Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2237 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 146
nhờ giúp đỡ (1).

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau.

Đàm Lệ Linh mặc dù vẫn chưa thật sự khỏe lại hẳn nhưng vẫn cố gắng đi làm. Châu Kiến Thành thấy sắc mặt cô có vẻ không ổn nên rất lo lắng, vội vàng hỏi ngay:

- Lệ Linh, hôm nay em làm sao vậy? Trông sắc mặt em thật khó coi, lại ốm nữa sao?

- Phải, em lại bị ốm ấy mà. Nhưng mà anh cũng đừng lo, chỉ là bị cảm lạnh chút thôi. Sáng nay em đã uống thêm thuốc, thấy đã đỡ hơn nhiều. Mà cũng chẳng hiểu tại sao dạo này em lại mắc bệnh nhiều như vậy nữa. Cũng may là bệnh nhẹ, chứ bệnh mà nặng thì thật chẳng biết làm thế nào nữa.

- Lệ Linh, anh đã bảo em bao nhiêu lần là em nên chú ý giữ gìn sức khỏe mà em có bao giờ quan tâm đến những lời mà anh nói đâu. Dạo này ở tập đoàn đúng là có rất nhiều việc phải làm, nhưng em cũng đâu cần cố đến quá sức như thế chứ? Nếu bây giờ cảm thấy vẫn còn mệt thì mau về nhà nghỉ ngơi đi. Anh tự giải quyết mọi chuyện được.

Đàm Lệ Linh mỉm cười nói:

- Không sao đâu, Kiến Thành, em vẫn ổn mà. Anh yên tâm, nếu cảm thấy mệt quá thì em sẽ về nghỉ ngơi. Còn bây giờ em về phòng giải quyết mấy công việc đọng đã.

- Ừ. Nhớ đừng có cố gắng quá. Lần trước anh đã bảo rồi, có gì thì anh sẽ giải quyết thay em.

- Vâng.

Đàm Lệ Linh cầm theo mấy hồ sơ tài liệu gì đó rồi đi ra khỏi phòng làm việc của Châu Kiến Thành. Vì không muốn để Châu Kiến Thành phải lo lắng thêm gì nữa nên Đàm Lệ Linh đã biện ra lý do bị cảm lạnh, không nói với anh biết chuyện cô bị tên sát nhân uy hiếp đến mức phải nhập viện nằm cả một ngày hôm qua. Mà chính Đàm Lệ Linh cô cũng không biết tại sao dạo gần đây bản thân mình lại ra nông nỗi này nữa. Mọi chuyện xui xẻo cứ thi nhau ập đến khiến cho cô không thể nào tránh được.

………………………………..

Buổi trưa, Đàm Lệ Linh liền gọi điện hẹn Từ Dịch Phàm đi ăn, tiện thể muốn nói với anh một vài chuyện. Đàm Lệ Linh cũng không ngờ Từ Dịch Phàm đã đồng ý nhanh như vậy.

- Tôi không nghĩ em lại là một người cuồng công việc đến mức độ như thế này đâu. Sức khỏe của em vẫn còn chưa tốt hẳn mà đã vội đi làm rồi. Chẳng phải em nên nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa sao? Em không sợ về sau sẽ xảy ra chuyện gì nữa hay sao đây?

Từ Dịch Phàm ngồi đối diện với Đàm Lệ Linh, nhìn cô hỏi. Anh thấy sắc mặt Đàm Lệ Linh vẫn thật sự chưa ổn chút nào cả. Đàm Lệ Linh dùng phấn, đồ trang điểm để che vẻ nhợt nhạt trên khuôn mặt mình. Nếu nhìn kĩ thì sẽ rõ.

- Thật ra thì hôm nay em mời anh ra ngoài là vì em có chuyện muốn nhờ anh giúp đỡ.

- Em nói đi.

Cô chần chừ một lúc rồi lên tiếng:

- Dịch Phàm, lần trước anh có nói với em rằng sẽ giúp em tìm lại một phần quá khứ đã mất của em. Liệu bây giờ anh còn muốn giúp em chuyện đó nữa hay không?

Từ Dịch Phàm nhìn Đàm Lệ Linh. Khuôn mặt của Đàm Lệ Linh lúc này thể hiện rõ sự băn khoăn cũng như có gì đó khó xử. Có thể Đàm Lệ Linh nghĩ rằng Từ Dịch Phàm sẽ từ chối lời đề nghị này của cô bởi lần trước cô đã từ chối lời đề nghị của anh.

- Em đã từng nói với tôi thế này: "Thực tế tốt hơn giấc mơ hay giấc mơ tốt hơn thực tế?" và tôi cũng nói với em rằng: "Cho dù hồi ức trước kia của tôi có hạnh phúc hay đau khổ, có như thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là một phần cuộc đời tôi." Khi em từ chối lời đề nghị của tôi, có vẻ như em đã nhận định rằng giấc mơ tốt hơn so với thực tế rất nhiều. Và bây giờ em đề nghị lại với tôi, là em nghĩ thực tế tốt hơn giấc mơ hay sao? Em có coi nó là một phần của cuộc đời em giống như tôi đã nói hay không?

- Nếu như chuyện ngày hôm qua không xảy ra thì rất có thể em sẽ chọn giấc mơ thay cho thực tế. Nhưng vì chuyện ngày hôm qua đã khiến em phải suy nghĩ lại mọi thứ.

Đàm Lệ Linh ngồi yên lặng một hồi rồi mới nói tiếp:

- Em có nói với anh rồi đúng không? Dạo này em luôn mơ thấy những giấc mơ rất kỳ lạ, rất mơ hồ mà cũng rất mờ ảo. Em có cảm giác dường như trước khi mất trí nhớ em có quen anh hoặc đã từng gặp anh rồi. Không hiểu sao anh lại khiến cho em bị kích động và gây nên những cơn đau đầu vốn dĩ sẽ chẳng xuất hiện ấy. Em không hiểu vì sao em lại bị như vậy khi gặp anh. Và sau khi suy nghĩ kỹ, em mới nhận ra rằng, anh nói đúng, dù thế nào đó vẫn là một phần của quá khứ, không thể xóa bỏ được. Và bây giờ, em thật sự chắc chắn muốn tìm lại hồi ức đó dù nó có thế nào đi chăng nữa. Và em rất muốn biết, có phải em đã từng quen biết anh hay không.

Nghe những lời nói này của Đàm Lệ Linh, Từ Dịch Phàm cũng ngồi im lặng rất lâu.

- Phải, trước đây tôi rất luôn muốn em sẽ tìm lại hồi ức của bản thân trước kia. Và bây giờ, nếu em thật sự muốn tìm lại những hồi ức của quá khứ đó, tôi sẽ vẫn giúp em bằng mọi cách, bằng toàn bộ khả năng mà tôi có.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »