Ngủ một giấc thật ngon lành, sáng ngày hôm sau, sau khi dùng xong điểm tâm, Lâm Phồn liền men theo bảng chỉ dẫn đi về phía tòa nhà giảng dạy. Hôm nay chính là ngày đầu tiên anh chính thức đứng lớp!
Không biết học sinh ở đây có dễ quản lý hay không. Mặc dù trọng tâm của mình không đặt vào việc quản lý lớp học, nhưng nếu đến cả lớp học mà cũng không quản nổi, e rằng ngay cả những giáo viên đã phản bội sang Ma tộc cũng sẽ chẳng thèm coi trọng mình!
Ngay lúc Lâm Phồn còn đang trên đường đến lớp, năm học viên trong lớp 204 đang vây quanh bàn bạc điều gì đó.
"Nghe nói hôm nay thầy giáo mới sắp đến rồi!" Vương Vĩ là người đầu tiên lên tiếng.
"Haiz, tuy thầy Phong nghiêm khắc một chút, nhưng chất lượng giảng dạy thực sự rất tốt. Chỉ mong thầy giáo mới có được một nửa trình độ của thầy Phong là tốt lắm rồi." Ngô Văn Tĩnh nghe vậy liền tiếp lời.
Thầy Phong đó chính là giáo viên chủ nhiệm trước kia của họ, sau đó vì muốn chuyên tâm nghiên cứu sâu hơn về võ nghệ công pháp nên đã rời khỏi Phong Loạn Đế Quốc.
Trong lớp học, ba nam hai nữ gồm Vương Vĩ, Vạn Vĩnh Tân, Mạnh Hạo, Đài Tuệ Dĩnh, Ngô Văn Tĩnh chính là toàn bộ học viên của lớp 204!
Trong đó, Đài Tuệ Dĩnh là lớp trưởng. Cả lớp ai cũng biết tốc độ tu luyện của cô rất nhanh, là một thiên tài.
Thế nhưng, không ai hay biết rằng những năm qua, để bồi dưỡng cô, gia tộc đã cho cô uống quá nhiều đan dược, khiến trong cơ thể tích tụ không ít độc tố, khiến cho việc tu luyện về sau trở nên vô cùng khó khăn.
"Tôi đã nghe ngóng rồi, thầy giáo mới này tên là Lâm Phồn, chỉ là một giáo viên được tuyển dụng qua đường xã hội, căn bản không có tư cách để dạy dỗ chúng ta!" Đài Tuệ Dĩnh nghe lời Ngô Văn Tĩnh liền sa sầm nét mặt. Đừng nói đến chất lượng giảng dạy làm gì, những giáo viên tuyển dụng kiểu này phần lớn đều dựa vào quan hệ mới vào được. Để họ dạy dỗ các lớp bình thường theo trình tự thì có thể được, nhưng bảo họ đến dạy lớp tinh anh ư, hừ!
"Tuyển dụng qua đường xã hội sao? Vậy thì làm thế nào đây, tôi không muốn theo học kiểu thầy giáo như vậy!" Vạn Vĩnh Tân nghe xong liền sốt sắng nói. Mạnh Hạo ngồi bên cạnh cũng lo lắng gật đầu liên hồi. Họ đều cho rằng những giáo viên tuyển dụng kiểu này chỉ là một đám vô dụng!
Đài Tuệ Dĩnh thấy mọi người đều tỏ vẻ lo lắng thì hài lòng gật đầu. Cho đến khi nhìn thấy Ngô Văn Tĩnh vẫn lặng lẽ đứng một bên, cô liền nhíu mày hỏi: "Văn Tĩnh, cậu nghĩ sao?"
Ngô Văn Tĩnh nghe lớp trưởng hỏi mình mới vội vàng đáp: "À! Không sao đâu mà, dù sao vẫn hơn là không có thầy giáo."
"Này, sao cậu có thể nghĩ như vậy? Trong độ tuổi vàng này mà không có thầy giáo giỏi dẫn dắt tu luyện thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ đấy!" Đài Tuệ Dĩnh tức giận nói.
"Được rồi, vậy cậu nói xem nên làm thế nào?" Ngô Văn Tĩnh thấy lớp trưởng lại nổi giận, bèn chu môi hỏi.
Đài Tuệ Dĩnh suy tư một lát rồi phất tay ngọc.
"Chúng ta tìm lý do trước tiên không đưa cho ông ta ngọc bài đại diện cho thân phận học viên của mình. Như vậy trên thực tế, chúng ta vẫn chưa phải là học viên của ông ta!"
"Nhưng nếu ông ta cứ làm việc trong học viện, cứ ở lì trong lớp chúng ta, thì học viện cũng sẽ không phái thầy giáo khác đến đâu!"
"Cho nên chúng ta cố ý không hợp tác. Ông ta nói gì chúng ta cũng không nghe, chỉ điểm tu luyện thì chúng ta cũng không làm! Chẳng bao lâu sau, khi phát hiện mình không thể ra lệnh cho đám học viên chúng ta, lâu dần ông ta cũng sẽ không còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa!"
"Nhưng nếu làm vậy, ông ta kiện lên học viện rằng chúng ta vi phạm nội quy, không tôn trọng mệnh lệnh của thầy, rất có khả năng chúng ta sẽ bị điều sang lớp bình thường đấy!"
Đài Tuệ Dĩnh nghe xong cũng thấy có lý, bèn đưa ra đề nghị mới.
"Chúng ta có thể gây khó dễ cho ông ta trước! Sau đó sẽ có cớ để không phối hợp với việc giảng dạy của ông ta!"
"Gây khó dễ, chúng ta cùng nhau đánh ông ta sao? Còn chưa biết tu vi ông ta thế nào, đường đột tấn công..." Mạnh Hạo nghe đề nghị của lớp trưởng liền chột dạ nói.
"Đánh thầy giáo? Cậu nghĩ đi đâu thế! Ý tôi là sau khi ông ta bước vào, mỗi người chúng ta luân phiên hỏi ông ta một câu hỏi hóc búa. Ông ta là thầy, nếu không trả lời được câu hỏi của học viên thì chắc chắn sẽ mất hết mặt mũi, sau này chúng ta cũng có cớ để không phối hợp với ông ta rồi!"
Đài Tuệ Dĩnh thấy mọi người không còn dị nghị gì nữa, liền phất tay ngọc chỉ về phía Vạn Vĩnh Tân: "Lát nữa cứ theo kế hoạch này mà làm. Trước đó, theo quy tắc lớp chúng ta phải phái người xuống lầu đón thầy giáo mới, cậu đi đi!"
Vạn Vĩnh Tân gật đầu, vội vã chạy xuống lầu.
Lâm Phồn đứng ở tầng một rộng rãi, nhìn xung quanh các học viên và giáo viên dần thưa thớt, biết rằng giờ lên lớp đã đến, nhưng lại không thấy học viên nào đến đón mình như dự kiến.
"Chẳng lẽ họ nhầm thời gian rồi?" Lâm Phồn bất lực ngó nghiêng xung quanh.
Tầng một của tòa nhà giảng dạy này thực sự rất thú vị, ngoài vài loài hoa cỏ ra, còn đứng sừng sững mấy cột đá đo lực. Mấy cột đá này trông có vẻ uy phong hơn nhiều so với cái cột ở góc tường trong ký túc xá của mình!
Cách sử dụng cột đá đo lực này rất đơn giản, chỉ cần dùng sức đấm vào cột đá, trên cột sẽ hiển thị con số!
Lâm Phồn xem qua phần hướng dẫn được khắc trên bề mặt cột đá, sau đó tung một cú đá mạnh vào đó!
Đùng! Một tiếng vang trầm đục, trên cột đá hiển thị con số là tám mươi triệu đỉnh!
Lâm Phồn nhìn con số, lắc đầu. Xem ra thực lực cảnh giới Tông Sư căn bản không đo lường được, mình còn chưa dùng hết sức mà cột đá đã hiển thị đến giới hạn tám mươi triệu đỉnh rồi!
Đợi thêm một lát, mới thấy một nam học viên từ trên cầu thang vội vã chạy xuống.
Học viên này chính là Vạn Vĩnh Tân. Vì bàn bạc kế hoạch nhắm vào thầy giáo mới Lâm Phồn nên bị chậm trễ một chút, các lớp khác đều đã vào học, Vạn Vĩnh Tân mới vội vàng chạy xuống lầu.
"Ông chính là thầy Lâm Phồn sao?" Vạn Vĩnh Tân hơi nghi hoặc hỏi, dù sao nhìn thoáng qua trong tầng một trống trải này, chỉ có mỗi Lâm Phồn đang đứng cạnh cột đá đo lực.
"Đúng vậy, cậu là học viên của tôi?"
"Đúng... tôi tên Vạn Vĩnh Tân, thầy, đi theo tôi lên lớp đi ạ." Vạn Vĩnh Tân không ngờ thầy giáo mới lại trẻ như vậy, có chút kinh ngạc.
"Không vội, cậu qua đây một chút." Lâm Phồn nhìn cột đá đo lực bên cạnh, muốn để học viên của mình thử một chút.
Vạn Vĩnh Tân thấy vậy, nghi hoặc đi đến trước mặt Lâm Phồn, không biết anh muốn làm gì.
"Tu vi cậu thế nào? Những người khác trong lớp đâu?"
"Tôi là Vạn Thần Cảnh tầng hai. Lớp chúng tôi là lớp tinh anh, những người khác cũng đều là tu vi Vạn Thần Cảnh, trong đó người có tu vi cao nhất là lớp trưởng Đài Tuệ Dĩnh, cô ấy đã là Vạn Thần Cảnh tầng năm rồi!" Vạn Vĩnh Tân giải thích.
"Vạn Thần Cảnh, vậy tu vi của học viên lớp bình thường thế nào?" Lâm Phồn nghe xong trong lòng thầm kinh ngạc. Những học viên lớp tinh anh này nếu đến Vũ Đường Đế Quốc thì đều là nhân tài hiếm có. Hèn gì trước kia Hội trưởng Du nói người ta phải hướng về nơi cao hơn, Thiên Tế Học Viện có thể bồi dưỡng được nhiều học viên có tu vi cao như vậy, quả thực không đơn giản!
"Học viên lớp bình thường, ít nhất cũng là Cực Tiêu Cảnh tầng một, nếu không sẽ không thể vượt qua kỳ thi nhập học, cao nhất cũng chỉ là tầng chín. Đạt đến tầng chín là có thể xin học viện gia nhập lớp tinh anh hoặc tốt nghiệp trực tiếp!"
"Vậy điều kiện tốt nghiệp của lớp tinh anh là gì?" Lâm Phồn gật đầu, tiếp tục hỏi.
"Không có điều kiện gì cả, chủ yếu là tự thấy tu vi của mình đã đủ cao thì học viên lớp tinh anh đều có thể trực tiếp xin bằng tốt nghiệp!"
"Tu vi của cậu đã đạt đến Vạn Thần Cảnh tầng hai, theo lý mà nói sức mạnh đã có thể đạt tới hai ngàn đỉnh, cậu thử cột đá đo lực này xem!"
"Tôi... tôi không đạt được sức mạnh hai ngàn đỉnh, chỉ có một ngàn hai trăm đỉnh thôi..." Vạn Vĩnh Tân do dự một chút, buồn bã nói.