Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

“Cây đàn này ông nội tôi vốn muốn tặng cho một cụ bà mang đi chụp ảnh nghệ thuật làm đồ trang trí nhưng người ta không ưng.”

Hạ Đồng và Lâm Thiên Thanh nhìn nhau, Hạ Đồng thầm nghĩ: Đây là quá nhiều tiền không biết tiêu vào đâu sao?

Lâm Tân Dân mất kiên nhẫn giải thích: “Đồ tặng ngài rồi, ngài không muốn thì mang đi tặng người khác hay vứt đi cũng được.”

Chậc chậc, đúng là đại gia lâu năm rồi.

“Vậy cây cổ cầm này ta xin nhận, lần sau ông muốn ăn gà kho, ta sẽ nhờ đầu bếp Vương kho mấy con gà cho ông.”

Lâm Tân Dân mỉm cười hài lòng: “Lão già này thích ăn gà kho, mà chân giò kho cũng được.”

“Vậy mỗi thứ một ít.”

Lâm Thiên Thanh đóng hộp đàn lại: “Hộp đàn làm bằng Trúc Nam nên khá nặng, tôi giúp ngài mang lên.”

“Được, vậy cảm ơn anh.”

Lâm Thiên Thanh theo ông nội đến Thông Thiên Quan ở cũng được một thời gian rồi, phạm vi hoạt động của anh thường là ở lầu một và lầu hai, trên nữa thì anh chưa từng lên.

Lâm Thiên Thanh quan sát sàn gỗ, ngôi nhà đã đứng ở đây không biết bao nhiêu năm vẫn bảo tồn hoàn hảo, từng bước bước trên cầu thang, chỉ nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, không giống những công trình kiến trúc cổ bằng gỗ kia, bước trên sàn nhà luôn có tiếng kẽo kẹt.

Cầu thang lầu sáu khác với năm lầu bên dưới, ở nơi lên xuống có lắp một cánh cửa, nếu không có sự đồng ý của chủ nhân Thông Thiên Quan, bất kể là ai cũng không có cách nào bước vào không gian lầu sáu.

“Đàn của ngài.” Lâm Thiên Thanh đi theo sau Hạ Đồng lùi lại một bước, muốn đưa hộp đàn cho cô.

Hạ Đồng cười ranh mãnh: “Đã đến đây rồi, vào xem một chút đi. Lầu sáu là một khu vườn trên không đó, trồng không ít hoa cỏ đâu. Đẹp lắm! Anh không muốn lên xem sao?”

Hạ Đồng mấy lần thấy Lâm Thiên Thanh đứng ở giếng trời lầu một ngẩng đầu nhìn về phía nhà trên cây lầu sáu. Thần Đồng Mộc to khỏe vươn thẳng tắp, không gian giếng trời cũng không lớn, xung quanh nhà trên cây còn có những tán lá cản trở tầm nhìn, từ lầu một hướng lên, ngoài thân cây và lá cây ra thì hoàn toàn không nhìn thấy nhà trên cây.

Cánh cửa bí ẩn vào lầu sáu đã mở ra, đẩy cửa vào đối diện chính là nhà trên cây, Lâm Thiên Thanh kinh ngạc, căn nhà trên cây này, thật sự giống hệt căn nhà trên cây anh từng thấy trong giấc mơ của mình.

Điểm duy nhất hơi khác, là trong giấc mơ, cành cây bao quanh nhà trên cây xanh tốt và đầy sức sống hơn, những cành cây đó giống như có sinh mệnh, như các chi của cơ thể con người, có thể tự mình cử động qua lại.

Bây giờ anh vẫn nhớ, lần đầu tiên anh nằm mơ thấy mình biến thành gà con, cành cây nhẹ nhàng cọ vào mặt anh, đầu mũi toàn là mùi hương thực vật.

Căn nhà trên cây này thật là tự nhiên hoàn hảo!

Không nhìn thấy một chút dấu vết nối gỗ nào.

“Meo!”

Trường Tuế vọt ra từ nhà trên cây, Hạ Đồng dang tay, Trường Tuế ngoan ngoãn nhảy vào lòng cô.

Phía sau nhà trên cây là một sân thượng lớn, vừa mới sang xuân không lâu, hoa cỏ xanh tốt như vậy, thật hiếm thấy.

“Cổ cầm đặt ở đâu?”

“Đặt ở phòng sách đi.”

Hạ Đồng ôm mèo rẽ phải đi đến phòng sách, tới trước cửa, Hạ Đồng cười nói: “Nhà trên cây có thể cho anh xem, phòng sách thì không mời anh vào được.”

“Tôi đợi ngài ở ngoài.” Nói rồi Lâm Thiên Thanh đưa cổ cầm cho cô.

Hạ Đồng một mình đi vào phòng sách đặt cổ cầm, Lâm Thiên Thanh vô thức đi vài bước, không biết sao lại đi đến trước nhà trên cây, anh ngồi xổm xuống, trước mặt là một lùm lá ngô đồng tươi non mềm mại xanh biếc, giống như lá non mới nhú vào mùa xuân vậy.

Nhưng anh biết rõ, lần đầu tiên anh ngước nhìn từ lầu một, lá cây anh thấy chính là màu sắc này, trải qua lâu như vậy, kích thước lá cây vẫn không thay đổi, giống như lá cây giả dùng để trang trí.

“Đi thôi, xuống ăn tối.” Hạ Đồng đứng ở cầu thang đợi anh.

Lâm Thiên Thanh đứng dậy, vẻ mặt bình thường bước về phía Hạ Đồng.

Hạ Đồng mím môi cười: Người này thật hợp mặc âu phục nha!

Ngoài cha mẹ Hạ Đồng, Lâm Thiên Thanh là người thứ hai lên lầu sáu sau A Phúc. Lý Hạo Nhiên kêu lên một tiếng: “Bà chủ không công bằng, tôi cũng muốn lên lầu sáu xem thử.”

Hạ Đồng cạn lời: “Cậu lên đó làm gì?”

Lý Hạo Nhiên lý luận đầy đủ: “Xem hoa xem cỏ chứ chi, tiện thể tưới nước.”

A Phúc bay đến: “Hoa cỏ trên lầu sinh ra từ thiên nhiên, không cần cậu tưới nước.”

“Hề hề, tôi không tin, mùa hè thời tiết nóng như vậy, không tưới nước sống được sao?”

“Cậu ở Thông Thiên Quan lâu như vậy, chẳng lẽ nghĩ hoa cỏ có thể nuôi ở Thông Thiên Quan sẽ là loại bình thường à?”

Lý Hạo Nhiên: “…” Được rồi, là anh ấy quá đần.

“Chúc Nguyện, Tuệ Tâm, Tôn Tử Sở, các cậu có muốn lên xem không, chúng ta cùng đi?”

Chúc Nguyện: “Không hứng thú.”

Tuệ Tâm lắc đầu.

Tôn Tử Sở: “…” Không muốn trả lời, công việc của cậu ấy không có tiến triển, bà chủ ngày nào cũng nghi ngờ mình ăn không ngồi rồi, cậu ấy bây giờ phải hạ thấp sự tồn tại của mình.

Vương Đại Vĩ và Hạ Lâm tan làm về rồi, Hạ Đồng chạy ra cửa đón cha mẹ.

Đầu bếp Vương đứng ở cửa bếp gọi một tiếng: “Ăn cơm rồi!”

Tối nay ăn thanh đạm, cháo bí đỏ kèm vài món dưa muối nhỏ.

Ăn xong bữa tối, Hạ Đồng nói với cha mẹ, trước Tết Thanh Minh vài ngày nên chuẩn bị thêm gà, vịt và chân giò. Đến lúc đó người đông quỷ nhiều, chuẩn bị ít không đủ bán.

“Yên tâm, cha và mẹ biết rõ rồi.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »