Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 154
hỏi rõ ràng.

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau. Khách sạn K.

Từ Dịch Phàm và Triệu Chí Dương vừa đến thì đã thấy Đàm Lệ Linh đợi sẵn ở đó rồi.

- Anh đến rồi à?

- Ừ.

Thấy Từ Dịch Phàm và Triệu Chí Dương cùng đến, Đàm Lệ Linh vội đứng lên, mỉm cười nhẹ nhàng nói. Đàm Lệ Linh nghĩ rằng chỉ có một mình Từ Dịch Phàm đến thôi, không ngờ lại còn có cả Triệu Chí Dương nữa. Nhưng anh ta đến đây làm gì?

- Đàm Tiểu thư, cô nhận ra tôi không? Chúng ta cũng đã từng gặp nhau lần trước rồi. - Triệu Chí Dương tiếp tục lên tiếng trong khi Từ Dịch Phàm lại không nói gì cả.

- Triệu Tổng giám đốc Triệu Chí Dương, tôi không thể nào không nhận ra anh được, một vị Tổng giám đốc tài giỏi nhưng cũng đào hoa không kém, danh tiếng nổi khắp thành phố A. Lần trước tôi có gặp anh ở đại biệt thự của Từ gia, hôm đó cũng là sinh nhật của Hạo Văn. Có đúng không vậy Triệu Tổng? Tôi nói không sai chứ?

- Haha... Tôi tưởng cô quên rồi chứ.

Sau đó bọn họ ba người cùng ngồi xuống và cùng gọi cafe. Tuy nhiên lần này, Từ Dịch Phàm lại không uống cafe sữa nữa, anh chỉ uống cafe đặc. Đàm Lệ Linh vẫn uống cafe sữa còn Triệu Chí Dương thì chỉ cho thêm ít đường vào cốc cafe của mình.

- Lệ Linh, thật ra tôi gặp em hôm nay là vì có chuyện muốn hỏi em. – Từ Dịch Phàm nhìn Đàm Lệ Linh nói.

- Anh nói đi.

Giọng nói của Từ Dịch Phàm trở nên nghiêm túc hơn mọi khi khiến cho Đàm Lệ Linh càng cảm thấy bất an.

Từ Dịch Phàm đặt trước mặt Đàm Lệ Linh hộp đồ trang sức mà lần trước cô đưa cho anh:

- Có thể nói cho tôi biết, từ đâu mà em có được những món đồ trang sức này không?

Đàm Lệ Linh kéo hộp đồ trang sức đã mở sẵn về phía mình, nhìn những món đồ kia một hồi rồi nói:

- Em cũng đã từng nói với anh rằng, 3 năm trước em bị tai nạn và được Kiến Thành cứu. Sau khi em tỉnh lại thì mất hết trí nhớ, chẳng nhớ được gì, cũng chẳng biết bản thân mình là ai nữa, thân thế thật sự ra sao, và trên người em cũng chẳng có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào cả. Kiến Thành cũng đã đưa những món đồ này cho em và nói với rằng chúng là của em, em đã đeo chúng trên người trước khi bị tai nạn rồi gặp được anh ấy. Khi phẫu thuật cho em, y tá đã tháo những món đồ này ra và đưa lại cho Kiến Thành. Lúc đó, Kiến Thành bảo đó là những vật duy nhất mà em có. Và từ đó đến bây giờ, em vẫn luôn giữ những món đồ trang sức này bên mình, bởi chúng là những đồ vật duy nhất có thể chứng minh em vốn không phải là em.

- Không phải.

Từ Dịch Phàm nói một câu nói khiến cho cả Đàm Lệ Linh và Triệu Chí Dương đều bất ngờ và cũng không hiểu nổi. Đàm Lệ Linh bỗng ngẩng đầu lên.

- Trên mặt sợi dây chuyền này, em có thấy khắc chữ "A & E" không? Và em có hiểu nghĩa của nó không?

Đàm Lệ Linh bỗng nhíu mày lại. Cô quả thật là có thấy những chữ đó nhưng lại chẳng hiểu nó có nghĩa là gì. Đàm Lệ Linh cũng từng nghĩ đó là tên một thương hiệu đồ trang sức nào đó trên thế giới nhưng thật sự không phải. Nhắm mắt, thở dài, rồi cô nhìn Từ Dịch Phàm với ánh mắt khó hiểu.

- Nó có nghĩa là "Alfred & Evelyn". Alfred là tên tiếng Anh của anh, còn Evelyn là tên của vợ anh.

Đàm Lệ Linh nghe nói vậy thì hết sức kinh ngạc, tay bắt đầu run lên. Từ Dịch Phàm nói vậy... Không lẽ sợi dây chuyền, còn cả chiếc vòng ta cùng với chiếc nhẫn kia...

- Ý anh là gì?

- Tôi chỉ muốn biết, bộ đồ trang sức này của vợ tôi tại sao em lại có được? Rõ ràng là tôi đã đeo cho cô ấy nhưng sao em lại đeo nó? Tôi hoàn toàn không thể hiểu được.

Đàm Lệ Linh nắm chặt tay, cô vừa kinh ngạc vừa bối rối. Câu hỏi này của anh, cô thật không có câu trả lời.

- Đàm Tiểu thư, bộ đồ trang sức này trên thế giới chỉ có một bộ thôi, nó được Dịch Phàm đặt làm riêng từ tập đoàn Lưu Thị để tặng cho Lộ Phi, cũng là vợ của cậu ấy. Nhưng nó lại nằm trong tay cô. Chúng tôi thật sự không hiểu được. Cô có biết hay không?

- Triệu Tổng giám đốc, chuyện này anh hỏi tôi có lẽ là đã hỏi sai người rồi. Anh cũng biết tôi là một người bị mất trí nhớ, bộ đồ này là Kiến Thành đưa cho tôi sau khi tôi tỉnh lại. Ngoài ra, những chuyện liên quan đến bộ đồ trang sức này, và chuyện vì sao tôi lại đeo nó thì anh hỏi tôi thật sự là tôi không thể cho anh câu trả lời được. Mong anh thứ lỗi cho câu nói này của tôi.

Đàm Lệ Linh cố gắng thật bình tĩnh trả lời. Đàm Lệ Linh rõ ràng là trả lời Triệu Chí Dương nhưng mắt cô lại nhìn về hướng Từ Dịch Phàm. Cô cũng muốn có được một câu trả lời, nhưng câu trả lời gì chứ? Nói như vậy, bộ đồ trang sức này không phải là của cô, nó là của người vợ đã mất của Từ Dịch Phàm. Rốt cuộc là tại sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »