Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52490 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 299

❊ ❊ ❊

Ký túc xá sáng sủa, sạch sẽ.

Ngoài cửa sổ tầng hai là tán cây xanh mướt, cành lá lay động theo gió.

Giường của Dung Ngộ ở ngay cạnh cửa sổ. Sau khi trải ga, gấp chăn và sắp xếp gọn gàng bàn học, cô ngẩng đầu nhìn hai bạn cùng phòng:

“Chúng ta ăn trưa cùng nhau trước rồi đi dạo một vòng nhé?”

Úc Khả Tâm lập tức gập máy tính lại:

“Được đó! Lúc nãy lúc tôi báo danh, thấy bên kia có rất nhiều câu lạc bộ ra chiêu mộ hội viên mới, tôi muốn qua xem thử.”

Tiết Vân vẫn chăm chú vào cuốn sách tiếng Anh trên tay, đầu cũng không ngẩng:

“Tôi không đi.”

“Đi mà, đi mà!” Úc Khả Tâm kéo thẳng cô dậy “Học gần hai mươi năm rồi mà cậu chưa thấy chán à? Khó khăn lắm mới có dịp thư giãn một chút, đi đi, cùng đi.”

Tiết Vân không quen bị người khác thân mật ôm vai như vậy.

Dung Ngộ cũng không quen.

Nhưng Úc Khả Tâm dường như chẳng nhận ra sự ngượng ngập của hai người, mỗi tay ôm một bên, kéo cả hai thân thiết bước ra khỏi ký túc xá. Ba người đi ăn trưa ở căn-tin trước, rồi lang thang khắp khuôn viên.

Các câu lạc bộ thi nhau thể hiện, tích cực chiêu mộ tân sinh viên.

Úc Khả Tâm tính tình hoạt bát, cái gì cũng thấy hứng thú, cái gì cũng muốn thử.

Tiết Vân lại đặc biệt quan tâm tới các câu lạc bộ công nghệ sáng tạo.

Dung Ngộ đưa mắt nhìn xa, trong tòa nhà giảng đường tường kính vọng ra tiếng cười của Câu lạc bộ Drone khi thử bay, một đàn chị ôm laptop đi ngang qua một đàn anh đang giảng giải cho tân sinh về việc lắp ráp mô hình máy bay… Bảy mươi năm trước, sinh viên chắc hẳn không thể tưởng tượng việc truyền đạt tri thức lại có thể trở nên dễ dàng đến vậy.

Ba người đi dạo cả buổi chiều, quan hệ thân thiết hẳn lên.

Bảy giờ tối, buổi tự học đầu tiên của lớp Thiên Hành Kiện.

Khi ba người đến lớp, phần lớn sinh viên đã có mặt.

Vừa bước vào, một giọng nói to vang lên:

“Dung Ngộ!”

Dung Ngộ ngẩng lên, thấy Thịnh Từ Viễn.

Cô đã biết từ trước rằng cậu cùng lớp với mình, còn từng trò chuyện về chuyện lớp này, nên cô mỉm cười đáp lại.

Đảo mắt quanh phòng, cô thấy vài gương mặt quen thuộc —

Một là Tống Hoài, quá quen rồi.

Một là Đinh Triết, người từng cùng cô tham gia cuộc thi Vật lý quốc tế.

Lớp Thiên Hành Kiện là chương trình đào tạo nhân tài nghiên cứu khoa học hàng đầu do hiệu trưởng Đại học Thanh Hoa lập ra vài năm trước. Sinh viên trong lớp hoặc là thủ khoa tỉnh kỳ thi đại học, hoặc là quán quân các môn thi đấu học thuật quốc tế, hoặc là người giành nhiều huy chương bạc, đồng ở các lĩnh vực liên ngành… Tóm lại, ai vào được lớp này đều không phải dạng vừa.

“Chào mọi người, tôi là cố vấn học tập của các em, họ Trình, gọi tôi là Trình Nhị.” – Trình Nhị đứng trên bục, mỉm cười – “Trong thời gian học đại học, có việc gì các em đều có thể tìm tôi. Trước tiên, mọi người thêm liên lạc của tôi…”

“Tiếp theo, mời từ tổ 1 lần lượt lên giới thiệu bản thân.”

Hai mươi tám thiên chi kiêu tử lần lượt lên giới thiệu tên tuổi, quê quán… Có người dí dỏm, có người điềm tĩnh, có người tinh nghịch, có người kiệm lời… Muôn kiểu tính cách tạo nên một tập thể Thiên Hành Kiện độc đáo.

“Rất vui được gặp các em.” Trình Nhị nhìn quanh lớp “Tiếp theo là phần bầu chọn lớp trưởng. Bạn nào có ý định thì mời lên tự ứng cử.”

Một nam sinh cao gầy lập tức đứng lên.

Vừa thấy cậu ta, Úc Khả Tâm liền thì thầm:

“Đoạn Phi, hồi cấp ba từng tham gia dự án nghiên cứu khoa học, có bài báo sở hữu bằng sáng chế, còn lên cả tạp chí khoa học quốc tế…”

Ngồi bên cạnh, Tiết Vân lặng lẽ đẩy gọng kính.

Cô là thủ khoa kỳ thi đại học của tỉnh, lúc biết điểm từng vui mừng khôn xiết, nhưng khi đến đây mới phát hiện, danh hiệu thủ khoa chẳng đáng kể gì.

Cô hoàn toàn không biết cách tham gia dự án khoa học, càng không biết gì về công bố bài báo, thậm chí chưa từng tham gia Olympic Toán.

Một “mọt sách” lại lạc vào sân chơi đẳng cấp cao, cô hiểu mình phải cố gắng gấp nhiều lần.

Tiết Vân không mấy quan tâm đến chức lớp trưởng, rút một cuốn sách ra, cúi đầu đọc.

“Chào mọi người, tôi là Đoạn Phi.” Nam sinh cao bước lên “Ba năm cấp ba tôi làm chủ tịch hội học sinh, có kinh nghiệm quản lý, hy vọng có thể phục vụ mọi người.”

Phần lớn đều hiểu rằng, ở bậc đại học, làm cán bộ lớp sẽ được thầy cô chú ý hơn, từ đó có nhiều cơ hội tiếp cận dự án. Vì vậy, vài sinh viên khác cũng lần lượt đứng lên tranh cử.

“Còn ai nữa không?” Trình Nhị hỏi “Nếu không thì bắt đầu bỏ phiếu.”

“Thưa cô!” Thịnh Từ Viễn bất ngờ đứng lên “Có thể đề cử tại chỗ không ạ? Em đề cử Dung Ngộ. Em tin cô ấy có năng lực lãnh đạo, sẽ đưa lớp chúng ta ngày càng phát triển.”

Cậu vừa dứt lời, lập tức có người phụ họa.

Đinh Triết lên tiếng:

“Dung Ngộ từng dẫn dắt đội giành giải thưởng quốc tế, cô ấy thực sự có năng lực làm lớp trưởng!”

Tống Hoài khẽ mím môi.

Khi còn ở lớp chọn của Nhất Trung Hải Thành, hắn từng là lớp trưởng, nhưng đến đây rồi, hắn hoàn toàn không có tự tin để tranh chức nữa.

Thà nhân cơ hội này nịnh Dung Ngộ một chút còn hơn.

Nghĩ vậy, hắn lên tiếng:

“Em cũng đề cử Dung Ngộ.”

Úc Khả Tâm phấn khích hét lớn:

“Đúng, bầu Dung Ngộ, em cũng bầu Dung Ngộ!”

Mặc dù các bạn trong lớp không phải fan hâm mộ, nhưng ít nhiều cũng từng đọc tin tức về Dung Ngộ, cô được đặc cách vào viện nghiên cứu hàng không vũ trụ, tham gia nghiên cứu vật chất mới, từng dự thi quốc tế…

Thêm nữa, trong lớp chỉ có ba nữ sinh, còn lại đều là nam.

Mà con trai thì vốn chẳng có chút sức đề kháng nào trước một cô gái xinh đẹp, thế là phần lớn nam sinh đều hùa theo, hô vang tên Dung Ngộ.

Người đầu tiên lên tự ứng cử — Đoạn Phi, mặt tối sầm thấy rõ.

Hắn thật sự không hiểu, tại sao một ngôi trường học thuật thiêng liêng như Đại học Thanh Hoa, một lớp bồi dưỡng nhân tài đỉnh cao như Thiên Hành Kiện, lại vẫn tồn tại nhiều kẻ tầm thường đến thế…

Nếu đổi giới tính của Dung Ngộ thành nam, hoặc nếu cô xấu đi một chút, với cùng bảng thành tích ấy, tuyệt đối sẽ không có tỉ lệ ủng hộ cao như vậy.

“Im lặng, mọi người im lặng.” Trình Nhị nhìn về phía Dung Ngộ “Dung Ngộ, em nghĩ sao?”

Dung Ngộ đứng lên, giọng trong trẻo:

“Em bận quá, có lẽ không thể dành thời gian quản lý lớp. Cảm ơn mọi người đã quý mến.”

Cô khẽ liếc Thịnh Từ Viễn một cái.

Thịnh Từ Viễn lập tức rụt cổ lại, chột dạ.

Được rồi, cậu hiểu rồi, sau này sẽ không gây chuyện linh tinh nữa.

Trình Nhị gật đầu:

“Vậy các bạn bắt đầu bỏ phiếu nhé.”

Kết quả cuối cùng, Đoạn Phi được nhiều phiếu nhất.

Nhưng sắc mặt hắn chẳng mấy vui vẻ, đôi môi mím chặt, khó nhận ra ánh nhìn liếc nhẹ về phía Dung Ngộ.

Chức lớp trưởng này, là Dung Ngộ nhường lại cho hắn.

Đoạn Phi chưa bao giờ cần ai nhường vị trí cho mình cả.

“Chúc mừng Đoạn Phi trở thành lớp trưởng của chúng ta.” Giọng Trình Nhị trở nên nghiêm túc “Ngày mai là buổi quân huấn đầu tiên, tất cả phải nghiêm túc chấp hành kỷ luật. Sáu giờ sáng tập trung ở sân vận động. Lớp trưởng chú ý điểm danh, các em về nghỉ sớm, hy vọng ngày mai tôi vẫn thấy tinh thần nhiệt huyết của các em. Hôm nay kết thúc tại đây, giải tán!”

Cố vấn vừa bước ra, cả lớp lập tức đồng loạt than trời.

“Sáu giờ sáng tập hợp, đúng là muốn lấy mạng người ta mà!”

“Thi đỗ đại học rồi mà vẫn khổ như thế này sao?”

“Tại sao lại có quân huấn, xin nghỉ được không…”

Đoạn Phi bình thản mở miệng:

“Quân huấn là môn bắt buộc của mỗi sinh viên đại học, mong mọi người nghiêm túc thực hiện, đem lại vinh quang cho lớp.”

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »