Đinh Thừa Giáo khuyên can hết lời, nói mãi không thôi, nhưng Lâm Phồn vẫn nhất quyết muốn xông quan. Đới Khang ở bên cạnh nghe vậy ngược lại còn cười ha hả, hắn biết nếu Lâm Phồn thật sự chọn xông quan thì chắc chắn sẽ thất bại, nên chẳng hề lo lắng chút nào!
Ba người, một kẻ khẩn khoản khuyên can, một kẻ mặt không cảm xúc, một kẻ mỉa mai châm chọc, lướt qua đám đông trong đại sảnh rồi đi về phía một căn phòng nhỏ ở bên trong.
Căn phòng nhỏ bày biện giản đơn, ngoài một bàn một ghế thì bốn bức tường đều trắng trơn.
"Cậu thực sự suy nghĩ kỹ rồi sao? Tư cách Luyện Đan Sư không dễ mà có được, ngàn vạn lần phải..."
"Nói cách xông quan đi!" Lâm Phồn kiên định gật đầu, cất tiếng hỏi về quy tắc. Trong sách chỉ giới thiệu có quy tắc này nhưng cũng nói rằng tình hình mỗi phân hội mỗi khác.
"Chuyện này... chiếc bàn trước mặt đây là do Hiệp hội Tinh Công Sư và Hiệp hội Trận Pháp Sư cùng chế tạo, cậu chỉ cần đặt huy chương lên bàn rồi truyền chân khí vào là có thể kích hoạt trận pháp."
"Sau khi trận pháp kích hoạt, chiếc bàn sẽ kết nối với Tổng bộ Luyện Đan Sư của chúng ta. Ở đó sẽ có luyện đan sư ra đề cho cậu trả lời, cậu chỉ cần dùng chân khí nhẹ nhàng khắc đáp án lên mặt bàn là phía bên kia có thể nhận được!"
"Tổng bộ Luyện Đan Sư sẽ ra ba câu hỏi, cậu chỉ cần trả lời đúng bất kỳ một câu là coi như thành công!"
Đinh Thừa Giáo vừa dứt lời, đang định khuyên nhủ Lâm Phồn thêm lần nữa thì thấy cậu không chút do dự đặt huy chương lên mặt bàn, truyền chân khí vào!
"Haizz!" Đinh Thừa Giáo thấy vậy đành phải thoái lui ra khỏi phòng, nhìn về phía Đới Khang kẻ đang gây chuyện.
"Hừ, thằng nhãi ranh không biết sống chết!" Đới Khang vẫn luôn đứng ở cửa, thấy Lâm Phồn thực sự kích hoạt trận pháp, trong lòng cười nhạo, cho rằng Lâm Phồn đúng là không biết tự lượng sức mình!
"Hai người các ngươi? Có chuyện gì thế!" Sau lưng hai người đột nhiên vang lên tiếng chất vấn.
"La hội trưởng!" Đinh Thừa Giáo và Đới Khang quay đầu nhìn người phía sau, tất cả đều giật mình.
La Cao hội trưởng hôm nay tâm trạng không tốt!
Ông đã trốn trong mật thất luyện đan suốt hai mươi lăm ngày, đáng tiếc vẫn thất bại, nên định ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa!
Dạo chơi tất nhiên không thể đi đến nơi đông nghịt người ở đại sảnh được, nên ông đi về phía hậu viện Hiệp hội Luyện Đan. Nào ngờ vừa đi dạo đã thấy hai vị Luyện Đan Sư ba sao của mình đang đứng trước cửa phòng xông quan.
"Các người đấy, chỉ được cái tò mò, căn phòng xông quan này chẳng có ai vào đâu!"
"Thế nhưng..." Đinh Thừa Giáo ngập ngừng lên tiếng.
"Thế nhưng cái gì? Nếu có người vào đây, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn đấy!"
"Tại sao ạ?" Đới Khang nghe vậy trong lòng có chút chột dạ.
"Nếu có người thông qua hình thức này để khiếu nại lên tổng bộ, chứng tỏ quả thực có oan tình trọng đại, tổng bộ bất kể xông quan thành công hay không, đều sẽ phái người xuống điều tra!" La Cao hội trưởng cười híp mắt nói.
"Thế nhưng có người đã vào rồi!" Đinh Thừa Giáo vẫn lấy hết can đảm nói ra.
"Cái gì? Ai? Tại sao lại vào!?" La Cao hội trưởng nghe xong như thể sợ đến mức tóc dựng cả lên.
"Có một người tên là Lâm Phồn... muốn mua cái này cái kia... lại còn muốn xem sách... Đới Đan Sư không cho xem... cậu ta không phục..." Đinh Thừa Giáo kể lể lại toàn bộ sự việc.
"Ta nhổ vào tổ tông nhà ngươi Đới Khang! Cậu ta là Luyện Đan Sư ba sao vốn dĩ có tư cách xem, ngươi vậy mà lại ép cậu ta đi xông quan!" La Cao vung vẩy hai tay gầm lên!
"Đây cũng là vấn đề của cậu ta, chuyện nhỏ thế này mà cũng đi xông quan khiếu nại..." Đới Khang có chút ấm ức, nhưng nhiều hơn là nỗi kinh hồn bạt vía khi nhìn La hội trưởng đang phát điên.
"Hết cách rồi, dù sao thì Lâm Phồn này chắc chắn không thể vượt qua xông quan, đợi sau này tổng bộ phái người đến, cứ bảo là người trẻ tuổi cao ngạo là được!" La hội trưởng hơi bình tâm lại, bất đắc dĩ nói.
"Chỉ cần cậu ta không vượt qua xông quan, tổng bộ sẽ không quá coi trọng đâu nhỉ!" Đinh Thừa Giáo cũng phụ họa theo.
"Ừ, đúng vậy, ừ? ...Á đù!!!" La hội trưởng nghe lời hắn vừa định gật đầu thì cảm thấy Hội trưởng lệnh trong túi mình rung lên không ngừng.
Hội trưởng lệnh rung liên hồi, nghĩa là có người xông quan thành công trả lời được một câu rồi!
Trong phòng, Lâm Phồn dễ dàng giải quyết một câu, rất nhanh sau đó lại thấy trên bàn hiện lên một câu hỏi mới.
"Ồ? Thú vị đấy!" Lâm Phồn nhìn đề bài, lại bắt đầu nghiêm túc trả lời.
Mà ở Tổng bộ Luyện Đan Sư xa xôi, người phụ trách trực tại đường xông quan là trưởng lão Thôi An Ca.
Thôi An Ca là một Luyện Đan Sư sáu sao, tính tình nghiêm khắc, làm việc cẩn trọng.
Chiếc bàn tinh xảo trước mặt ông chính là kết nối với phân bộ trực thuộc, bình thường cả năm chẳng có chuyện gì, không ngờ hôm nay lại bị người ta kích hoạt.
"Hiệp hội Luyện Đan Sư Đế quốc Phong Loạn, Luyện Đan Sư ba sao Lâm Phồn."
Luyện Đan Sư ba sao ư? Thôi An Ca có chút đau đầu suy nghĩ, thông thường đề bài xông quan đều là đề khó của Luyện Đan Sư năm sao, lần này người tới xông quan lại là Luyện Đan Sư ba sao, thật không biết nên ra đề gì cho phù hợp!
"Thôi vậy, cứ cho cậu ta một câu hỏi của đệ tử ta, độ khó năm sao!" Thôi An Ca hạ quyết tâm, bắt đầu khắc lên bàn.
"Luyện chế Hỏa Lân Đan, ba loại dược liệu Xích Hỏa Thảo, Tuyên Dương Hoa, Bách Quả Trúc hòa hợp với nhau, các bước thực hiện nghiêm ngặt theo quy định, vì sao lại dẫn đến hỏa tính bị yếu đi?"
Thôi An Ca hài lòng nhìn câu hỏi mình vừa khắc trên bàn, đề này không hề đơn giản, ngay cả rất nhiều Luyện Đan Sư năm sao cũng chưa chắc đã trả lời được!
"Hừ hừ, xem ngươi có bản lĩnh gì nào."
Thôi An Ca cầm chén sứ lên định nhấp một ngụm trà thì kinh ngạc thấy đối phương lập tức đưa ra đáp án!
"Tình huống này thường là do năm tuổi của Xích Hỏa Thảo sử dụng quá thấp gây nên, chỉ cần sử dụng Xích Hỏa Thảo trên mười năm, sau đó hòa hợp theo đúng các bước, sẽ không xuất hiện tình trạng hỏa tính bị yếu!"
Lợi hại! Không ngờ Luyện Đan Sư ba sao của Đế quốc Phong Loạn lại biết cả điều này, hơn nữa hầu như không cần suy nghĩ đã trả lời ngay! Thôi An Ca dứt khoát đặt chén trà xuống, lật cuốn sổ tay của mình ở bên cạnh ra.
"Thôi trưởng lão, ông làm gì đấy, dù sao trực ở đây cũng chẳng có việc gì, chúng ta ra ngoài dạo chơi một lát không?" Ngoài cửa, một vị trưởng lão khác bước vào, cười ha hả nói.
"Ôi! Đế quốc Phong Loạn có đan sư xông quan, ta đang tìm đề!" Thôi An Ca nghe thấy tiếng, lập tức biết là bạn cũ Đan Sư Hồng Tài Lương, nên không ngoảnh đầu lại mà đáp.
"Ồ? Hôm nay lại có người xông quan? Nếu là Đế quốc Phong Loạn thì cứ tùy tiện ra mấy câu khó là chặn đứng bọn họ ngay!" Hồng Tài Lương nghe vậy ngẩn người, sau đó mới cười nói.
"Ta vừa ra một câu đề năm sao cho cậu ta, cậu ta lập tức trả lời lại rồi!" Thôi An Ca ngoảnh lại liếc ông ta một cái.
"Ra vậy, thế thì ta vừa hay có một câu hỏi, để ta!" Hồng Tài Lương kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh Thôi An Ca, dùng ngón tay khắc lên bàn.
Thôi An Ca nhìn một lát, có chút không vui nói: "Lão Lương, đừng làm bừa, đây là đề sáu sao rồi!"
Tại Hiệp hội Luyện Đan Sư Đế quốc Phong Loạn, La Cao hội trưởng đang quở trách Đinh Thừa Giáo và Đới Khang.
"Các ngươi xem, các ngươi xem, thế là xong đời rồi, lát nữa Lâm Phồn ra ngoài, các ngươi mau chóng xin lỗi đi, người của tổng bộ ta sẽ tìm cách xoa dịu sau!"
"Vâng..." Đới Khang trong lòng cũng hoảng sợ, không ngờ Lâm Phồn này vừa đến đã gây ra chuyện lớn như vậy!
La hội trưởng đang rầu rĩ nhìn hai đan sư dưới trướng mình, Hội trưởng lệnh ở tay phải lại rung lên điên cuồng!
"Cậu ta... lại trả lời đúng một câu nữa rồi!?" Đinh Thừa Giáo không thể tin nổi hỏi.