Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2334 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 113
hoài niệm.

❊ ❊ ❊

Chiều hôm đó, tại một nghĩa trang ở ngoại ô thành phố. Nhìn bầu trời âm u như sắp mưa vậy, nhưng mãi từ nãy tới giờ mà vẫn không thấy mưa. Trông như vậy nhưng có khi lại không mưa.

Từ Dịch Phàm mang theo một bó hoa tuyết nhược lan trắng đi đến trước ngôi mộ của Phùng Lộ Phi. Anh nhẹ nhàng đặt bó hoa trước mộ cô và ngồi xuống bên cạnh mộ. Từ Dịch Phàm biết khi còn sống Phùng Lộ Phi thích tuyết nhược lan trắng nhất nên cuối tuần nào đến thăm mộ cô, anh đều mang theo hoa này đến đây. Biệt thự riêng của hai người, sau khi Phùng Lộ Phi mất Từ Dịch Phàm cũng đã đặt lại tên là Ngọc Tuyết Viên, một tên khác của hoa tuyết nhược lan. Thế nhưng Từ Dịch Phàm lại rất ít về ngôi nhà ấy, anh sợ bản thân sẽ xúc động. Vì thế mà anh chuyển đến biệt thự lớn của bố mẹ, như vậy Hạo Văn cũng có người chăm sóc, anh cũng an tâm hơn rất nhiều.

Hôm nay không phải ngày cuối tuần, chỉ mới là thứ 4 thôi nhưng mà Từ Dịch Phàm vẫn đến thăm mộ của Phùng Lộ Phi, có lẽ cũng chính là vì chuyện xảy ra sáng nay.

Nhìn bức ảnh trên bia mộ, Từ Dịch Phàm lại thở dài. Mỗi lần nhìn bức ảnh này anh chỉ có thể thở dài mà thôi. Phùng Lộ Phi quả nhiên khi cười thật sự rất đẹp, nhất là nụ cười mỉm kia. Nhưng nụ cười ấy lần nào cũng như vậy, mãi chẳng có gì thay đổi cả.

- Lộ Phi, em có biết không, hôm nay anh đã gặp phải một chuyện khiến anh gần như không thể nào giữ được bình tĩnh như thường ngày nữa. Cô gái mà anh gặp sáng nay thật sự khiến anh rất bất ngờ. Không ngờ cô ấy lại giống em đến như vậy, giống đến nỗi trong chốc lát anh cứ nghĩ là em thật sự đã quay trở về bên cạnh anh rồi...

Nói đến đây Từ Dịch Phàm bỗng bật cười, một nụ cười khó khăn và cũng có phần đau buồn.

- Nhưng mà em biết không, cô ấy giới thiệu tên cô ấy là Đàm Lệ Linh và còn nói rằng đây là lần đầu tiên cô ấy gặp anh nữa. Khi nghe như vậy anh đã tự cười chính mình. Đúng, cô ấy không thể nào là em được, vốn dĩ không thể là em. Trên đời này đúng là có rất nhiều người giống nhau, Đàm Lệ Linh giống em về ngoại hình nhưng lại không giống em về tính cách.

Từ Dịch Phàm hơi mím môi, cái điệu bộ mím môi này là anh thấy được từ Phùng Lộ Phi. Trước đây anh luôn nhắc cô là đừng mím môi nhiều như vậy, sẽ rất dễ chảy máu đấy. Nhưng đến cuối cùng có nhắc nhở đến thế nào đi chăng nữa cô vẫn không chịu nghe lời anh. Không hiểu sao mấy năm nay, nhiều lúc băn khoăn suy nghĩ, anh hay mím môi như cô ngày trước.

Rồi Từ Dịch Phàm lại nhìn sang bức ảnh của Phùng Lộ Phi:

- Dạo này anh đang suy nghĩ về rất nhiều chuyện, nhất là những chuyện về Hạo Văn. Con thật sự rất ngoan, đôi mắt của thằng bé rất giống em đấy, một đôi mắt vô cùng đẹp. Con tuy nhiều lúc có hơi quậy một chút nhưng lại rất nghe lời. Lắm lúc anh nghĩ, nếu như có em bên cạnh thì cả nhà chúng ta sẽ là một gia đình hạnh phúc nhất.

Từ Dịch Phàm lấy từ trong ví ra một bức ảnh mới chụp của Hạo Văn rồi đặt trước mộ:

- Đây là bức ảnh mới chụp của Hạo Văn, em thấy không, thằng bé càng ngày càng đẹp trai hơn đấy. Anh còn nhớ ngày trước chúng ta đã từng thỏa thuận rằng sẽ sinh hai đứa con, 1 trai 1 gái. Con trai sẽ giống anh và con gái thì sẽ giống em. Nhưng em rốt cuộc mới chỉ sinh cho anh một con trai thôi.

Cảm xúc buồn bã lại trở về, mắt Từ Dịch Phàm lại đọng nước mắt, nước mắt anh như sắp rơi xuống nhưng có vẻ anh đã ngăn nó lại. Anh không muốn để Phùng Lộ Phi thấy anh khóc.

- Đến thăm em chủ nhật tuần trước, anh đã quyết định tất cả mọi chuyện rồi. Mẹ nói đúng, nếu như chỉ có một mình anh thì anh muốn sống kiểu gì cũng được, nhưng bên cạnh anh còn có Hạo Văn nữa, anh không thể để thằng bé sống thiếu thốn tình thương như vậy được. Vậy mà hôm nay, anh nghĩ là anh không thể làm được nữa rồi, cô gái tên Đàm Lệ Linh kia khiến anh không thể làm được. Lộ Phi à, nói cho anh nghe đi, anh nên làm gì?

Giọng nói tràn đầy sự buồn bã. Những lần trước đến thăm mộ Phùng Lộ Phi, anh không như vậy. Mỗi lần đến anh đều kể những chuyện vui của anh và Hạo Văn. Còn lần này...

- Anh ước gì em vẫn còn bên cạnh anh thì thật tốt. Nếu có em, anh sẽ không như thế này. Anh muốn hàng ngày được nhìn thấy em, được nghe em nói. Mỗi khi anh gặp chuyện gì rắc rối, dù có giúp được anh hay không thì em đều bên cạnh ủng hộ anh. Lộ Phi, anh vẫn luôn giữ những bức ảnh của em để tự an ủi chính mình. Nhưng mà còn có thể không? Anh rất nhớ em, thật sự rất nhớ em. Nhưng rốt cuộc thì mọi chuyện lại như vậy...

Từ Dịch Phàm trầm mặc một hồi lâu, anh nói ra hết những gì đang suy nghĩ trong lòng.

- Anh xin lỗi.

Rồi anh đứng dậy, nói tiếp:

- Thôi, bây giờ anh phải đi rồi, không nói nhiều chuyện với em được nữa, hôm nay anh đã hứa với Hạo Văn sẽ đưa con ra ngoài ăn. Chủ nhật này anh sẽ đến đây với em.

Từ Dịch Phàm nhìn bức ảnh của Phùng Lộ Phi mỉm cười, sau đó anh đứng dậy và rời đi....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »