Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Vương Đại Vĩ móc từ trong túi ra một hộp kim chỉ, Hạ Đồng đành phải duỗi một ngón tay ra, Vương Đại Vĩ cẩn thận chích một cái, ngón tay rỉ ra một giọt máu, được bôi lên một thân cây trơ trụi.

Hạ Đồng vẫn còn xót ngón tay, nhưng khi ngẩng đầu lên lại nhìn thấy, cành cây đã nảy mầm, từng búp non nhú ra, lớn lên trong nháy mắt, xanh tươi khắp nơi, giống như đang xem video tua nhanh về cây cối vậy.

"Thật thần kỳ!"

"Đây là cây ngân hạnh?"

"Không phải, đây chỉ là loại cây trông giống cây ngân hạnh mà thôi." A Phúc nói: "Đợi đến tối, lá trên cây sẽ chuyển vàng bay xuống, lá rụng đó chính là đồ tốt."

Hạ Đồng đang nói chuyện lại cảm thấy có người ở cổng.

"Có khách đến rồi!"

Người đến có nam có nữ, có già có trẻ, có người mặc âu phục thắt cà vạt, có đạo sĩ có hòa thượng, tổ hợp này thật là kỳ lạ.

Người dẫn đầu là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, nụ cười hiền hậu.

"Xin chào, xin hỏi ngài là Hạ Đồng phải không?"

"Ông là."

"Tôi là Vương Nhất Tiếu, người phụ trách của Cục Hành động Đặc Biệt chuyên quản lý các sự việc siêu nhiên, biết được chủ nhân mới của Thông Thiên Quan đã đến, nên đặc biệt tới gặp ngài một lần, tiện thể xin phép có thể thuê một căn phòng ở Thông Thiên Quan không."

Hạ Đồng vội vàng xua tay: "Không cần khách sáo như vậy."

A Phúc cung kính đứng một bên nhắc nhở: "Trước đây Thông Thiên Quan chúng ta chưa từng cho họ thuê phòng, ta cũng chưa từng nghe qua tên họ người này."

"Ta ta ta, trước đây phòng của Thông Thiên Quan là cho mấy nhà bọn ta thuê." Đại đệ tử Ngọc Thanh Quan - Lý Huyền Thanh vội vàng nhảy ra.

"Không phải chứ." Lý Phác Nhất của Trùng Dương Cung đứng ra: "Lúc chủ nhân Thông Thiên Quan tiền nhiệm là bà Hạ Văn Phương còn tại thế, làm gì có chỗ cho Ngọc Thanh Quan các ngươi."

"Ha, cũng chỉ có lần đó là do sai sót ngẫu nhiên nên không có bọn ta thôi, ngươi về lật lại ghi chép xem, năm nào mà không có bọn ta."

Không đợi Lý Phác Nhất nói chuyện, Lý Huyền Thanh liền châm biếm như súng liên thanh: "Cũng đúng nha, nghe nói Trùng Dương Cung các ngươi mười mấy năm trước bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi gần hết, có lẽ truyền thừa đứt đoạn rồi nhỉ? Đứt đoạn rồi cũng không cần ngại mà, chúng ta đều là đạo môn, hai quả trên một dây, Trùng Dương Cung các ngươi thiếu ghi chép thì đến Ngọc Thanh Quan chúng ta sao chép một bản đi, chúng ta cũng không phải không cho."

"Ngươi...!"

Một người địa phương, cộng thêm một người xuất thân Trùng Dương Cung xếp thứ nhất trong Huyền môn. Tiểu hòa thượng Tuệ Tâm của Tướng Quốc Tự đứng một bên không dám nói lời nào. Vị trụ trì của họ trước Tết đã xuất ngoại tham gia Phật hội rồi, vừa hay không có mặt trong nước, đành phải cử cậu bé nhỏ tuổi nhưng có bối phận lớn này đến.

Giờ phút này, tiểu hòa thượng Tuệ Tâm hoảng loạn không thôi, luôn cảm thấy mình sẽ phụ sự kỳ vọng của trụ trì.

“Kít” một cái, là tiếng phanh xe ô tô.

Một đứa trẻ trông còn nhỏ hơn Tuệ Tâm mấy tuổi mang theo cặp sách đi tới: "Xin chào, ta tên là Chúc Nguyện, Chưởng môn nhân của Chính Nhất Quan. Hôm nay ta đến tìm chủ nhân Thông Thiên Quan để thuê phòng."

Tất cả mọi người ở cổng đều nhìn về phía cậu bé, Chúc Nguyện không hề hoảng loạn: "Sư phụ ta nói, ông ấy và chủ nhân thế hệ trước của Thông Thiên Quan nhà ngài là người quen cũ, khi đó bà ấy đã đồng ý đợi đến đời chủ nhân tiếp theo của Thông Thiên Quan sẽ cho Chính Nhất Quan bọn ta một suất."

A Phúc gật đầu: "Đúng là đã từng nói."

Chúc Nguyện tự tin ngẩng đầu lên: "Nói trước nhé, phòng không thể quá nhỏ, tốt nhất là có đủ gian ngủ và gian khách, vừa vặn để ta ở một mình."

Lý Huyền Thanh tức đến thổ huyết, ta khinh, đây chính là Thông Thiên Quan, có một cái ghế cho ngươi ngồi đã là có phúc rồi, ngươi còn muốn một ngủ một khách hả? Sao không đòi luôn một căn hộ diện tích lớn đi chứ.

Lý Phác Nhất nhíu mày, tình hình không ổn rồi, trước đây chủ nhân Thông Thiên Quan chỉ cho ba suất, từ trước đến nay là hai Đạo một Tăng, bây giờ Chính Nhất Quan đi cửa sau chiếm một chỗ rồi, vậy...

Vương Nhất Tiếu hiển nhiên cũng biết chuyện này, vội vàng mở lời trước Lý Phác Nhất: "Cục Hành Động Đặc Biệt của chúng tôi khẳng định phải có một chỗ."

"Trùng Dương Cung bọn ta nhất định phải có chỗ."

"Ngọc Thanh Quan nhất định phải có mặt."

"Còn có Tướng Quốc Tự nữa!" Tuệ Tâm cẩn thận đánh giá những người xung quanh, cảm thấy âm thanh mình nói có hơi nhỏ.

Hạ Đồng gãi đầu, cô cũng mới tới, không biết làm sao để trở thành bà chủ nhà cho thuê đây?

Chuyện này A Phúc rất rõ, A Phúc đề nghị Hạ Đồng: "Giờ này sắp trưa rồi, chúng ta ăn cơm trước, chiều lại thương lượng chuyện này?"

"Ta thấy được!"

Vương Nhất Tiếu, Lý Huyền Thanh, Lý Phác Nhất đều tranh nhau mời Hạ Đồng ăn cơm, Hạ Đồng từ chối toàn bộ bọn họ.

Đừng nói đi ra ngoài ăn cơm, cô căn bản không ra khỏi cửa Thông Thiên Quan được, khóc chết mất!

Buổi trưa ăn gì? Gọi đồ ăn ngoài đi.

Lúc gọi đồ ăn ngoài, Hạ Đồng phát hiện chỉ có vị trí cổng lớn mới có mạng, trong sân và trong phòng Thông Thiên Quan đều không có mạng, muốn chơi điện thoại cũng chỉ có thể ngồi trên ngưỡng cửa mới có tín hiệu.

Chúc Nguyện không khách khí gọi món: "Ta muốn ăn gà rán."

Hạ Đồng quay người tiếp tục xem đồ ăn khác: "Muốn ăn thì tự mua, ta không nợ ngươi đâu."

A Phúc bay tới: "Ngài không nợ nhưng tổ tiên ngài đã nợ."

"Gì hả?"

Chúc Nguyện đắc ý: "Ta muốn gà rán, còn muốn ăn bánh hamburger."

Hạ Lâm cầm lấy điện thoại: "Mẹ gọi món đây, nhìn con có chút tiền đồ đó."

Hạ Đồng: "..." Mỗi tháng có bấy nhiêu tiền sinh hoạt phí, cô có thể có được bao nhiêu tiền đồ chứ?

Vị trí của Chúc Nguyện là đã được xác định, ai cũng không cướp đi được, ăn cơm xong liền hỏi nơi nào có thể nghỉ ngơi, A Phúc dẫn cậu bé đi lên lầu hai của Lục Hợp Lâu để nghỉ ngơi.

Hạ Đồng lúc này mới biết, lầu một Lục Hợp Lâu là đại sảnh, nhà bếp phía sau và phòng ăn. Lầu hai - ba - bốn - năm là phòng dành cho khách, lầu sáu là phòng của chủ nhân.

Lục Hợp Lâu là một hình chữ nhật dài, chiếm diện tích mấy trăm mét vuông nhỉ, cô chỉ có một mình mà chiếm nơi rộng như vậy sao?

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »