Đi chậm rãi dọc theo con phố, chẳng bao lâu sau, Lâm Phồn nhìn thấy một tiệm dược liệu có quy mô khá lớn.
"Chỗ này chắc sẽ không lừa người nữa đâu nhỉ!" Lâm Phồn nhớ lại chuyện vừa rồi, cười khổ lắc đầu rồi bước vào trong.
Vừa đặt chân vào cửa tiệm, đã có một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi tiến lại đón tiếp.
"Khách quan, ngài muốn mua gì ạ?" Thiếu niên cất giọng sang sảng hỏi.
"Ở đây có Hoàng Lưu Căn không?" Lâm Phồn nhìn quanh những chiếc bình chứa đầy dược liệu rồi hỏi.
"Có, có ạ! Mời ngài qua bên này!" Thiếu niên nghe vậy vội vàng đáp lời.
Theo chân thiếu niên đi đến quầy thu ngân, cậu ta thì thầm vài câu vào tai chưởng quỹ rồi đứng sang một bên.
"Công tử muốn mua Hoàng Lưu Căn phải không? Đến chỗ chúng tôi là đúng rồi, mời ngài xem!" Chưởng quỹ nói với Lâm Phồn xong, liền nhấc một chiếc sọt từ dưới quầy lên đặt lên mặt bàn.
Chỉ thấy trong sọt này chứa đầy Hoàng Lưu Căn, xem ra thương hội này làm ăn rất lớn, hàng hóa dự trữ cũng thật dồi dào!
"Cái này bán thế nào?" Lâm Phồn hài lòng gật đầu, tiện tay bốc vài củ lên mân mê.
"Năm trăm kim tệ một cân." Chưởng quỹ cười hì hì đáp.
"Năm trăm kim tệ!?" Lâm Phồn nheo mắt nhìn chưởng quỹ.
Hoàng Lưu Căn tuy khai thác khó khăn, nhưng ở Vũ Đường hình như chỉ bán một trăm kim tệ một cân thôi, sao ở Phong Loạn lại có thể đắt đến mức này!
Chưởng quỹ thấy vậy, liền đóng nắp sọt lại rồi nói: "Công tử, thứ này dạo gần đây rất hot, số hàng tồn kho này của tôi chắc chỉ bán ba năm ngày là hết sạch! Ngài muốn mua thì mua, không mua thì thôi."
Lâm Phồn thấy vậy, tò mò hỏi: "Hoàng Lưu Căn này rất hot sao?"
Là một dược sư, Lâm Phồn biết rõ Hoàng Lưu Căn không chỉ hiếm, mà công dụng còn rất hạn chế, ít ai dùng nó để phối thuốc. Bởi vì tính nó thuộc dương nhưng lại quỷ dị mang theo âm độc, nên đa số dược sư khi kê đơn đều không chọn nó mà dùng thứ khác thay thế!
Chính anh cũng vì muốn giúp Ngô Văn Tĩnh kích hoạt Thuần Âm thể chất mới phải đi mua chỗ dược liệu này.
"Công tử không biết sao?" Chưởng quỹ hỏi ngược lại một câu, sau đó thấy Lâm Phồn vẫn ngơ ngác lắc đầu mới giải thích: "Gần đây trong thành lưu truyền một phương thuốc bí truyền, Hoàng Lưu Căn phối cùng máu của Huyết Tinh Sư có thể tráng dương đấy! Vì thế giá cả cũng theo đó mà tăng vọt!"
Chưởng quỹ nói xong còn cười đầy ẩn ý: "Cung không đủ cầu mà!"
Lâm Phồn nghe xong nhất thời cạn lời, hóa ra là vì lý do này mà giá cả mới tăng vọt như vậy!
Đắt thì đắt thật, nhưng vẫn phải mua thôi!
"Chưởng quỹ, để tôi chọn một ít!"
"Cứ tự nhiên chọn, hiệu quả đều như nhau cả!" Chưởng quỹ thấy Lâm Phồn có ý định mua, liền cười tươi mở nắp sọt ra.
Năm trăm một cân, lượng Hoàng Lưu Căn cần dùng để kích hoạt thể chất quá nhiều, quá đắt đỏ!
Lâm Phồn có chút phiền lòng bới bới đống dược liệu. Giờ trong nhẫn trữ vật của anh gần như chẳng còn mấy kim tệ, mua xong chỗ này sợ rằng đến tiền ăn cũng thành vấn đề!
"Khách quan, đừng bới nữa, làm hỏng mất, cẩn thận chút..." Chưởng quỹ thấy hành động của Lâm Phồn thì tỏ vẻ không vui.
"Được..."
Lời vừa dứt, tâm thần Lâm Phồn khẽ động, trong này lại có một củ mẫu căn!
Hoàng Lưu Mẫu Căn chính là Hoàng Lưu Căn đã sinh trưởng hàng trăm năm, giá trị dược hiệu hoàn toàn khác biệt! Không ngờ lại bị người khai thác trộn lẫn vào đây!
"Chưởng quỹ, ở đây có Hoàng Lưu Mẫu Căn không?" Lâm Phồn giả vờ tiếp tục bới dược liệu, ngẩng đầu hỏi.
"Chi nhánh này không có, nhưng nếu có người cần thì có thể đến tổng tiệm lấy hàng. Tổng tiệm nằm ở phố Hoài Nam, đi về mất tầm nửa canh giờ!" Chưởng quỹ nghe vậy ngập ngừng một lát rồi nói.
"Liệu có lấy Hoàng Lưu Căn thường ra để lừa gạt không đấy?"
"Sao có thể chứ, hai thứ này tuy bề ngoài giống nhau nhưng giá cả khác biệt một trời một vực. Tổng tiệm đối với những dược liệu đắt đỏ này đều sẽ mời dược sư đến giám định rồi mới bán, tuyệt đối không lừa dối khách hàng!"
"Ra là vậy, tôi lấy củ này!" Lâm Phồn nghe vậy thầm cười trong bụng, đưa củ Hoàng Lưu Mẫu Căn đó ra.
"Chỉ lấy củ này thôi sao?" Chưởng quỹ thấy Lâm Phồn bới nửa ngày cuối cùng chỉ lấy một củ, sắc mặt có chút không vui.
"Chỉ củ này thôi!" Lâm Phồn gật đầu.
Chưởng quỹ cân thử, đảo mắt một vòng rồi nói: "Chà, củ này khá lớn, nặng thế này, tính ngài bốn trăm kim tệ thôi!"
Lâm Phồn cũng không nói gì, ngoan ngoãn giao kim tệ ra.
Đợi khi bước ra khỏi cửa tiệm, Lâm Phồn mới nở nụ cười. Chưởng quỹ này tuy lúc cuối báo trọng lượng nặng hơn một chút, nhưng anh vẫn là hời lớn, dù sao đó cũng là mẫu căn hàng trăm năm tuổi!
Thấy Lâm Phồn đã đi khỏi, thiếu niên kia mới hỏi chưởng quỹ: "Củ đó trông có vẻ lớn hơn một chút, nhưng có đáng giá nhiều tiền thế không ạ?"
"Nhóc thì biết cái gì, đối với loại công tử bột này thì phải chém thật mạnh!" Chưởng quỹ trong lòng nở hoa, củ này mới nửa cân, vậy mà kiếm thêm được hơn trăm kim tệ!
"Vậy Hoàng Lưu Mẫu Căn đáng giá bao nhiêu tiền?" Thiếu niên thấy chưởng quỹ tâm trạng đang tốt, liền tò mò hỏi tiếp.
"Hai tháng trước hình như có bán một củ, nặng chưa đầy một cân, giá bảy mươi vạn kim tệ đấy."
Lại một ngày mới bắt đầu, Lâm Phồn đứng trên bục giảng nhìn xuống năm học viên bên dưới.
Hiện tại năm học viên này đều đã ngoan ngoãn hơn nhiều. Vạn Vĩnh Tân và Ngô Văn Tĩnh đã nhận được chỗ tốt, biết Lâm lão sư lợi hại nên tự nhiên nhất nhất tuân theo.
Đài Tuệ Dĩnh vẫn chưa biết Ngô quản gia đã chịu thiệt, còn giả vờ ngoan ngoãn lên lớp, chờ đợi Ngô quản gia giúp mình báo thù.
Lâm Phồn nhìn họ, suy tư một lát.
Ngày đầu tiên đã giải quyết vấn đề hỏa thuộc tính chân khí của Vương Vĩnh Tân, còn Thuần Âm thể chất của Ngô Văn Tĩnh cũng sắp sửa giải quyết xong. Vậy hôm nay nên chỉ đạo ai đây?
Vương Vĩ, tu vi không yếu, chưa đến bình cảnh thăng cấp; Mạnh Hạo cũng vậy; ngược lại là Đài Tuệ Dĩnh này trong cơ thể tích tụ không ít độc tố, mãi không thể đột phá, chi bằng giúp cô ta trước đi!
Lâm Phồn vừa định mở lời, đã nghe thấy Vương Vĩ dưới đài đứng dậy nói: "Lão sư, em có vấn đề về thương pháp muốn thỉnh giáo!"
"Ồ? Theo ta!" Lâm Phồn nghe vậy gật đầu, từ bỏ ý định chỉ đạo Đài Tuệ Dĩnh trước, bảo Vương Vĩ đi theo mình đến võ trường nhỏ bên phải trong phòng học.
Phòng học này rộng khoảng hai trăm mét vuông, võ trường chiếm gần một nửa, chủ yếu là để tiện cho lão sư chỉ đạo võ kỹ cho học viên ngay trong giờ học.
Lâm Phồn dẫn Vương Vĩ đi vài bước đến giữa võ trường, các học viên khác đều tò mò nhìn về phía hai người.
"Nói đi, em gặp khó khăn ở chỗ nào?"
"Sở trường của em là thương pháp, nhưng không hiểu sao, gần đây em cảm thấy kỹ thuật sử dụng thương của mình ngày càng tệ đi!" Vương Vĩ ủ rũ nói.
"Chuyện này, em múa một lượt thương pháp cho ta xem thử."
Vương Vĩ nghe vậy lập tức gật đầu, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cây trường thương sáng loáng rồi bắt đầu múa.
Trường thương trong tay cậu ta múa lên như một con du long, thật vô cùng đặc sắc!
"Hay!"
"Lợi hại!"
Các học viên bên cạnh liên tục tán thưởng.
Vương Vĩ múa xong thực hiện một động tác thu thương đẹp mắt, cũng cảm thấy màn thể hiện vừa rồi của mình vượt xa trình độ bình thường, có chút kiêu ngạo, đắc ý hỏi Lâm Phồn, mong nhận được lời khen ngợi.
"Lão sư, bộ thương pháp này của em thế nào?"
"Bộ thương pháp này cũng bình thường thôi."
"Vậy kỹ thuật múa thương của em thì sao ạ?"
"Ừm... rất tệ!"