Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 87

❊ ❊ ❊

Vu Mộc kích động nói: “Cha ta nói, chủ nhân Thông Thiên Quan có thể thông qua “Lôi Âm Quyết” để phá vỡ sự giam cầm, dẫn Thiên Lôi xuống, yêu tinh chúng tôi mới có thể tu luyện thành hình người trong trận Lôi kiếp, yêu tinh nào lợi hại còn có thể phi thăng đó.”

“Phi thăng? Phi thăng kiểu gì? Ngươi nghe ai nói? Đã đọc sách chưa? Bên ngoài Trái Đất là vũ trụ, bay về đâu mà đòi phi thăng?”

“Cái này mà ngài cũng không biết à?” Vẻ mặt Vu Mộc như không thể tin được: “Lôi Âm Quyết dẫn Thiên Lôi, lực lượng sấm sét của Thiên Lôi sẽ xé toạc một thông đạo hư không tạm thời. Thời thượng cổ, linh khí của thượng giới chính là thông qua cổng hư không này mới có thể đến Tam Thiên Tiểu Thế Giới.”

Trong thần thoại truyền thuyết nhân gian có người khổng lồ, có yêu tinh, có thần tiên. Tất cả đều được linh khí từ thượng giới bồi dưỡng mà thành. Sau khi thông đạo hư không đóng lại, linh khí của tiểu thế giới dần dần tiêu tán, những thần tiên quỷ quái trong thần thoại ban đầu cũng dần biến mất.

Trên mạng thường có người đùa rằng, sau khi lập quốc không được thành tinh. Không chỉ vậy, sau khi cổng hư không đóng lại, thượng giới đã cắt đứt cơ hội thành tinh của những linh vật ở Tam Thiên Tiểu Thế Giới.

Muốn thành đại yêu, Thông Thiên Quan đã giẫm lên tam giới và chủ nhân của Thông Thiên Quan chính là người tạo ra cơ hội duy nhất để những tiểu yêu tinh như bọn họ thành tinh.

“Vậy lúc chưa đóng lại, cổng hư không nằm ở đâu?”

“Côn Lôn chứ đâu, trong những câu chuyện thần thoại dân gian của các ngài chẳng phải đã viết như vậy sao?”

Hạ Đồng không nói gì, ai mà biết chuyện thần thoại là lịch sử có thật chứ!

“Xí, bút ký của các đời chủ nhân Thông Thiên Quan ngài còn chưa đọc xong à? Những chuyện này sao ngài còn phải hỏi ta.”

Hạ Đồng im lặng, cô có thể nói mình chỉ mới đọc một - hai quyển không?

Xem ra, việc dành riêng một phòng sách trên lầu sáu vẫn có tác dụng.

“Ngài như này xem có được không đó?” Thái độ của Vu Mộc dần trở nên kiêu ngạo.

Hạ Đồng cười lạnh: “Ta được hay không được thì ta cũng là chủ nhân đời này của Thông Thiên Quan, ngươi cảm thấy ta không được thì ngươi đi đi.”

Vu Mộc vội vàng cười xòa: “Ta không có ý đó, ngài rất được, ngài lợi hại như vậy chắc chắn chỉ một ngày là học được “Lôi Âm Quyết” rồi.”

“He he, ta không lợi hại chút nào, “Lôi Âm Quyết” gì đó chắc chắn rất khó học nhỉ. Ta đoán phải học bảy - tám năm mới thành đấy.”

“Không khó không khó, cha ta nói “Lôi Âm Quyết” chỉ cần câu dẫn linh lực thiên địa, khoảnh khắc thông đạo hư không được thiết lập, sau khi linh khí thượng giới giáng xuống thì ngài sẽ dễ dàng thực hiện thôi.”

Vu Mộc dồn sức ngay tại chỗ kết một quả đào siêu to, hai tay nâng lên đưa cho Hạ Đồng: “Bây giờ ngài còn biết vẽ bùa nữa, câu dẫn linh lực đối với ngài mà nói rất đơn giản phải không?”

Hạ Đồng nhận lấy quả đào lớn, lột vỏ đào cắn mạnh một miếng: “Nếu mỗi ngày đều có thể ăn một quả đào lớn như thế này, ta nghĩ mình chắc chắn sẽ học được sớm hơn.”

“Không vấn đề!” Vu Mộc lập tức đồng ý, mặc dù kết trái lớn như vậy phải tốn không ít linh lực của nó nhưng đáng giá.

Hạ Lâm nhìn đồng hồ: “Đừng bắt nạt Vu Mộc, người ta là một cây đào, con so đo với nó làm gì.”

Vu Mộc vội vàng gật đầu, nói quá đúng mà!

“Thời gian không còn sớm, thay một chiếc áo dày hơn rồi chúng ta xuống ăn cơm.”

“Vâng ạ!”

Hạ Đồng đi theo mẹ xuống lầu, phát hiện A Phúc đang quỳ trước Thần Đồng Mộc. Lý Hạo Nhiên, Tôn Tử Sở, Vương Dũng đều như hồn ma lang thang, ánh mắt lộ vẻ bàng hoàng.

Chúc Nguyện đi tới: “Vừa nãy ngài ở trên lầu làm gì vậy?”

“Không làm gì cả, ta chỉ đàn một khúc nhạc thôi mà.”

“Cây đàn của ngài có vấn đề, hay bản thân ngài có vấn đề? Lúc ngài đàn, ta rõ ràng cảm nhận được linh khí xung quanh đều bị khuấy động.”

Lý Huyền Thanh và Lý Phác Nhất cũng đi theo tới, họ đều muốn biết câu trả lời. Cái cảm giác vừa nãy dù đã qua mười mấy - hai mươi phút rồi nhưng hiện tại họ vẫn còn sợ hãi.

Lý Hạo Nhiên cũng vội vàng gật đầu: “Chúc Đại sư nói đúng, tôi cảm thấy mình như bị một lực lượng vô hình áp chế không dám cử động, sau đó đầu óc đều choáng váng.”

Nói đúng ra, thì dù thân thể của đám người Lý Hạo Nhiên nằm trong Thông Thiên Quan, nhưng họ đã chết từ lâu, chỉ còn là một hồn ma. Khi linh lực giữa trời đất bị khuấy động, hồn thể của họ sẽ trôi nổi, chân không chạm đất.

Hạ Đồng chợt tỉnh ngộ, cô từng đọc một đoạn trong bút ký có nói rằng chủ nhân Thông Thiên Quan là người vô địch trong Thông Thiên Quan, cái gọi là tay thì đấm Tứ Đại Yêu Vương, chân thì đá chúng quỷ thần địa phủ cùng giới huyền học nhân gian.

Chỉ cần vẫy tay, là có thể đuổi người ra khỏi cửa.

Người và yêu tạm thời không nói, còn việc khống chế hồn ma thì cô chỉ cần một cây cổ cầm là có thể khiến họ mất trí, bồng bềnh như bèo dạt không rễ. Hoàn toàn không có sức phản kháng, mặc cho cô muốn làm gì thì làm!

Hạ Đồng nhìn đôi tay của mình, trong đầu lóe lên ý nghĩ, có phải cô chỉ cần vẫy tay một cái là tất cả mọi người trong Thông Thiên Quan sẽ bị đuổi ra ngoài không?

Học sinh tiểu học như Chúc Nguyện lập tức hiểu được suy nghĩ của cô: “Đừng nghĩ nữa, ngài yếu như vậy, còn chưa hoàn toàn nắm giữ vững Thông Thiên Quan, làm sao có thể làm được những điều kia.”

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »