Huyền Dương đại sư thấy người phụ nữ kia ngoan ngoãn móc tiền ra, hài lòng gật gật đầu, lại chọn ra một tên xui xẻo, xúi giục hắn mua dược liệu với giá trên trời!
"Người tiếp theo là..." Huyền Dương đại sư hài lòng gật đầu, phóng tầm mắt nhìn quanh đám đông.
"Tôi...!"
"Đại sư, đại sư, chọn tôi đi!"
"Ở đây, ở đây!"
Trong đám đông, mặc dù phần lớn mọi người đều bị giá dược liệu đắt đỏ làm cho khiếp sợ, nhưng vẫn có không ít bệnh nhân thực tâm cầu y đang kích động gọi lớn!
"Ngươi!" Huyền Dương đại sư lướt ngón tay trong không trung, chỉ thẳng vào Lâm Phồn!
"Tôi?" Lâm Phồn nhất thời ngẩn người.
"Vị tiểu huynh đệ này, không cần nhìn đông ngó tây, chính là ngươi!" Huyền Dương đại sư vuốt râu, thần sắc kiêu ngạo, như thể đang nói, có thể được ta chọn trúng, tuyệt đối là vinh hạnh của ngươi.
Lâm Phồn nghi hoặc nhìn vài người bên cạnh mình, lập tức hiểu ra. Những bác trai bác gái bên cạnh đều ăn mặc giản dị, duy chỉ có mình là khoác trên người bộ cẩm phục, có lẽ trong mắt tên Huyền Dương này, hắn chính là một tên phú nhị đại chính hiệu!
"Tôi không cần đâu, tôi chỉ đến xem thôi!" Lâm Phồn biết đối phương là kẻ lừa đảo, bản thân lại không muốn làm kẻ khờ bị dắt mũi, vội vàng nói.
"Không cần?" Huyền Dương đại sư nhíu mày.
Vừa rồi hắn đã giúp hai bệnh nhân giải quyết vấn đề, mặc dù dược liệu đắt một chút, nhưng họ đều vui vẻ chấp nhận. Dù sao trị khỏi bệnh vẫn quan trọng hơn tất thảy. Bây giờ chọn trúng thằng nhóc này, thế mà... lại không cần?
Huyền Dương đại sư dường như nghĩ thông suốt điều gì đó, lắc đầu thở dài với Lâm Phồn: "Tiểu huynh đệ, đừng tưởng rằng bây giờ thấy thân thể khỏe mạnh là không có việc gì, thực ra, ngươi đã bệnh nhập cao hoang rồi!"
"Không cần đâu..." Lâm Phồn lắc đầu, tên Huyền Dương này đúng là mở miệng nói bậy!
"Đừng từ chối nhanh như vậy!" Lời hắn chưa dứt đã bị Huyền Dương đại sư ngắt lời. Trong mắt lão giả lộ ra vẻ tang thương, đầy lòng bi mẫn, tế thế cứu đời: "Người trẻ tuổi không biết quý trọng thân thể cũng là chuyện dễ hiểu, nhưng lão phu không thể thấy chết không cứu!"
"Huyền Dương đại sư nhân đức, thật đáng kính phục!"
"Huyền Dương đại sư đúng là thần tượng của tôi! Ngôi sao sáng của giới dược sư!"
Đám đông nghe thấy lời Huyền Dương, một lần nữa bị hắn thuyết phục!
Sở hữu bản lĩnh cao cường như thế, vậy mà không vì tiền bạc!
Thấy người khác thân thể có dị trạng, không tiếc tốn lời khuyên nhủ trị bệnh!
Đúng là người tốt tuyệt thế, cầm đèn lồng đi khắp thế gian cũng không tìm thấy!
Không ngờ đối phương lại vô sỉ như vậy, nói năng nghe thật đường hoàng, Lâm Phồn lắc đầu, đang định nói tiếp lại bị đối phương ngắt lời lần nữa.
"Được rồi, ta biết ngươi cho rằng mình còn trẻ nên không coi trọng những triệu chứng của bệnh nhỏ đau vặt!" Lão giả thản nhiên nhìn sang, dạy dỗ đầy vẻ kiêu ngạo.
Người xung quanh nghe vậy cũng mở miệng khuyên nhủ.
"Người trẻ tuổi nên nghe lời người lớn đi!"
"Thân thể mới là quan trọng nhất, đừng làm hỏng cơ thể mình rồi hối không kịp."
Huyền Dương đại sư thấy đám đông phối hợp như vậy, giữa mày lộ ra vẻ kiêu ngạo: "Hôm nay chúng ta gặp nhau, đó là hữu duyên! Chuyện duyên phận này, không thể dùng đạo lý mà giảng giải rõ ràng được. Ngươi cũng không cần quá cảm kích, ta giúp ngươi trị bệnh, không cầu hồi báo, chỉ là giữ lòng thiện niệm mà thôi!"
Lâm Phồn thấy vậy, nhất thời á khẩu không nói nên lời, tên Huyền Dương này thật biết chém gió!
"Lão Khánh, qua lấy vài cọng Căn Ngọc Trúc lại đây cho vị tiểu huynh đệ này!" Thấy Lâm Phồn không nói gì, Huyền Dương liền sai quản gia đi lấy dược liệu ở sạp!
"Tôi không có tiền..."
"Tiểu huynh đệ, ta khuyên ngươi lâu như vậy không phải vì tiền tài của ngươi, ta Huyền Dương là loại người đó sao?" Huyền Dương đại sư lắc đầu, vẻ mặt đau khổ như xé lòng.
Tên quản gia trung niên nhanh chóng lấy ba cọng Căn Ngọc Trúc tới, mở miệng hét lớn: "Tiểu huynh đệ, cầm lấy đi, ba cọng Căn Ngọc Trúc quý giá này tính ngươi hai mươi lăm vạn kim tệ là được rồi!"
Mọi người nghe vậy đều thốt lên kinh ngạc, hai mươi lăm vạn kim tệ!
Tên quản gia thấy vậy, giả vờ giải thích đầy tiếc nuối: "Ba cọng trúc này hai mươi lăm vạn các người có thể thấy đắt, nhưng các người không biết là, những hiệu thuốc lớn bên ngoài nếu thấy Căn Ngọc Trúc linh khí dồi dào thế này, e là sẵn lòng bỏ ra năm mươi vạn để thu mua đấy!"
Huyền Dương đại sư lập tức quát lớn: "Lão Khánh, chúng ta là cứu thế tế dân, không phải làm ăn buôn bán!"
Đám đông vây xem nghe thấy lập tức lại tán tụng một hồi!
"Tiểu huynh đệ, ngươi và ta có duyên, cũng không lấy ngươi đắt như vậy, ngươi đưa hai mươi vạn là được rồi!" Huyền Dương đại sư phất tay một cái.
Lời này vừa nói ra, Lâm Phồn không nhịn được nữa: "Ông muốn lừa người thì đi mà lừa, tôi cũng chẳng buồn để ý! Tại sao cứ nhắm vào tôi, tôi nể mặt ông quá rồi phải không?"
Nghe thấy lời Lâm Phồn, đám đông xung quanh đều ngẩn người tại chỗ, tiếp đó là một trận xôn xao.
Huyền Dương đại sư khám bệnh cho hắn lại còn giảm giá mà hắn không biết ơn, ngược lại còn công khai nói Huyền Dương đại sư là kẻ lừa đảo!
"Ngươi nói cái gì?" Huyền Dương nghe xong sắc mặt lập tức trầm xuống.
"Dược liệu của ông đều là loại được rót chân khí vào, người bình thường chạm vào tự nhiên thấy linh khí dồi dào!"
"Thằng nhóc, đừng có nói bậy nói bạ, Huyền Dương đại sư ta đường đường chính chính, một lòng vì dân, há là kẻ mà ngươi vài ba câu là có thể vu khống được sao!"
Lâm Phồn thấy tên Huyền Dương đại sư này còn già mồm, liền chạy tới chỗ người phụ nữ lúc nãy, hỏi: "Bà có biết tại sao bà đắp mấy bông Thiên Lộ Hoa đó vào lại không đau nữa không?"
"Vì dược liệu của Huyền Dương đại sư hiệu quả chứ sao!" Người phụ nữ lườm hắn một cái.
"Sai rồi, đó là vì tên quản gia kia lúc đắp thuốc cho bà đã âm thầm rót chân khí vào cơ thể bà, đợi chân khí tan hết bà sẽ lại đau thôi! Trong đám người này chắc cũng có không ít người tu luyện, mọi người có thể tới xem thử trong cơ thể bà ta có chân khí của người khác hay không!" Lâm Phồn hét vào đám đông.
Chẳng bao lâu sau, có mấy người bước ra, dùng hồn thức thăm dò vào cơ thể người phụ nữ nọ, quả nhiên phát hiện ra luồng khí không thuộc về bà ta!
Những người dân khác thấy vậy lập tức sôi sục! Huyền Dương đại sư này thực sự là kẻ lừa đảo sao!?
Còn những người đã mua dược liệu thì do dự cân nhắc xem có nên tìm Huyền Dương đại sư trả hàng hay không.
"Mọi người đừng nghe hắn nói bậy, ta vừa nãy khi bôi thuốc cho bà chị đúng là có rót chân khí vào để hỗ trợ hiệu quả thuốc, không thể vì thế mà nói dược liệu của chúng ta không hiệu quả!" Tên quản gia trung niên hơi hoảng loạn biện bạch.
Tên quản gia đang nói, phía xa bỗng có vài người xem náo nhiệt gọi một đội tuần tra tới!
"Tránh ra hết, ai đang bán thuốc giả, không biết bán thuốc giả là tội nặng sao?" Đội tuần tra rẽ đám đông, đi thẳng về phía sạp dược liệu.
"Động đến quan phủ rồi, rút!" Huyền Dương đại sư vừa thấy mấy tên quan binh mặc đồng phục chậm rãi tiến lại gần, khẽ quát một tiếng rồi xoay người bỏ chạy thục mạng!
Huyền Dương dẫn đầu chạy trốn, đám thủ hạ của hắn lập tức loạn thành một bầy cũng muốn tản ra bỏ chạy. Mặc dù đội tuần tra chỉ có vài người không bắt hết được đám đông, nhưng người dân vây xem xung quanh sẽ không đứng nhìn, đặc biệt là những người đã bị lừa mua thuốc, thấy Huyền Dương bỏ chạy liền tỉnh ngộ, bắt được kẻ nào chưa chạy thoát là đánh cho một trận tơi bời!
Tiền của ai cũng không phải từ trên trời rơi xuống, vậy mà bị Huyền Dương cùng đồng bọn lừa lấy số tiền lớn để mua đống thuốc giả này!
Nhất thời trong đám đông vang lên tiếng đấm đá như đánh bao cát, tiếp theo đó là tiếng kêu la thảm thiết!
Còn Lâm Phồn thì nhân lúc hỗn loạn lặng lẽ rời đi. Dù sao kẻ lừa đảo nhiều như vậy, làm sao đến lượt hắn quản, cứ ném cho quan phủ xử lý là xong!