Người hầu trẻ tuổi vừa mới chạy ra ngoài, rất nhanh đã dẫn theo một lão già bước vào, người này chính là đội trưởng Tả Nguyên Bình!
"Lão Ngô! Đêm nay bị ta tóm được rồi, nhất định phải uống cho thật đã!" Lão già đó rõ ràng rất quen thân với tộc trưởng Ngô và quản gia Ngô. Sau khi vào nhà, ông ta ra hiệu với quản gia Ngô một chút rồi ngồi xuống vị trí bên cạnh Ngô Bác Nhã, lớn tiếng nói.
"Nhất định, nhất định, nhưng mà..."
"Sao thế?" Tả Nguyên Bình thấy vẻ ấp a ấp úng của tộc trưởng Ngô thì nghi hoặc hỏi.
"... Văn Tĩnh nhà ta bị người ta bắt nạt!" Tộc trưởng Ngô không biết giải thích thế nào, sau khi ấp úng một hồi liền nói thẳng ra luôn.
Dù sao Tả Nguyên Bình cũng là bạn thân chí cốt của mình, cũng chẳng sợ mất mặt nữa!
"Cái gì!?" Nụ cười hòa ái ban đầu của Tả Nguyên Bình lập tức biến mất sau khi nghe câu này, ông đập mạnh lòng bàn tay xuống bàn, quát lớn.
"Có phải là nhị thiếu gia nhà họ Tần không? Ta nghe nói thằng nhóc đó suốt ngày không làm gì nên thân, cứ hay trêu ghẹo nữ sinh cùng lứa, xem ta có đánh gãy chân nó không!" Râu tóc bạc phơ của Tả Nguyên Bình dựng đứng lên vì tức giận.
Tiểu thư nhà họ Ngô gần như là do một tay vị bá phụ này nhìn lớn lên, sao có thể để người khác bắt nạt!
"Không phải, là một giáo viên có cảnh giới Tông Sư!" Ngô Bác Nhã lắc đầu.
"Giáo viên? Giáo viên bắt nạt học sinh, liệu có hiểu lầm gì không?" Tả Nguyên Bình nghe vậy thì bình tĩnh lại, hỏi ngược lại.
"Chuyện này hiện tại vẫn chưa xác định được, ta vốn định đợi Văn Tĩnh ra ngoài rồi mới hỏi con bé, không ngờ ngươi đã tới rồi!"
Tả Nguyên Bình nghe xong gật đầu: "Cũng đúng, nếu là giáo viên học viện thì phải làm rõ mới được, không thể tùy tiện đi gây chuyện với đối phương! Đúng rồi, sao các ngươi biết tu vi của vị Lâm giáo viên kia đạt đến cảnh giới Tông Sư?"
"Bởi vì ta đã đi gây chuyện với hắn..." Quản gia Ngô Dương mặt mày ủ rũ kể lại chuyện ngày hôm đó.
Tả Nguyên Bình vừa vuốt râu vừa lắng nghe, sau đó gật đầu sâu sắc: "Tu vi của quản gia Ngô ta nắm rõ, có thể dễ dàng đánh bại ngươi như vậy, chắc chắn là cảnh giới Tông Sư rồi!"
"Tộc trưởng, ngoài phủ có người cầu kiến!" Ngay khi mọi người đang bàn luận, người hầu trẻ tuổi ngoài cửa lại chạy vào nói.
"Ai?"
"Là giáo viên của học viện Thiên Tế, nói mình tên là Lâm Phồn, là giáo viên hướng dẫn của tiểu thư!"
"Cho hắn vào!" Ngô Bác Nhã và Tả Nguyên Bình nhìn nhau, đều gật đầu.
"Lão Ngô, người nhà này tự tìm tới cửa rồi!" Sau khi người hầu đi ra ngoài truyền lệnh, Tả Nguyên Bình nhíu mày, lên tiếng.
"Chờ đã, đừng nói gì vội, mấy người chúng ta cứ gặp mặt hắn đã!" Trong mắt Ngô Bác Nhã lóe lên tia sáng, nhìn về phía quản gia và người bạn già của mình.
Rất nhanh, Lâm Phồn trong bộ thường phục đã bước vào đại sảnh, nhìn thấy ba cặp mắt sáng rực đang chăm chú nhìn mình.
Lâm Phồn thấy vậy, có chút không hiểu đầu đuôi ra sao.
"Đến đến đến, Lâm giáo viên mời ngồi, vị này là tộc trưởng nhà chúng tôi Ngô Bác Nhã, vị kia là bạn tốt của tộc trưởng, Tổng đội trưởng đội tuần tra Vương Thành - Tả Nguyên Bình!" Quản gia Ngô giới thiệu qua một lượt rồi dẫn Lâm Phồn vào chỗ ngồi.
"Giáo viên Lâm Phồn, ngưỡng mộ đã lâu, nghe nói lần trước ngài và Ngô Dương đã so tài một phen phải không?" Ngô Bác Nhã tươi cười nói.
"Hiểu lầm, hiểu lầm thôi..." Lâm Phồn vội vàng xua tay đầy lúng túng.
"Lúc đó tôi cứ tưởng có người muốn đánh lén mình, không ngờ là quản gia Ngô đến thăm."
"Thì ra là vậy." Ngô Bác Nhã và Tả Nguyên Bình lại nhìn nhau lần nữa.
Trong học viện mà còn đề phòng người khác đánh lén? Xem ra Lâm giáo viên này có không ít kẻ thù!
"Đúng rồi, Lâm giáo viên là giáo viên hướng dẫn của học viện Thiên Tế, võ nghệ chắc chắn vô cùng tinh thâm, không biết có hứng thú đối luyện với ta một phen không?" Tả Nguyên Bình cười khà khà nói.
"Đối luyện một phen?" Lâm Phồn ngạc nhiên nhìn Tả Nguyên Bình đang nói chuyện.
Bạn của tộc trưởng nhà họ Ngô này thật thú vị, thấy khách đến mà lại trực tiếp đòi đối luyện, so tài!
"Sao thế? Chẳng lẽ Lâm giáo viên coi thường loại võ phu như ta sao?" Tả Nguyên Bình nói đầy ẩn ý.
"Đương nhiên là không! Không biết Tả đội trưởng muốn đối luyện kiểu gì?"
Tả Nguyên Bình thấy Lâm Phồn không từ chối thì gật đầu đầy tán thưởng: "Thế này đi, Tả mỗ rất nghiên cứu về thương pháp, không biết có thể giao lưu với Lâm giáo viên một chút không?"
"Chuyện này..." Lâm Phồn đương nhiên có lòng tin tuyệt đối vào dung hợp võ kỹ của mình, nhưng nếu so tài với loại cao thủ chuyên dùng thương lâu năm thế này thì khó nói.
Những người có mặt ở đó đều thầm cười, Tả Nguyên Bình ngoài việc là Đại đội trưởng đội tuần tra trong Vương Thành, còn có danh hiệu là "Đệ nhất thương sư Phong Loạn", mà danh hiệu này chính là do Tả Nguyên Bình đánh đổi thực lực mà có được!
"Tộc trưởng, ngoài cửa có khách đến!" Đang lúc Lâm Phồn còn do dự có nên đồng ý hay không, người hầu lại lần nữa đi đến cửa hô lên.
"Ồ? Là ai, hôm nay náo nhiệt thật!" Ngô Bác Nhã cũng có chút ngạc nhiên, tò mò hỏi.
"Là bạn học của tiểu thư, Vương Vĩnh Tân và Mạnh Hạo, chắc cũng là học sinh của vị Lâm giáo viên này." Người hầu liếc nhìn Lâm Phồn, cung kính đáp lại Ngô Bác Nhã.
"Ồ, bạn học của Văn Tĩnh sao? Vậy mau mời họ vào đi!" Ngô Bác Nhã gật đầu.
Rất nhanh, hai người học sinh của Lâm Phồn bước vào, nhìn thấy Lâm Phồn cũng ở đây thì mừng rỡ hành lễ chào hỏi.
"Sao thầy cũng ở đây ạ?" Mạnh Hạo nhanh nhảu hỏi trước.
"Có chút chuyện tu luyện quên chưa dặn Văn Tĩnh nên thầy đặc biệt tới nhắc nhở một chút." Nếu không phải Mạnh Hạo nhắc, Lâm Phồn suýt nữa đã quên mục đích mình tới đây, vội vàng nhìn về phía quản gia Ngô.
"Quản gia Ngô, Văn Tĩnh đang tu luyện à?"
"Vâng... Sau khi tiểu thư Văn Tĩnh trở về liền vào phòng tu luyện luôn." Quản gia Ngô Dương không biết làm sao Lâm Phồn lại biết, có chút nghi hoặc trả lời.
"Hỏng rồi, quản gia Ngô mau dẫn tôi đi hỏi xem Văn Tĩnh đun thuốc có quá một canh giờ không!" Lâm Phồn lo lắng nói.
Trước đó quên nhắc Ngô Văn Tĩnh, gốc Hoàng Lưu Mẫu Căn đó không được đun quá thời gian nhất định, nếu không dưới tác động của nhiệt độ lâu dài, dược tính của dược liệu rất có thể sẽ tan biến!
"À... dược liệu gì cơ?" Quản gia Ngô Dương ngẩn người, đang định hỏi cho rõ thì thoáng thấy tiểu thư nhà mình đi ra!
Ngô Văn Tĩnh sau khi dùng dược liệu tẩy luyện bản thân, thể chất Thuần Âm đã kích hoạt được tám mươi phần trăm. Lúc này nàng cảm thấy toàn thân sảng khoái, tuy tu vi vẫn chưa tăng lên nhưng lại cảm thấy bản thân khác biệt hơn hẳn!
Thậm chí tiếng nói chuyện trong đại sảnh cũng như vang lên ngay bên tai nàng, cho nên vừa nghe thấy giọng của thầy Lâm Phồn, nàng lập tức tò mò đi ra, thắc mắc sao thầy lại đến nhà mình!
Mọi người thấy Ngô Văn Tĩnh bước ra từ trong phòng thì lập tức trầm trồ kinh ngạc. Thể chất Thuần Âm của Ngô Văn Tĩnh sau khi khai mở đã tạo ra sự thay đổi thoát thai hoán cốt. Hơn nữa, bản thân Ngô Văn Tĩnh vốn đã là một mỹ nhân từ trong trứng nước, trải qua lột xác, tự nhiên lại càng trở nên trưởng thành và xinh đẹp hơn!
Người đầu tiên nghĩ đến cốt lõi vấn đề chính là tộc trưởng Ngô Bác Nhã, ông có chút kích động nhìn con gái mình, muốn hỏi gì đó nhưng vì ngại có người ngoài nên vẫn không hỏi ra miệng.
"Thầy Lâm, sao thầy lại tới đây ạ?" Ngô Văn Tĩnh vui mừng nhìn ân sư của mình, cứ ngỡ thầy dẫn theo Vương Vĩnh Tân và Mạnh Hạo đến nhà mình.
"Thầy vốn định tới nhắc em chú ý đừng đun dược liệu quá một canh giờ, giờ xem ra không cần nữa rồi!" Lâm Phồn gật đầu với Ngô Văn Tĩnh, ông đương nhiên nhìn ra sự thay đổi trên người Văn Tĩnh, biết nàng đã kích hoạt thành công thể chất Thuần Âm của mình!
"Thầy ơi, đa tạ thầy..." Tâm trạng Ngô Văn Tĩnh khó mà bình ổn, nhiều năm qua gia tộc đã thử mọi cách để kích hoạt thể chất đặc biệt của nàng nhưng đều không thành, không ngờ lại được Lâm Phồn giải quyết dễ dàng!
"Không cần khách sáo, em là học sinh của thầy, những việc này đều là nên làm. Vì bên em đã xong xuôi rồi nên thầy đi trước đây, thầy còn phải tới giáo vụ xứ nộp báo cáo giảng dạy của giáo viên mới nữa!" Lâm Phồn nói xong liền cáo từ mọi người rồi rời đi.