Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 118
cầu hôn (2).

❊ ❊ ❊

- Có phải anh đã làm điều gì khiến em không muốn kết hôn với anh không? Hãy nói cho anh nghe đi? Nếu có gì sai thì anh nhất định sẽ sửa. Lệ Linh, có được không?

Đàm Lệ Linh lắc đầu. Cô không phải có ý như vậy, cũng càng không có những suy nghĩ như vậy. Đàm Lệ Linh chưa từng nghĩ rằng bản thân cô lại sẽ rơi vào một trường hợp rắc rối, lòng vòng như thế này. Đàm Lệ Linh cô cũng chắc chắn rằng chính cô là người không muốn làm tổn thương đến Châu Kiến Thành nhất. Nhưng mà rốt cuộc…

- Không phải, anh rất tốt, thật sự là rất tốt, Kiến Thành. Nói đúng ra thì anh chính là mẫu đàn ông hoàn hảo mà mọi cô gái trên đời này đều mong muốn có thể tìm kiếm cho mình. Anh không làm gì sai bất cứ điều gì cả và cũng không cần sửa gì cả.

- Nếu vậy thì tại sao cơ chứ? Tại sao em lại từ chối anh như vậy hả? Lệ Linh, em nói đi.

- Là em, chính bởi em không thích hợp với anh thôi Kiến Thành. Xung quanh anh có nhiều người con gái thích hợp với anh hơn em nhiều. Thật đấy. Kiến Thành, anh có thể hiểu cho em hay không? Em thật sự không muốn thấy anh bị tổn thương chút nào.

Giọng nói của Đàm Lệ Linh lúc này hơi trầm xuống. Châu Kiến Thành cũng bỏ hai tay từ vai cô ra. Có lẽ mọi chuyện là như vậy, ông trời không cho anh bất cứ cơ hội nào cả. Châu Kiến Thành anh từ trước đến nay vẫn quá tự tin. Anh tự tin rằng Đàm Lệ Linh sẽ đồng ý lời cầu hôn này. Nhưng đâu phải thế chứ.

- Vậy mà anh cứ nghĩ rằng em sẽ đồng ý cơ đấy. Hóa ra là anh đã quá hi vọng rồi. Ban đầu, anh vốn nên nghĩ đến ngày hôm nay mới phải. Là anh suy nghĩ quá hạn hẹp.

Châu Kiến Thành lúc này đành quay về chỗ rồi ngồi xuống. Anh cũng uống hết li rượu trước mặt với gương mặt không vui. Đàm Lệ Linh vô cùng áy náy. Cô lên tiếng:

- Kiến Thành, em thật sự xin lỗi. Nguyên nhân mà em từ chối anh, bây giờ em không thể nói cho anh nghe được. Để sau này có được không? Lúc đó em sẽ nói cho anh.

- Lệ Linh, lúc trước anh đã từng nghĩ nếu như cầu hôn em mà em từ chối thì anh nhất định sẽ cầu hôn em lần thứ 2, thứ 3, thậm chí cho đến khi nào em đồng ý mới thôi. Nhưng mà ngày hôm nay, nếu như em đã nói như vậy thì cho dù anh có cầu hôn em bao nhiêu lần đi chăng nữa thì chắc chắn em cũng vẫn không đồng ý. Vậy nên anh nghĩ, có lẽ anh sẽ không làm như vậy nữa. Anh sợ nếu anh cứ như vậy, em sẽ ghét anh mất.

Giọng Châu Kiến Thành có vẻ rất chán nản. Nhưng anh nói đúng, Đàm Lệ Linh cũng nghĩ vậy, cho dù anh có cầu hôn bao nhiêu lần nữa thì cô cũng không thể đồng ý với anh được. Trong lòng Đàm Lệ Linh cô vẫn còn vướng mắc một chuyện mà bao lâu nay cô chưa tháo gỡ được. Hiện tại, ngồi đối diện Châu Kiến Thành, cô đã giả dụ, nếu như không có những khúc mắc kia hoặc những khúc mắc đó đã được giải quyết thì cô chắc chắn sẽ nhận lời cầu hôn của Châu Kiến Thành. Nhưng đó chỉ là giả dụ mà thôi!

- Kiến Thành, em...

- Mà thôi Lệ Linh, có lẽ chúng ta không nên nói đến chuyện này nữa, về sau cũng vậy. Có phải là em đói rồi đúng không? Anh cũng đói rồi. Cũng nên gọi món lên chứ nhỉ?

Đàm Lệ Linh có phần lo lắng hỏi anh.

- Kiến Thành... anh... anh không giận em chứ? Nếu mà như vậy thì em, em nghĩ rằng…

- Sao anh có thể giận em được chứ. Em không đồng ý thì anh đâu thể ép em được. Mỗi người chúng ta đều có những suy nghĩ và quyết định của riêng mình mà. Em cũng vậy, em cũng có.

- Kiến Thành, chúng ta sau này vẫn còn có thể làm bạn như trước có đúng không? Em thật sự mong muốn chúng ta sẽ như những ngày trước đây vậy. Như vậy thật rất thoải mái.

Châu Kiến Thành nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp kia của Đàm Lệ Linh, chỉ mỉm cười trả lời:

- Sao em lại hỏi mấy câu linh tinh như thế chứ? Sao chúng ta lại không thể làm bạn hả? Lần sau đừng hỏi như vậy nữa. Nếu không anh sẽ giận em thật đấy. Em biết tính anh rồi mà.

- Vậy em sẽ không hỏi nữa.

- Ừ.

Đàm Lệ Linh không nói gì nữa. Sau đó thì Châu Kiến Thành gọi người mang đồ ăn lên. Tối hôm đó bọn họ tuy vẫn nói chuyện với nhau nhưng không được bình thường như mọi ngày, cả hai đều ăn rất ít. Không khí bữa ăn cũng chẳng được thoải mái lắm. Việc hôm nay Châu Kiến Thành cầu hôn Đàm Lệ Linh vô hình chung đã tạo nên cho họ một bức tường ngăn cách khiến họ khó có thể như trước đây nữa.

Khi bữa tối kết thúc, Đàm Lệ Linh nói rằng cô muốn đi dạo một mình cho thư thái, bảo Châu Kiến Thành cứ về trước, không cần lo cho cô. Châu Kiến Thành cũng chỉ có thể cười, bảo Đàm Lệ Linh nên về nhà nghỉ ngơi sớm. Anh thanh toán tiền, cầm theo hộp nhẫn kim cương kia, còn Đàm Lệ Linh cầm ví và mang áo khoác ngoài, cả hai cùng đi đường khác nhau ra về.

Trên bàn ăn kia chỉ còn lại bó hoa hồng cùng với bản nhạc buồn cứ vang lên trong không khí trầm lặng...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »