Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 170
điều quan trọng.

❊ ❊ ❊

- Thật ra hôm nay tôi vẫn còn một số chuyện muốn hỏi Châu Tổng, tôi nghĩ là anh có thể cho tôi câu trả lời.

Châu Kiến Thành khẽ nhìn Từ Dịch Phàm. Anh ta cũng biết Từ Dịch Phàm vốn nổi tiếng là một thương nhân rất thông minh tài giỏi, chính bản thân anh ta cũng còn ngưỡng mộ nữa là. Nhưng vấn đề Từ Dịch Phàm muốn hỏi là gì thì Châu Kiến Thành quả thực không biết gì cả, một chút cũng chẳng biết. Phải chăng là chuyện quan trọng gì đó?

- Từ Tổng, có việc gì anh cứ hỏi, nếu như có thể trả lời được thì tôi nhất định sẽ trả lời. Nhưng nếu có vấn đề mà tôi không trả lời được thì cũng mong anh lượng thứ cho.

Nghe vậy Châu Kiến Thành nói vậy, Từ Dịch Phàm im lặng một hồi, mãi anh mới nói:

- Châu Tổng, chuyện này thật ra có liên quan đến Lệ Linh và thân thế thật sự của cô ấy.

Châu Kiến Thành bỗng im lặng không nói gì nữa, chỉ ngồi nghe Từ Dịch Phàm nói.

- Lệ Linh nói với tôi, Châu Tổng anh chính là ân nhân cứu mạng của cô ấy, nếu như 3 năm trước anh không cứu cô ấy thì có lẽ cô ấy đã không sống được đến bây giờ rồi. Nhưng mà Châu Tổng này, 3 năm trước anh đã cứu Lệ Linh ở đâu và như thế nào vậy?

- Ba năm trước tôi đi cùng với người lái xe ra ngoại thành xem mấy mảnh đất, lúc quay về thì thấy Lệ Linh nằm ngay giữa đường, trên người cô ấy lúc đấy đầy máu. Lúc đó chúng tôi lại đang ở ngã 3, mà anh có lẽ biết rõ hơn tôi, ngã 3 ngoại thành ấy vốn dĩ là một nơi rất vắng vẻ. Nhìn thấy Lệ Linh như vậy, vết thương của cô ấy lại rất nặng, xung quanh cũng chẳng có ai cả, tôi cũng là con người, thấy cô ấy như thế chẳng lẽ lại bỏ qua không cứu? Vì thế tôi đã đưa cô ấy lên xe và bảo lái xe đưa đến bệnh viện gần nhất.

- Châu Tổng, vậy anh còn nhớ hôm mà anh cứu Lệ Linh là ngày bao nhiêu không vậy?

- 23/9, hôm đó chính là ngày 23/9. Sở dĩ tôi nhớ rõ ngày đó như vậy là vì cùng ngày hôm đấy tôi cũng đã phải trải qua một chuyện khiến tôi sau này nhớ mãi không quên.

23/9. Ngày hôm đó chính là ngày hỏa táng của Phùng Lộ Phi, cũng là ngày mà Châu Kiến Thành đã cứu được Đàm Lệ Linh! Một sự trùng hợp quá mức ngẫu nhiên?

- Lúc đó khi nhìn thấy Lệ Linh, tôi thật sự cảm thấy cô ấy rất đáng thương. Trước kia tôi cũng đã từng học Y nhưng rồi lại chuyển sang học MBA. Trên xe chẳng có gì để sơ cứu qua vết thương cho Lệ Linh cả, tôi chỉ có thể giục lái xe đi nhanh hơn thôi. Thấy cô ấy thở khó khăn, tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện gì trước khi đến bệnh viện. Nhưng cũng may Lệ Linh vẫn chống chọi được.

Châu Kiến Thành đứng dậy, tiến lên phía trước vài bước:

- Ca phẫu thuật của Lệ Linh mất đến 4 tiếng liền. Bác sĩ nói trước khi bị tai nạn, trên người cô ấy vốn có nhiều vết thương khác nhưng đã được khâu lại. Tôi không quan tâm nhiều đến những chuyện ấy. Cuối cùng thì ca phấu thuật thành công. Tôi cũng cảm thấy an tâm. – Châu Kiến Thành nói.

- Vậy, sau đó…

- Vài ngày sau thì Lệ Linh tỉnh lại, tôi đến bên giường cô ấy, cô ấy nhìn thấy tôi thì hỏi tôi là ai, hỏi cô ấy là ai. Quả nhiên là cô ấy đã mất trí nhớ rồi. Tuy nhiên về sau cô ấy không thắc mắc bản thân là ai nữa, tôi cũng trả cho cô ấy bộ đồ trang sức kia. Thấy cô ấy chẳng có người thân nào bên cạnh nên tôi đã trả giúp cô ấy toàn bộ viện phí. Lệ Linh cũng chẳng coi tôi là người xa lạ, nói chuyện với tôi như người quen vậy. Dần dần cô ấy khỏe hơn, sức khỏe tốt hơn, bảo với tôi những gì cô ấy nợ tôi cô ấy sẽ trả. Vì không biết bản thân là ai nên cô ấy đã tự đặt cho mình cái tên là Đàm Lệ Linh!

- Châu Tổng, có phải Lệ Linh lúc đấy mặc một bộ váy trắng, tóc dài để xõa đúng không?

- Đúng như vậy đó. Nhưng mà Từ Tổng, tại sao anh lại biết những chuyện này vậy? Lúc đó anh không có mặt ở đấy, tại sao lại biết được Lệ Linh mặc váy trắng chứ? - Châu Kiến Thành hỏi, anh ta không hiểu vì sao Từ Dịch Phàm lại biết chuyện đó.

- Tôi...

Từ Dịch Phàm bỗng run lên. Hóa ra đều là do ông trời trêu ngươi anh như vậy. Mọi chuyện hóa ra là như thế này đây. Từ Dịch Phàm anh tự lừa mình dối người, cho rằng đó không phải sự thật, nhưng bây giờ thì thế nào? Nhưng còn bản xét nghiệm ADN lần trước thì sao đây? Không lẽ bản xét nghiệm lần đó sai? Sai hay có ai nhúng tay vào?

- Từ Tổng, những chuyện liên quan đến Lệ Linh tôi đã kể hết cho anh nghe rồi. Còn chuyện về sau tôi nghĩ là anh cũng đã rõ hết, thậm chí khéo anh còn rõ hơn cả tôi nữa. Mong rằng anh sẽ giúp Lệ Linh tìm lại được gia đình, người thân của cô ấy.

- Châu Tổng, cảm ơn anh.

- Không có gì đâu, đây là chuyện tôi nên làm mà. Mong rằng có thể giúp một phần cho anh.

- Không còn sớm nữa, tôi đi trước.

Từ Dịch Phàm cố gắng che giấu bản thân đang rối loạn, nói lời cáo từ với Châu Kiến Thành rồi đi luôn. Châu Kiến Thành cũng chẳng nói thêm gì cả, từ từ trở về phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »