Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 127
kinh ngạc.

❊ ❊ ❊

Từ Dịch Phàm đứng dậy đối diện với Hạ An Nhiên, anh cũng không ngờ cô lại ở đây.

- An Nhiên? Em cũng ở đây sao?

- À, em đến đây ăn trưa với bạn ấy mà. Anh có hẹn với khách hàng hả? Em làm phiền anh rồi?

- Không có gì đâu, chỉ là...

Đúng lúc này thì Đàm Lệ Linh bước đến. Nghe thấy tiếng giày cao gót ở phía sau thì Hạ An Nhiên vội quay lại.

"Phùng Lộ Phi?"

Hạ An Nhiên hết sức kinh ngạc khi bắt gặp Đàm Lệ Linh. Cô trở nên bối rối hơn bao giờ hết. Những suy nghĩ cùng sự ngạc nhiên tột độ kia nhanh chóng bủa vây Hạ An Nhiên.

"Phùng Lộ Phi? Cô ta... cô ta tại sao lại có thể ở đây được? Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cô ta, không phải là cô ta… Mọi chuyện... mọi chuyện rốt cuộc là như thế nào?"

Hạ An Nhiên đang lo lắng với những suy nghĩ cùng sự kinh ngạc. Từ Dịch Phàm thì bình thản không nói gì. Đàm Lệ Linh đành lên tiếng phá tan bầu không khí có vẻ "âm u" kia:

- Chắc là tôi đã làm phiền hai người nói chuyện rồi phải không? Tôi nghĩ rằng tôi nên tránh mặt một lát thì tốt hơn. Dịch Phàm, hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi ra ngoài một lát.

- À không không, không cần đâu... Tôi... tôi mới là người nên rời khỏi đây mới phải.

Hạ An Nhiên quay sang nhìn Từ Dịch Phàm, ấp úng nói:

- Dịch Phàm... em... em cũng phải đi trước đây không bạn em lại chờ. Hẹn gặp lại anh sau. Tạm biệt anh.

Rồi Hạ An Nhiên cúi đầu xuống, nhanh chóng rời khỏi đây với khuôn mặt lo sợ vô cùng. Từ Dịch Phàm cũng không ngăn Hạ An Nhiên lại hay làm bất cứ điều gì khác.

- Tôi mà quay lại muộn thêm một chút nữa thì hai người có thể sẽ nói chuyện thoải mái hơn rồi. Ban đầu tôi lại cứ nghĩ đó là nhân viên phục vụ hay quản lý gì đó ở đây cơ. Nhưng nhìn kỹ thì không phải. Chà, có lẽ vì sự xuất hiện của tôi mà cô gái ấy trở nên bối rối hơn hẳn. Tự nhiên thấy có gì đó áy náy.

Bọn họ ngồi xuống ghế, Từ Dịch Phàm nói:

- Nghe như cô đang tự trách bản thân mình vậy. Không có gì đâu, đừng tự trách bản thân.

- Tôi cũng có một phần nào đó tự trách bản thân mình, trong trường hợp như thế này thì không thể không tự trách được, ai cũng như tôi thôi. Anh nói có phải không? Chính bản thân anh cũng sẽ như vậy. Nhưng mà tôi có điều thắc mắc là tại sao anh không đuổi theo cô bạn gái kia của anh và giải thích luôn cho cô ấy hiểu đi? E rằng là cô ấy sẽ hiểu lầm đấy. Tôi không muốn bị người ta hiểu lầm gì đâu. Nhất là dính phải hiểu lầm với anh, càng khó nói hơn.

- Bạn gái? Cô thấy cô ấy giống bạn gái của tôi sao? Không phải là đoán mò đấy chứ?

Từ Dịch Phàm nghe vậy thì nhíu mày ngạc nhiên. Đàm Lệ Linh cười, uống ngụm cafe rồi nói tiếp:

- Tất nhiên, là bạn gái. Nếu cô ấy là người nhà hoặc bạn bè của anh thì khi gặp tôi cô ấy đã không mất tự nhiên đến như vậy đâu nhỉ? Có phải không nào? Cô ấy chắc chắn sẽ còn nói với anh vài câu nữa rồi mới rời đi, hẳn sẽ nói chuyện rất tự nhiên, khéo khi còn quay sang hỏi han tôi cũng nên. Biểu hiện như vừa rồi chẳng phải đã nói lên tất cả rồi còn gì. Cô ấy gọi hẳn tên anh ra như vậy, lại hơi ấp úng, có phần e ngại. Chỉ là bạn gái mới như vậy thôi. Với lại cô ấy gặp tôi, có thể nghĩ tôi là đối tác của anh, nhưng dù có biện minh thế nào cũng không thể không có suy nghĩ gì. Còn nữa, vừa rồi tôi cũng gọi thẳng tên anh ra như thế, cô bạn gái này của anh sẽ nghĩ rằng mối quan hệ của chúng ta sẽ không bình thường quá mức đến nỗi gọi như vậy đâu.

- Chỉ có ngần ấy điều thôi mà cô đã chắc chắn rằng Hạ An Nhiên là bạn gái của tôi sao? Kết luận có phải nhanh quá không? – Từ Dịch Phàm nhìn Đàm Lệ Linh, bình thản nói.

- À, thì ra cô gái vừa rồi tên là Hạ An Nhiên hả? Tên cũng thật hay đấy. Nhưng cô ấy không phải người nhà hay bạn bè, cũng chẳng phải bạn gái của anh, vậy cô ấy là ai đây?

Từ Dịch Phàm chỉ im lặng không nói được gì thêm nữa. Đúng là có nhiều người nói rằng Hạ An Nhiên là bạn gái anh, anh cũng chưa từng nghĩ đến mấy cách gọi này.

- Tôi nói đúng rồi còn gì nữa. Bây giờ thì Từ Tổng giám đốc hết đường chối cãi rồi đấy nhé. Hóa ra cũng có lúc anh không đáp trả được câu nói của người khác cơ đấy.

- Thôi, đừng nhắc đến chuyện ấy nữa. Mà có phải chúng ta nên bàn luận tiếp vấn đề còn đang dang dở vừa nãy hay không? Tôi cũng có một số điều muốn hỏi cô.

- Anh nói đúng, đúng là cần phải bàn luận thêm. Nhưng tôi nghĩ là nên ăn trưa đã rồi sẽ tiếp tục bàn bạc về vấn đề ấy. Nếu không ăn chắc tôi và anh sẽ chết đói mất.

- Được.

Rồi Đàm Lệ Linh vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến. hai người gọi đồ ăn, những món khá đơn giản. Khi bữa trưa kết thúc, họ nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục bàn bạc công việc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »