Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 119
gặp lại.

❊ ❊ ❊

Từ Dịch Phàm đang đi dạo gần bờ hồ, nơi anh và Phùng Lộ Phi trước kia thường hay đi đến. Ban đầu anh vốn chẳng nghĩ sẽ có một ngày mình sẽ ngồi đây ngắm cảnh đêm thế này, thật không ngờ sau khi ngồi cùng Phùng Lộ Phi ở đây, anh lại cảm thấy thích nơi này. Kể từ sau khi Phùng Lộ Phi mất, anh cũng đến đây thường xuyên hơn.

- Vẫn chỉ có nơi này là thoải mái và yên tĩnh nhất. Lộ Phi nói quả thật không sai chút nào.

Đúng là nơi này đủ yên tĩnh để anh suy nghĩ tất cả mọi chuyện. Triệu Chí Dương nói nếu có kết hôn thì nên lấy Hạ An Nhiên bởi cô ấy rất tốt. Nhưng mà... Mọi chuyện tự dưng lại đi đến nước này, anh vốn định kết hôn với Hạ An Nhiên rồi nhưng Đàm Lệ Linh lại xuất hiện khiến mọi quyết định của anh đều trở nên vô nghĩa cả.

- Từ Dịch Phàm, thật không ngờ mày cũng có lúc lâm vào hoàn cảnh như thế này đây.

Từ Dịch Phàm tự cười chính bản thân mình. Thật vớ vẩn! Mọi chuyện thật đúng là quá vớ vẩn.

Thế nhưng, nghĩ đúng ra thì Hạ An Nhiên ở bên cạnh anh cũng đã lâu rồi, bố mẹ anh cũng rất quý cô ấy và đặc biệt là Hạ An Nhiên rất thân với Hạo Văn. Nếu như kết hôn với Hạ An Nhiên thì anh có thể yên tâm là cô sẽ giúp anh chăm sóc Hạo Văn chu đáo.

Còn Đàm Lệ Linh? Đúng như cô đã nói hôm qua, hai người mới chỉ gặp nhau lần đầu tiên thôi. Mới gặp nhau có một lần thì sẽ xảy ra chuyện gì chứ? Hơn nữa, dường như Đàm Lệ Linh không có thiện cảm với anh. Có lẽ là do anh nghĩ quá nhiều thôi.

Nhưng... một lần thôi cũng đủ khiến Từ Dịch Phàm anh phải thay đổi mọi quyết định của mình. Đàm Lệ Linh này cũng thật sự có gì đó rất đặc biệt, đặc biệt đến nỗi khiến Từ Dịch Phàm không thể nào không suy nghĩ đến cô.

♣ ♣ ♣

Ở phía xa, Đàm Lệ Linh cũng đang đi đến. Cô cũng đang rất chán nản vì chuyện Châu Kiến Thành cầu hôn mình ngày hôm nay. Cô cảm thấy dạo này những chuyện không hay thường kéo đến với mình.

- Haizzz... Đàm Lệ Linh ơi là Đàm Lệ Linh... số mày thật là xui xẻo quá đi. Sao lại vướng phải mấy cái không đâu kia cơ chứ. Châu Kiến Thành là một người tốt như vậy cơ mà...

Cô vừa đi vừa thở dài, lại bĩu môi.

- Nhưng mà mày cũng đâu có yêu Kiến Thành chứ. Mày vốn luôn nghĩ là kết hôn phải dựa trên nền tảng chính là tình yêu. Kiến Thành yêu mày mà mày lại không yêu anh ấy, mày lấy anh ấy chỉ để trả ơn cho những gì mà anh ấy đã làm cho mày trong suốt mấy năm qua. Như vậy thì chẳng thà đừng kết hôn nữa cho xong, kết hôn với anh ấy khéo mày còn khiến anh ấy khổ hơn bây giờ. Cũng không thể để Kiến Thành phải khổ vì mày được.

Đàm Lệ Linh từ trước đến nay vẫn luôn biết Châu Kiến Thành là một người đàn ông rất tốt, rất đáng để lấy làm chồng. Nhưng mà mọi chuyện... Nói chung là hiện tại bên cạnh cô có một đám rắc rối, không thể kết hôn được, dù người đó là ai đi chăng nữa.

- Không phải là anh ấy không đủ tiêu chuẩn để lấy làm chồng mà là mày không có khả năng trở thành vợ của anh ấy. Và hơn nữa, tiêu chuẩn làm vợ của mày cũng không có.

Vỗ vỗ tay nhẹ vào trán, Đàm Lệ Linh tiếp tục đi thẳng về phía trước. Tối nay cô đi giày cao gót, vì thế nên mới đi có một lúc thôi mà đã cảm thấy đau chân rồi. Đôi khi đẹp cũng vô dụng.

- Kiếm chỗ nào ngồi đã. Tối nay thật chẳng ra sao cả. Mọi chuyện diễn ra rắc rối và phiền phức quá.

Bỗng dưng cô nhíu mày lại.

- Ơ... người ngồi ghế đằng kia.... không phải là Từ Dịch Phàm đấy chứ? Anh ta cũng ở đây sao?

Cô tò mò tiến đến gần hơn. Quả nhiên người đàn ông ngồi ghế ngắm cảnh đêm kia chính là Từ Dịch Phàm.

- Từ Tổng?

Đàm Lệ Linh lên tiếng trước cùng với một nụ cười mỉm. Từ Dịch Phàm quay đầu sang nhìn thấy cô. Tối nay cô mặc một bộ váy đen, khoác một chiếc áo bên ngoài, đi thêm giày cao gót cùng màu. Rất gợi cảm, rất quyến rũ, và cũng vô cùng thu hút. Có vẻ như cô vừa đi một bữa tiệc hay nơi nào đó. Hình ảnh của cô bây giờ khác với hình ảnh ngày hôm qua.

- Cố vấn Đàm, sao cô lại ở đây?

Từ Dịch Phàm đứng dậy đối diện cô, hỏi.

- À, tôi đi dạo ấy mà. Từ Tổng cũng đến đây ngắm cảnh đêm sao? Cảnh đêm nơi này có vẻ thu hút nhiều người thật đấy, kể cả những người khó tính, trong đó có cả anh, Từ Tổng.

- Tôi cũng chẳng phải là người quá khó tính lắm đâu. Nơi này, tôi thường xuyên đến đây, bởi ở đây khiến tâm trạng trở nên thoải mái và nhẹ nhõm hơn, cũng an tĩnh được phần nào.

- Có lẽ chúng ta nên ngồi xuống nói chuyện thì hơn, đứng mãi thế này thật không hay lắm.

Nói xong Đàm Lệ Linh ngồi luôn xuống ghế, chân trái nhẹ nhàng vắt lên chân phải, hai tay đặt lên trên đùi. Từ Dịch Phàm cũng ngồi xuống bên cạnh cô. Anh quay sang nhìn Đàm Lệ Linh, cách ngồi của cô thật là vô cùng tự nhiên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »