Lâm Phồn trở lại đại sảnh, Nhạc Mẫn lập tức tiến lại gần.
"Ra nhanh vậy sao? Có phải cảm thấy khó quá không hoàn thành nổi nên tự cam chịu rồi?" Nhạc Mẫn cười nhạo hỏi.
Không phải ngươi rất giỏi sao, đọc sách một đêm đã dám tới khảo hạch.
Giờ thì biết độ khó rồi chứ gì!
Lâm Phồn lười giải thích, dù có nói cho cô ta biết mình đã làm xong, đối phương cũng chắc chắn không tin.
Lâm Phồn không nói gì, đối phương lại không chịu buông tha.
"Sao thế, chột dạ rồi à?"
"Cô mà có bệnh thì vào trong tìm Dược sư mà khám, đừng có ở đây lải nhải." Lâm Phồn cảm thấy hơi cạn lời, người đàn bà này cứ thấy mặt hắn là nhắm vào hắn.
Vốn tưởng Lâm Phồn bị vạch trần tại chỗ sẽ vô cùng xấu hổ, không ngờ tên này còn lý lẽ hùng hồn bảo mình đi khám bệnh!
"Ngươi..."
Hai người trong đại sảnh trừng mắt nhìn nhau.
---❊ ❖ ❊---
Khảo hạch trong phòng nhỏ cuối cùng cũng đến giờ, hai người còn lại cũng nộp bài thi.
"Đợi ở đại sảnh đi, lát nữa sẽ thông báo."
Chi Vĩnh Hiên phất phất tay, đuổi hai người ra ngoài rồi bắt đầu chấm bài.
"Chi trưởng lão, thế nào, có mấy người qua khảo hạch?"
Đúng lúc ông đang chấm bài, một người đàn ông trung niên bước vào phòng.
Chính là một Dược sư khác của Dược sư hiệp hội, Dược sư Ngưỡng Lương Bình.
"Hừ, ngươi xem tờ này đi, mới đầu đã sai mấy câu rồi, nếu nhận làm học đồ thì không sợ hắn đầu độc chết người sao?"
"Ừm? Quả nhiên không được."
Ngưỡng Lương Bình ghé đầu nhìn tờ bài thi Chi Vĩnh Hiên đang chấm, lắc lắc đầu, ánh mắt lại rơi vào một tờ bài thi bên cạnh bàn.
"Tờ bài thi này sao lại ở mép bàn, chưa chấm à?"
"Đó là do một tên công tử bột viết, viết bừa vài chữ rồi nộp lên, chỗ sai chắc chắn còn nhiều hơn cả hai tờ này cộng lại!"
Nhớ lại việc thanh niên kia vừa rồi còn hỏi ông bao giờ bắt đầu khảo hạch vòng sau, tâm trạng Chi Vĩnh Hiên càng tệ hơn, xem ra hôm nay cũng chẳng có ai thi đỗ học đồ.
"Ồ? Vậy để ta giúp ngươi chấm tờ này."
Ngưỡng Lương Bình dán mắt vào bài thi, trong lòng lại bắt đầu tán thưởng. Cũng không tệ, đâu có khoa trương như lời Chi trưởng lão nói, mấy câu đầu đều đúng, phía sau... cũng đúng!
Vẻ mặt vốn thoải mái của Ngưỡng Lương Bình dần trở nên thận trọng.
"Sao thế, đừng chấp nhặt với mấy tên công tử bột này." Chi Vĩnh Hiên nhìn biểu cảm của Ngưỡng Lương Bình, lại hừ một tiếng: "Những kẻ này chẳng qua là cậy có tiền đến cầu may thôi."
"Không... không phải... ngươi xem này!"
Nghe giọng điệu khinh khỉnh của đối phương, Ngưỡng Lương Bình vội vàng đưa bài thi qua.
"Xem cái gì, cứ cho không đạt rồi đuổi bọn chúng về là được."
Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng ông vẫn nhận lấy bài thi đưa tới trước mặt rồi cúi đầu nhìn.
Câu thứ nhất: Ừm, trả lời đúng.
Câu thứ hai: Ừm, cũng trả lời đúng, khá lắm.
Câu thứ ba: Ồ? Không chỉ trả lời đáp án chính xác, còn viết ra cả những loại thảo dược khác có thể phối hợp.
Mặt Chi Vĩnh Hiên đỏ bừng lật bài thi: "Toàn bộ đều đúng?"
"Toàn bộ đều đúng!" Ngưỡng Lương Bình không thể tin nổi nói: "Hơn nữa cậu ta còn viết ra tất cả các loại thuốc có thể phối hợp, viết rất rõ ràng mạch lạc. Cậu ta thật sự là một công tử bột sao?"
Thiên tài loại này, Dược sư hiệp hội của Nạp Lan vương quốc từ trước tới nay chưa từng xuất hiện, thậm chí cả Vũ Đường đế quốc cũng không có, tương lai chắc chắn tiền đồ vô lượng.
"Ta..." Chi Vĩnh Hiên nghẹn lời hồi lâu không nói nên câu.
Trong Dược sư hiệp hội, Chi trưởng lão ông vốn nổi tiếng là người nghiêm cẩn.
Thằng nhóc đó nộp bài quá nhanh, ông căn bản không ngờ nó đã làm xong hết, hơn nữa lại còn trả lời chi tiết đến thế, đây là điều ngay cả bản thân ông cũng không làm nổi!
Chẳng lẽ nền tảng dược lý của nó đã cao hơn mình rồi? Người như vậy đúng là thiên tài, trả lời hoàn hảo đến thế!
"Ta đi gọi cậu ta vào ngay đây!" Chi Vĩnh Hiên ngượng ngùng đi ra khỏi phòng.
Nhìn thấy Dược sư Chi phụ trách khảo hạch bước ra, mọi người trong lòng thắt lại, sắp công bố kết quả rồi!
"Khảo hạch vòng một, Lộ Phong Quyền, trả lời đúng sáu mươi hai câu, không đạt!"
"Điền Cùng, trả lời đúng chín mươi lăm câu, đạt!"
"Lâm Phồn, đúng toàn bộ! Đạt!"
Vừa nghe Chi Dược sư nói câu đầu tiên, Nhạc Mẫn hả hê nhìn Lâm Phồn, nhỏ giọng hỏi: "Người ta trả lời đúng sáu mươi hai câu, ngươi có trả lời đúng được hai mươi sáu câu không?"
Lâm Phồn lườm cô ta một cái, không thèm để ý.
Chi Vĩnh Hiên công bố xong kết quả, đi về phía Lâm Phồn: "Ngươi chính là Lâm Phồn?"
Lâm Phồn không dám chậm trễ, vội vàng chắp tay.
"Phải ạ."
"Tốt! Không tệ, vào trong khảo hạch vòng hai đi, Điền Cùng cũng vào đi." Nói xong ông liền đi về phía nội đường.
Nghe thấy lời Chi trưởng lão, cơ thể Nhạc Mẫn run lên không ngừng.
Không phải ngươi mới bắt đầu học từ hôm qua sao? Thi cử lại được điểm tối đa!
Đồ lừa đảo! Ngươi chính là đồ đại lừa đảo!
Trước đó mình cứ luôn miệng cười nhạo hắn, giờ cảm thấy bản thân đúng là một tên hề nhảy nhót.
Mình học tập bao nhiêu năm, tham gia vô số lần khảo hạch còn chẳng vượt qua nổi bài thi viết vòng một, vậy mà ngươi đọc sách một đêm, lần đầu thi đã đỗ?
Lâm Phồn và Điền Cùng ngồi lại vị trí trong phòng, trước mặt họ là hai vị Dược sư, Ngưỡng Lương Bình và Chi Vĩnh Hiên.
Trên cái bàn giữa họ đặt năm loại thảo dược.
"Hai vị, ta là Dược sư Ngưỡng Lương Bình, hiện tại trên bàn là năm loại thảo dược, nội dung khảo hạch vòng này là nhận biết thảo dược."
"Mỗi người viết tên, công hiệu và tác dụng phụ của năm loại thuốc này lên giấy, đúng toàn bộ mới được coi là qua ải."
Xong rồi, ải này lại là phân biệt các loại thảo dược khác nhau. Mặc dù nhờ sự giúp đỡ của Chí Tôn Thần Giới mà dễ dàng vượt qua vòng một, nhưng trong sách lại rất ít khi vẽ hình thảo dược.
Nhìn qua một lượt, năm loại này cái nào hắn cũng không nhận ra!
Không biết suy nghĩ trong lòng Lâm Phồn, Ngưỡng Lương Bình giảng xong quy tắc liền làm động tác mời, sau đó lùi lại hai bước đứng cùng Chi Vĩnh Hiên nhỏ giọng trò chuyện.
"Chi trưởng lão, lát nữa nếu Lâm Phồn kia vượt qua, ta sẽ nhận nó làm đệ tử, làm học đồ của ta. Nền tảng của nó vững chắc như vậy, dưới sự chỉ dẫn của ta, không đầy mười năm, nó chắc chắn có thể khảo hạch thành công Dược sư một sao." Ngưỡng Lương Bình mắt sáng rực nhìn Lâm Phồn.
"Cái gì, tháng trước ngươi không phải mới nhận hai học đồ sao, tên này để lại cho ta đi."
"Hai học đồ đó trình độ kém quá..."
Lâm Phồn tuy nghe không rõ Chi Vĩnh Hiên và Ngưỡng Lương Bình đang nói gì, nhưng cảm thấy hai vị Dược sư cứ chốc chốc lại nhìn mình chằm chằm như nhìn một cô gái khỏa thân, ánh mắt sáng rực khiến hắn cảm thấy hơi sởn gai ốc.
Lâm Phồn đành đánh liều đi tới trước đống thảo dược, quan sát một bông hoa màu đỏ tươi mà Điền Cùng vừa xem xong, trong đầu suy nghĩ, hy vọng Chí Tôn Thần Giới có thể cho chút gợi ý.
Đáng tiếc là chẳng có phản ứng gì.
Trong lúc bí bách, hắn đành học theo dáng vẻ của Điền Cùng vừa rồi. Cầm bông hoa lên quan sát, vừa mới chạm vào, trong đầu lập tức tuôn ra một luồng thông tin.
"Xích Trúc Hoa: Thuộc tính nhiệt, người bình thường uống vào sẽ cảm thấy cơ thể nóng ran khó chịu, thích hợp sử dụng khi đang đột phá tu luyện công pháp hệ Âm để cân bằng."
Có rồi! Hóa ra phải chạm vào mới hiển thị thông tin chi tiết!
Mắt Lâm Phồn sáng lên, men theo bàn sờ từng loại dược liệu một.