Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Sổ ghi chép của bà ngoại bà viết rất chi tiết, trong đó có mấy trang giới thiệu về A Phúc. A Phúc là con trai của Thần tiên và Đại yêu, không được cả hai bên cha mẹ yêu thích, từ nhỏ đã phiêu bạt không nơi nương tựa. Hắn chết trong một trận đại chiến, thân xác hóa thành tro bụi, chỉ còn lại tàn hồn. Khi đó được người tạo ra Thông Thiên Quan cứu, từ đó ở lại Thông Thiên Quan làm tạp dịch.

Vẻ mặt Vương Đại Vĩ phức tạp: "Vợ ơi, chuyện này là thật hay giả vậy? Sao lại còn huyền bí hơn cả tiểu thuyết vậy?"

"Thật!" Dù Hạ Lâm cũng không muốn thừa nhận.

Hồi nhỏ bà từng thấy bà ngoại ra vào Thông Thiên Quan, cũng biết người trong Thông Thiên Quan có chút khác thường, nhưng dù bà có tò mò đến đâu, đứng canh ở cổng Thông Thiên Quan vươn dài cổ nhìn vào trong mà bà ngoại cũng không cho bà vào, nói bà làm một người bình thường là tốt rồi.

Hai vợ chồng nhỏ giọng nói chuyện, không biết từ lúc nào trời sáng rồi. A Phúc vốn đang ngồi xổm bên cạnh Hạ Đồng chơi game đã bay đi mất.

Nửa đêm Hạ Đồng buồn ngủ không chịu nổi, đưa điện thoại cho A Phúc chơi, sau đó cô liền ngủ.

"Tỉnh dậy, ăn sáng đi thôi."

"A." Hạ Đồng chui ra khỏi chăn, đầu tóc rối bù như ổ gà, lớp trang điểm hoa đào tối qua cô dày công vẽ vời để đón giao thừa, giờ đã nhòe nhoẹt không thể nhìn ra nữa.

Hạ Đồng dụi dụi mắt đứng dậy, dùng đồ cha mẹ mang đến để vệ sinh cá nhân đơn giản cho xong rồi tới húp bát mì gạo. Hạ Lâm ném qua cửa một cuốn sổ: "Trước hết làm theo các bước trong cuốn sổ này đi đã."

Hạ Đồng quay đầu nhìn căn nhà cao sáu tầng, giữa ban ngày, mặt trời đã lên rồi, hình như không còn sợ hãi như vậy nữa.

"Cha mẹ đợi ở cổng, con cúng bái xong Thần Đồng Mộc trong nhà là có thể kéo cha mẹ vào."

"Được, con đi ngay đây."

Hạ Đồng lấy hết can đảm đi vào, sân trước Thông Thiên Quan trơ trụi, không có một cọng cỏ nào, chỉ có hai bên trái phải mỗi bên có ba gian nhà.

Tòa nhà đối diện sân trước, phía trên treo biển hiệu gọi là Lục Hợp Lâu. Từng bước đi lên bậc thang, đứng trên cao là có thể nhìn thấy sân trước và sân sau.

Nhìn sơ qua, Thông Thiên Quan có hình chữ Nhật (日), Lục Hợp Lâu chính là cái gạch ngang ở giữa.

"Đừng chần chừ nữa, mau vào cúng bái đi." Hạ Lâm ở cổng lớn thúc giục một tiếng.

"Con biết rồi."

Hạ Đồng đi vào bên trong, phát hiện chính giữa Lục Hợp Lâu bị khoét rỗng, có một giếng trời hình tròn khổng lồ, bên trong trồng một cây cổ thụ không rõ tên, chỉ thấy vỏ cây khổng lồ này trơn bóng, có vầng sáng màu trắng bạc, đây chính là Thần Đồng Mộc rồi.

Nhìn từ dưới lên, chỉ thấy phía trên Thần Đồng Mộc bị bao quanh bởi những cụm lá xanh biếc như ngọc, giữa những chiếc lá xanh dường như có một ngôi nhà gỗ ẩn hiện, từng cụm lá xanh giống như viền váy của ngôi nhà gỗ vậy.

A Phúc không biết từ đâu đã xuất hiện, dâng hương lửa màu vàng đưa cho Hạ Đồng nhận lấy. Lạy ba lạy, A Phúc sau khi nhận cây hương lại đem cắm nó vào lư hương.

Khoảnh khắc cắm cây hương vào lư, bằng một cách khó hiểu nào đó mà Hạ Đồng có cảm giác thần hồn xuất khiếu, dường như có một thứ gì đó trong cơ thể, bỗng chốc bay lên. Đại khái giống như đi tàu lượn siêu tốc, người bay phía trước, hồn đuổi theo phía sau?

Cảm giác này huyền diệu không cách nào miêu tả, cụ thể mà nói, Hạ Đồng quay đầu nhìn A Phúc, chỉ biết kinh ngạc bịt miệng lại: "Trên đầu ngươi có một khối kim quang kìa!"

"Đều là dựa vào Thông Thiên Quan tích lũy mà có."

Hạ Đồng quay đầu nhìn cha mẹ ở bên ngoài, trên đầu cha mẹ cũng có kim quang nhưng không sáng và rõ như kim quang trên đầu A Phúc.

"Bây giờ cô có thể dẫn người vào được rồi."

Hạ Đồng chạy ra ngoài kéo cha mẹ vào. Từ tối qua đến giờ, mỗi lần họ cố gắng tiến vào Thông Thiên Quan đều gặp lực cản vô hình, giờ nó đã biến mất, họ có thể dễ dàng bước qua rồi.

Vương Đại Vĩ quay đầu nhìn ra ngoài cửa: "Cũng không có gì đặc biệt mà."

Hạ Lâm lần đầu tiên đi vào đây nhưng lại cứ như quen thuộc đường đi lối về từ trước: "Mẹ dẫn con đi xem hậu viện."

Hạ Lâm vừa đi vừa nói chuyện với con gái: "Hạ Đồng con nhanh lên, con còn phải đi mở cửa cống sông Hắc Thủy nữa."

"Hậu viện có sông?"

Hai cha con đều theo sát đi về phía đến hậu viện. Vừa đến hậu viện, hai cha con đã trợn mắt há hốc mồm, trời ơi!

Bên trái hậu viện là một khu rừng, ngoại trừ lác đác vài cây tùng cây bách ra thì những cây khác họ đều không biết, cả khu rừng giống như cầu vồng giữa mùa đông lạnh giá, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, mỗi loại màu sắc đều có thể tìm thấy ở trong đó.

"Đây là cây gì?"

A Phúc bay tới: "Đây là cây của Yêu Giới, khu rừng này gọi là Vạn Cổ Lâm, đây là nơi nối liền Yêu Giới và Thông Thiên Quan."

Trên đời này còn có Yêu tinh? Sau khi lập quốc có cho phép thành tinh không?

"Chúng Yêu thành tinh đều ở Yêu Giới."

Hạ Đồng quay đầu nhìn A Phúc: "Ngươi là ma, không sợ mặt trời à?"

"Vốn dĩ là sợ, nhưng sau khi vừa rồ ngài cúng bái Thần Đồng Mộc, ta liền không cần sợ mặt trời nữa."

*Hạ Đồng chính thức thành chủ nhân nên A Phúc thay đổi xưng hô nhé mọi người.

Chậc, thật là kỳ lạ, ma lại không sợ mặt trời.

Hai cha con tò mò sờ sờ nhìn nhìn trong Vạn Cổ Lâm, chơi một lát liền vội vàng theo kịp bước chân chạy nhanh vài bước theo lối nhỏ đi về phía bên trái.

Đây không phải một con sông, mà là một cái hồ mới phải, nước trong hồ vẫn là màu đen.

"Đây thật sự là một con sông, nó nối liền với Sông Vong Xuyên của Địa Phủ." A Phúc nghiêm túc sửa lại suy nghĩ của Hạ Đồng.

Thật sao? Sao ta không tin lắm nhỉ.

Hạ Lâm vẫy tay, Hạ Đồng lon ton chạy tới: "Mẹ gọi con."

"Lấy một chút máu của con, bôi lên cây."

"Cái gì?"

Hạ Lâm trừng mắt: "Nhanh lên."

Hạ Đồng sợ đau, chần chừ không muốn làm: "Ở đây cũng không có kim, không thể bắt con dùng răng cắn chứ."

"Cha con có mang theo đấy."

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »