"Tuyệt quá! Hải công công, mau mở ra xem thầy Lâm đã chuẩn bị bất ngờ gì cho ta!" Tiểu công chúa không kìm được lòng, thúc giục Hải công công. Nàng đã sớm nghe Thất hoàng tử kể về đủ loại kỳ tích của Lâm Phồn, trong lòng vô cùng tò mò không biết chàng sẽ tặng mình món quà gì.
Những người xung quanh cũng bị thu hút bởi cuộc đối thoại này, lần lượt quay sang nhìn.
"Là Lâm dược sư của Chân Nguyên Học Viện kìa!"
"Đúng vậy, nghe nói đệ tử dưới trướng của hắn đã lĩnh ngộ được Kiếm Ý."
"Không phải đệ tử dưới trướng, là học viên mới thu nhận, nghe nói dưới sự chỉ dạy của hắn chỉ vài ngày đã lĩnh ngộ rồi!"
"Lợi hại đến thế sao! Lát nữa phải nhanh chóng đi bái kiến mới được!"
"Các người xem biểu cảm của tiểu công chúa kìa, có vẻ thầy Lâm đã chuẩn bị một món quà kinh thiên động địa gì đó."
Không để tâm đến những người xung quanh, Hải công công nhìn tiểu công chúa đầy từ ái: "Công chúa đừng vội, lão nô mở ra ngay cho người!"
Nói đoạn, Hải công công nâng chiếc hộp lên trước mặt công chúa, chậm rãi mở ra rồi lên tiếng.
"Thầy Lâm Phồn của Chân Nguyên Học Viện, xin dâng lên..." Giọng nói sang sảng của Hải công công bỗng chốc nghẹn lại ngay khoảnh khắc chiếc hộp gỗ được mở ra.
Bởi vì bên trong hộp gỗ trống rỗng.
Mọi người xung quanh không nhìn rõ, nhao nhao đoán già đoán non xem đó là bảo vật gì mà khiến một người kiến văn rộng rãi như Hải công công cũng phải kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Tiểu công chúa nhìn chiếc hộp trống không, quay đầu trừng mắt nhìn Lâm Phồn.
Nụ cười trên mặt Thất hoàng tử cũng đông cứng lại, thậm chí ngay cả hộ vệ Tần Minh luôn theo sau hắn cũng giật giật khóe mắt.
Cái quái gì vậy? Lâm Phồn trong lòng hoang mang tột độ, quà đâu? Món quà mà Tam hoàng tử nói đâu? Chỉ có một cái hộp rỗng thôi sao?
"Xin dâng lên một chiếc hộp gỗ tinh xảo!" Sau cơn chấn động, Hải công công phản ứng cực nhanh, gào lên trong tuyệt vọng. Không ngờ vị thầy Lâm mà Thất hoàng tử nhắc đến lại keo kiệt đến mức này...
"Hộp gỗ tinh xảo? Chỉ là một cái hộp thôi sao?" Một thị nữ nghi hoặc hỏi người bên cạnh.
"Thứ Lâm dược sư tặng chắc chắn không phải hộp bình thường!" Người trả lời cô chính là vị khách trước đó vừa nói muốn tìm cơ hội bái phỏng Lâm Phồn.
"Chắc chắn là một chiếc hộp kỳ diệu!" Lục Hà cũng cười nói với người bên cạnh, dù sao hắn cũng không tin Lâm Phồn là người tầm thường. Một cường giả có thể cải biên công pháp, trên người lẽ nào lại thiếu bảo vật?
Tiểu công chúa ngây người nhận chiếc hộp gỗ từ tay Hải công công, lắc lắc vài cái rồi nghi hoặc hỏi Lâm Phồn: "Là một cái hộp rỗng sao?"
Lâm Phồn cười gượng: "Bất ngờ không?"
Cũng may đúng lúc này, vị Vương gia đang ngồi ở ghế chủ tọa lên tiếng giải vây cho tình cảnh khó xử này.
"Chư vị hãy tĩnh lặng một chút, ta có lời muốn nói."
Dừng lại một lát, Vương gia tiếp tục nói.
"Mấy ngày trước, Thất hoàng tử theo truyền thống tham gia cuộc thi hàng năm của Chân Nguyên Học Viện, đã bị học viên Lục Tuyết Thiến đánh bại." Nói đoạn, ông nhìn về phía Viện trưởng Ngũ mỉm cười.
"Trở về ta mới biết hóa ra là thầy Lâm Phồn đã truyền thụ Kiếm Ý cho Lục Tuyết Thiến, thật sự quá kinh ngạc."
"Lần này, vì thầy Lâm Phồn, ta đặc biệt lấy ra Cửu Xảo Linh Lung Hộp!" Dứt lời, ông lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc hộp vuông màu đen.
"Cửu Xảo Linh Lung Hộp?" Mọi người nghi hoặc.
"Có lẽ mọi người chưa biết, Cửu Xảo Linh Lung Hộp này tương truyền do Thu Cửu Xảo, đệ tử môn hạ của Thánh Giả chế tạo!"
Lời vừa dứt, cả hội trường ồ lên kinh ngạc!
Do đệ tử của Thánh nhân chế tạo? Bất cứ thứ gì liên quan đến Thánh nhân đều vô cùng trân quý, dù không phải do chính tay Thánh nhân làm ra, nhưng là tác phẩm của đệ tử người thì cũng đủ quý giá rồi!
Lữ Vương gia nhìn biểu cảm của mọi người, mỉm cười giải thích tiếp.
"Cửu Xảo Linh Lung Hộp này tương truyền bên trong chứa một tia hồn thức của Thu Cửu Xảo!"
Mọi người lại một phen chấn động! Di vật để lại cũng chẳng là gì, chỉ là vật kỷ niệm trân quý mà thôi. Nhưng để lại ý thức thì có thể giao lưu đối thoại, tuy nội dung chỉ giới hạn trong những câu trả lời mà người để lại ý thức đã thiết lập từ trước.
Hồn thức thì lại lợi hại hơn nhiều! Đó là khi tu hành giả cường đại trích xuất một tia linh hồn yếu ớt của chính mình dung hợp vào ý thức. Điều này không ảnh hưởng đến tu vi và linh hồn của bản thân, nhưng lại khiến hồn thức tạo ra giống như một phân thân, chỉ cần không tiêu tán là có thể tự chủ suy nghĩ.
"Mà Cửu Xảo Linh Lung Hộp này ẩn chứa không gian đặc thù, cần phải vượt qua ba ải mới có thể gặp được hồn thức của đại nhân Thu Cửu Xảo. Sở trường nhất của Thu Cửu Xảo chính là kiếm pháp, và người thích hợp nhất, tự nhiên chính là thầy Lâm Phồn!"
"Có lời đồn rằng Thánh Giả đã chia bức họa chứa đựng bí mật kinh thiên thành nhiều phần, mà đại nhân Thu Cửu Xảo sở hữu một phần trong đó. Không biết liệu nó có được giấu ở bên trong hay không, hy vọng thầy Lâm Phồn có thể vượt ải thành công, cho chúng ta biết câu trả lời!"
Giải thích xong, Lữ Vương gia bước đến trước mặt Lâm Phồn, đặt chiếc Cửu Xảo Linh Lung Hộp xuống, tràn đầy kỳ vọng nhìn chàng.
Hồn thức của đệ tử Thánh nhân Thu Cửu Xảo ở bên trong? Bảo mình vào trong đó? E là có bẫy thì có!
Lâm Phồn ngẩng đầu định từ chối Lữ Vương gia, thì Viện trưởng Ngũ đã mắt sáng rực chạy tới, gào lên với Lữ Vương gia:
"Để ta, để ta! Hãy để ta đi!"
Lữ Vương gia mỉm cười nhìn Viện trưởng Ngũ rồi từ chối.
"Viện trưởng Ngũ chắc chắn cũng muốn biết rốt cuộc Thánh Giả đã để lại bí mật gì, nhưng xin đừng nóng vội, với trình độ của chúng ta không thể vượt ải được đâu! Nếu ngài vào rồi, người tiếp theo muốn vào phải đợi thêm một năm nữa đấy."
"Một năm chỉ được vào một lần?" Viện trưởng Ngũ vuốt râu hỏi.
Thấy Lữ Vương gia gật đầu, Viện trưởng Ngũ đành bỏ cuộc, chuyển sang nhìn Lâm Phồn đầy tha thiết.
Lục Hà đứng sau Viện trưởng Ngũ cũng nhìn chàng đầy mong đợi, mắt Lâm Phồn sáng lên. Tu vi của Lục Hà này đã đạt đến Vạn Thần Cảnh, có hắn ở bên ngoài, Lữ Vương gia chắc chắn không thể giở trò!
Nghĩ là làm, Lâm Phồn xoay người, quay lưng về phía Lữ Vương gia, giả vờ vỗ vai Viện trưởng Ngũ, mắt dán chặt vào Lục Hà, dùng khẩu hình miệng ra hiệu cho Lục Hà thấy: Giúp ta trông chừng Lữ Vương gia!
Chàng không dám truyền âm trực tiếp, vì ở khoảng cách gần như vậy sẽ bị những người có tu vi tương đương xung quanh phát hiện, chi bằng dùng khẩu hình thô sơ nhất.
Thấy Lục Hà ngẩn người rồi gật đầu lia lịa, chàng mới yên tâm quay lại hỏi Vương gia cách tiến vào.
"Rất đơn giản, ngươi mở hộp ra, truyền chân khí vào trong, nó sẽ hút ngươi vào. Trong lúc vượt ải nếu gặp nguy hiểm, hãy quay lại nơi ngươi vừa tiến vào, có một tấm bia đá lớn, truyền chân khí vào đó là sẽ trở ra được!" Lữ Vương gia giải thích.
"Được!"
Lâm Phồn cầm chiếc hộp lên, làm theo chỉ dẫn của Lữ Vương gia, mở nắp và chậm rãi truyền chân khí vào. Trong chớp mắt, chàng cảm thấy trước mắt tối sầm lại, rất nhanh đã phát hiện những người xung quanh đều biến mất, bản thân đang đứng giữa một vườn hoa, bên cạnh quả nhiên có một tấm bia đá cao hơn một mét, xem ra đây chính là nơi ra vào.
Sau khi Lâm Phồn biến mất trước mắt mọi người, ai nấy lại bắt đầu bàn tán.
"Liệu Lâm Phồn có vượt ải thành công không?" Viện trưởng Ngũ hỏi Lữ Vương gia.
"Không biết, ta chưa từng vào đó. Phải là người lĩnh ngộ được Kiếm Ý mới có thể thông quan, nên ta chưa từng thử." Lữ Vương gia lắc đầu trả lời.
"Thất ca, thầy Lâm có thành công không?" Tiểu công chúa cũng hỏi Thất hoàng tử câu hỏi tương tự.
"Chắc chắn sẽ thành công! Lại đây, ta kể cho muội nghe lý luận về Kiếm Ý mà thầy Lâm vừa dạy ta." Thất hoàng tử rất tin tưởng Lâm Phồn, cho rằng không có việc gì mà Lâm Phồn không giải quyết được.
Lục Tuyết Thiến thì nghi hoặc hỏi nhị thúc Lục Hà của mình: "Vừa rồi thầy Lâm có nói gì với thúc không?"
Lục Hà mỉm cười nhẹ với nàng: "Ồ? Lúc đầu ta cũng thắc mắc, sau đó mới nhận ra, thầy Lâm đây là đang bảo ta cổ vũ cho ngài ấy đấy!" Nói xong còn học theo dáng vẻ của Lâm Phồn vừa rồi, bĩu môi với Lục Tuyết Thiến.
Nếu Lâm Phồn còn ở đây, chắc chắn sẽ tức chết vì tên Lục Hà hố người này!