuộc sống như heo ở Thông Thiên Quan, thời gian ngủ rất đầy đủ. Hôm nay không ngủ trưa nên có chút không quen, rất buồn ngủ.

Về đến Thông Thiên Quan lại thấy cảnh Lý Hạo Nhiên, Lý Huyền Thanh, Lâm Tân Dân và A Phúc đang đánh mạt chược.

Hay thật, trên một cái bàn có đủ người, ma, đạo sĩ tề tựu!

“Bà chủ về rồi!”

Hạ Đồng vẫy tay: “Các người cứ chơi đi.”

Đi vào quầy đưa Yêu Đan của Trường Tuế cho nó rồi Hạ Đồng mới lên lầu đi ngủ, ngủ một giấc đã đến 5 giờ chiều.

“Bà chủ, tối ăn mì đậu tằm.” Thấy Hạ Đồng sắp ra ngoài, Lý Hạo Nhiên chào một tiếng.

“Được, ta ra ngoài in mấy tấm ảnh sẽ về ngay.”

Vương Dũng cười ha hả nói: “Không sao, đợi ngài về rồi nấu mì cũng được, sẽ không bị nhão đâu.”

Ra khỏi cổng Thông Thiên Quan, bên tay trái cạnh tiệm trà sữa có một tiệm in, Hạ Đồng chọn mấy tấm ảnh đẹp Chung Ý mặc âu phục rồi cho in ra. Đợi lần sau Chung Ý đến làm phiền hắn ký tên vậy.

Ảnh ký tặng sẽ dùng làm quà tốt nghiệp tặng cho Vương Khiết Nghi và các bạn.

“Ông chủ, cho tôi một ly khoai môn trân châu.”

“Được thôi, hôm nay tiệm trà sữa có khuyến mãi, mua hai ly giảm 5 đồng nha.”

“Không phải qua Lễ Tình Nhân rồi à, sao vẫn còn khuyến mãi mua hai ly.”

Mặt nhân viên tươi cười kiểu thương mại: “Đây là mua hai ly giảm giá, không phải mua một tặng một nha.”

Ông chủ này có vấn đề về đầu óc, mở tiệm trà sữa ở nơi hẻo lánh này, lượng khách ít, chẳng phải nên tìm mọi cách bán kèm để bán được nhiều trà sữa hơn sao.

“Vậy lấy hai ly đi.”

Nhét mấy tấm ảnh vào túi, mỗi tay cầm một ly vừa đi vừa uống.

Một chiếc xe chạy đến, Hạ Đồng nép sát vào lề đường, chiếc xe màu đen quen thuộc dừng ở khoảng đất trống bên phải ngoài cổng Thông Thiên Quan.

Lâm Thiên Thanh bước xuống xe, Hạ Đồng nở một nụ cười phù hợp với nhu cầu xã giao: “Tan làm rồi ha!”

Không đúng, ngữ khí này sao lại giống lời thoại của người vợ đợi chồng về nhà thế nhỉ.

Lâm Thiên Thanh gật đầu nhìn ly trà sữa trên tay cô.

“Anh muốn một ly không? Khoai môn rất ngon đó.” Đại gia như anh chắc không thích uống thức uống mà cô gái nhỏ thích đâu nhỉ.

“Vậy thì cảm ơn.”

Hạ Đồng trơ mắt nhìn ly trà sữa cô để dành định uống buổi tối đã bị Lâm Thiên Thanh đường hoàng cầm đi.

“Vậy…”

“Vậy chúng ta vào thôi.” Lâm Thiên Thanh sải bước dài, cứ thế đi vào!

Hạ Đồng thầm dậm chân, cô khách sáo làm gì, bây giờ thì hay rồi, mất một ly trà sữa!

Dậm chân quá mạnh, ảnh trong túi áo rơi xuống đất, Hạ Đồng lập tức cúi người nhặt, tốc độ của Lâm Thiên Thanh còn nhanh hơn cô.

“Cô thích hắn à?”

“Thích chứ, đẹp trai như vậy, ai mà không thích?” Anh đẹp trai như vậy, tôi cũng thích nha, hi hi.

Lâm Thiên Thanh gật đầu, đặt ảnh vào tay cô rồi quay người đi.

Hạ Đồng: … Anh ấy sẽ không nghĩ mình là người phụ nữ nông cạn chứ!

Ôi! Mình đúng là… rất nông cạn nha!

“Mì nấu xong rồi đây, mau vào bếp bưng mì đi!”

“Đến đây!”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »