Bí Mật Của Định Mệnh

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »
Chương 151
đi gặp.

❊ ❊ ❊

Khi máy bay của Từ Dịch Phàm hạ cánh thì trời cũng đã tối, cả anh và Triệu Chí Dương đều trở về biệt thự riêng của Từ Dịch Phàm ở thành phố T. Từ Dịch Phàm gọi rất nhiều lần cho Đàm Lệ Linh nhưng cô lại tắt máy khiến cho anh càng thêm gấp gáp và vội vàng hơn bao giờ hết. Mặc dù Từ Dịch Phàm cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng Triệu Chí Dương vẫn nhận ra Từ Dịch Phàm anh đang nghĩ gì. Chuyện liên quan đến Phùng Lộ Phi như vậy, Từ Dịch Phàm có muốn bình tĩnh cũng rất khó.

- Gọi từ nãy tới giờ mà vẫn chưa gọi được cho Đàm Lệ Linh sao? – Triệu Chí Dương hỏi.

- Ừ. – Từ Dịch Phàm trả lời ngắn gọn. Anh trở nên có gì đó vội vàng nhưng cũng lo lắng.

- Đừng cố gắng bình tĩnh để che giấu sự lo lắng gấp gáp kia của cậu nữa. Sao mình lại không biết cậu lúc này đang nghĩ gì cơ chứ. Cậu che giấu được tất cả mọi người nhưng mình thì không đâu. Cậu hãy nghĩ đơn giản mọi chuyện một chút, rồi sẽ nhanh chóng biết được mọi chuyện như thế nào thôi. Dù có là hộp Pandora đi chăng nữa.

- Mình cũng chẳng biết nên làm gì tiếp theo nữa. Tự nhiên bây giờ chẳng biết nên nghĩ những gì.

Từ Dịch Phàm đặt di động lên bàn, bên cạnh chiếc hộp đồ trang sức của Phùng Lộ Phi mà Đàm Lệ Linh đưa cho anh. Từ Dịch Phàm cầm sợi dây chuyền lên, nhìn vào chữ "A & E" được khắc trên mặt hình trái tim kia.

Ban đầu Từ Dịch Phàm không biết nên tặng món quà nào cho Phùng Lộ Phi với ý muốn bắt đầu lại từ đầu với cô, nhưng anh biết chắc chắn rằng món quà này phải là món quà đặc biệt nhất. Cũng may là lúc đấy anh gặp được Lưu Cảnh Dương, Tổng giám đốc của tập đoàn đá quý Lưu Thị nên đã nhờ anh ta cùng với Hạ Tuyết Tâm giúp đỡ. Nhờ có Lưu Cảnh Dương và Hạ Tuyết Tâm giúp đỡ nên Từ Dịch Phàm mới có một bộ đồ trang sức duy nhất trên thế giới, đơn giản, đẹp và vô cùng ý nghĩa.

Khi Từ Dịch Phàm tặng bộ đồ trang sức này cho Phùng Lộ Phi, khuôn mặt cô lúc đó đã rất hạnh phúc. Phùng Lộ Phi cảm thấy rằng mình là người hạnh phúc nhất thế giới, chưa bao giờ cô cảm nhận được hạnh phúc như lúc đó. Phùng Lộ Phi đeo những món đồ đó và chưa bao giờ tháo chúng ra. Nhưng thật không ngờ đến ngày hôm nay, tất cả lại… Mọi chuyện không đi theo một hướng nhất định nào cả, rắc rối và cũng rất mơ hồ…

- Thôi nào, mình biết cậu đang suy nghĩ những gì. Bây giờ thì xuống dưới ăn tối đi, mình đã bảo quản gia nói với nhà bếp làm vài món ngon mà cậu thích ăn cho cậu rồi đấy. Phải ăn mới có sức tìm hiểu chuyện này chứ. Nếu không ốm lăn ra đấy thì còn làm gì được nữa đây. Lúc đó thì đúng là… Nào, mau xuống nhanh lên, mình chưa được ăn gì mấy tiếng nên sắp chết đói đến nơi rồi.

Từ Dịch Phàm không nói gì cả. Anh đặt sợi dây chuyền trở về chỗ cũ, đóng hộp đồ trang sức lại, chỉ cầm lấy di động rồi cùng Triệu Chí Dương xuống phòng bếp ở tầng 1.

- Mấy món này ngon thật đấy, đầu bếp nhà cậu quả nhiên không tồi đâu. Còn đầu bếp nhà mình thì đúng là chẳng ra sao cả. Thế mà cũng gọi là đầu bếp cao cấp từ Pháp về.

Triệu Chí Dương vừa ăn vừa khen nấy khen để.

- Sao không đổi người mới đi mà còn ở đấy ca thán làm gì nữa. Chủ yếu vẫn là do cậu chứ còn do ai nữa? Mà cậu cũng yêu cầu quá cao rồi nên mới chẳng có đầu bếp nào có thể làm vừa lòng cậu được. Hạ thấp tiêu chuẩn xuống đi. Nếu không có ngày cậu chết đói thật.

Từ Dịch Phàm không ngẩng đầu, chỉ chậm rãi ăn.

- Nếu mà đổi được thì đã tốt rồi. Một tháng đổi đến cả chục người mà không ai ra hồn cả. Vì thế chán quá nên mình mới ra ngoài ăn. Ít ra đồ bên ngoài còn đỡ hơn. Nếu biết sớm đầu bếp nhà cậu chuẩn thế này thì mình đến nhà cậu "ăn chùa" từ lâu rồi.

Triệu Chí Dương ca thán. Đó cũng chính là một trong những lí do mà anh ta ít ở nhà.

- Vậy thì cậu cứ nói với quản gia Lưu để cho đầu bếp nhà mình sang nhà cậu vài ngày. Nếu như cậu thích thì cứ giữ đầu bếp đó lại luôn đi. Mình không có tiêu chuẩn cao như cậu nên cũng không yêu cầu quá cao về việc chọn đầu bếp. Với lại mình không hay đến thành phố T, mình chỉ thuê đầu bếp này những khi mình đến đây thôi.

- Ý kiến được đó. Chưa bao giờ mình thấy cậu đưa ra một ý kiến nào chuẩn như hôm nay.

- Không cần cậu khen đâu.

- Haha... Thì mãi mình mới có thể tìm ra được một lý do để khen cậu mà. Từ trước đến nay chẳng biết nên khen cậu thế nào nữa. Mà cũng khó có thể khen bừa được. Đúng không?

Từ Dịch Phàm ăn thêm được một chút nữa thì dừng lại. Hôm nay anh chẳng thấy ngon miệng chút nào hết.

Rồi điện thoại của Từ Dịch Phàm vang lên, là của Đàm Lệ Linh.

- Cô ấy gọi đến rồi. - Anh nói.

- Đàm Lệ Linh gọi đến rồi sao? - Triệu Chí Dương vừa uống rượu vừa hỏi Từ Dịch Phàm.

- Ừ.

Từ Dịch Phàm nhấc máy.

- Alo...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương NgoạI TruyệN 1. Chương NgoạI TruyệN 2. Chương NgoạI TruyệN 3. Chương Ngoại Truyện 4. Chương Ngoại Truyện 5.
Tiến »