Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52497 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 223

❊ ❊ ❊

Kỷ Cảnh Xuyên lập tức đỏ bừng cả mặt.

Cả người cậu như con tôm vừa luộc chín, đến cả vành tai cũng đỏ ửng, hai bàn tay không biết nên để đâu, ánh mắt không dám nhìn Đường Cẩn, hết nhìn trái lại nhìn phải, rồi… bắt gặp mấy bóng người lén lút ngoài nhà hoa.

Đường Cẩn cũng nhìn ra, lập tức chết sững.

Cô… cô… cô vừa chủ động hôn Kỷ Cảnh Xuyên, lại bị ông nội Kỷ nhìn thấy?

Ông nội Kỷ có nghĩ cô là kiểu con gái lẳng lơ không?

Cô suýt không giữ nổi chậu lan trong tay, chút nữa là rơi xuống đất.

Kỷ Cảnh Xuyên ôm lấy vai cô, dù cũng đỏ mặt đến tận mang tai, nhưng vẫn cố gắng trấn định:

“Đoá Đoá, chú tư nhìn thấy cháu rồi.”

Kỷ lão gia khựng cả mặt.

Kỷ Chu Dã lau mặt một cái.

Nhìn thấy Đoá Đoá tức là nhìn thấy bọn họ rồi.

Bị bắt quả tang nghe trộm đúng là hơi xấu hổ thật.

Kỷ lão gia hắng giọng:

“Là A Dã kéo ông đến đây.”

Không đợi Kỷ Chu Dã phản bác, ông đã giơ chân đá một cái:

“Sắp khai giảng rồi, còn không mau về phòng học đi. Suốt ngày lo chuyện bao đồng, thi trượt đại học thì đừng mơ lấy vợ.”

Kỷ Chu Dã: “…”

Lại bắt nạt mình, cứ như mình dễ ăn hiếp lắm. Đợi đấy, thi đỗ Hoa Thanh rồi, cậu sẽ ngạo nghễ đi ngang nhà.

“Quan hệ của hai đứa xác định rồi thì ông yên tâm.” Kỷ lão gia ra dáng trưởng bối, “Xem có nên chọn ngày tốt để bàn chuyện đính hôn không?”

Kỷ Cảnh Xuyên quay sang hỏi Đường Cẩn:

“Em thấy thế nào?”

Đường Cẩn vẫn còn choáng váng:

“Đ… đều được. Ờ… Ông nội Kỷ, muộn rồi, cháu về trước.”

Đoá Đoá vẫy tay, ngọt ngào nói:

“Tạm biệt thím tư .”

Một tiếng “thím tư” suýt khiến Đường Cẩn ngất xỉu.

Kỷ Cảnh Xuyên vội tiễn cô ra ngoài.

Cậu đã lấy bằng lái, mua một chiếc xe bình thường, cuối cùng cũng không cần để con gái đưa đón nữa.

Lên xe, trong không gian hẹp, một bầu không khí mập mờ khó tả lan ra.

Kỷ Cảnh Xuyên thấy khó thở, liếc nhìn Đường Cẩn, thấy cô nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt bình tĩnh, cậu liền vội điều chỉnh hơi thở, mở nhạc cho có âm thanh khác, cuối cùng mới thấy nhẹ nhõm hơn.

Đường Cẩn khẽ nghiêng đầu, nhìn gương mặt nghiêng của Kỷ Cảnh Xuyên.

Ngũ quan cậu thật sự rất xuất chúng, dáng vẻ ngoan ngoãn, khó mà không khiến người khác có thiện cảm.

Những ngày ở bên nhau, cậu nghe lời cô vô điều kiện, cô nói gì làm nấy, cô bảo đi đâu là đi đó. Một người bạn trai nghe lời thế này, ai mà không thích?

Xe chạy một mạch đến căn biệt thự nhỏ nơi Đường Cẩn và mẹ ở.

Cậu xuống xe, mở cửa cho cô:

“Anh đưa em vào, tiện thể chào bác gái.”

Đường Cẩn dẫn anh vào nhà.

Mở cửa ra, thấy trong nhà lại có khách, chính là đại thiếu gia của nhà họ Đường, Đường Gia Tuyền.

“Ồ, Tiểu Cẩn về rồi.” Đường Gia Tuyền cười, “Hôm nay Valentine, đi hẹn hò à?”

Đường Cẩn nhíu mày:

“Anh muốn nói gì?”

Đường Gia Tuyền đứng dậy.

Hắn đến thăm thím hai là để dò xem quan hệ giữa Đường Cẩn và Kỷ Cảnh Xuyên, giờ nhìn một cái là rõ.

Hắn vỗ vai Kỷ Cảnh Xuyên:

“Tối nay có buổi tụ họp đàn ông, nhiều người trẻ lắm, A Xuyên có muốn đi chơi cho mở mang không?”

Kỷ Cảnh Xuyên mỉm cười ngoan ngoãn:

“Không cần đâu, anh Gia Tuyền, tôi còn phải về nhà học.”

Đường Gia Tuyền ánh mắt khinh thường.

Quả nhiên là đứa ở quê ra, quá thật thà, loại này dễ bị tính toán nhất.

Hắn tuyệt đối sẽ không để Đường Cẩn và nhà họ Kỷ liên hôn, nếu không, thân phận trưởng tôn của hắn sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng.

Hắn cười nhạt:

“Có dịp thì nhất định phải cùng nhau chơi.”

Nói xong, hắn bước ra ngoài.

“Cảnh Xuyên, muộn rồi, bác gái không giữ cháu nữa.” Mẹ Đường tiễn Kỷ Cảnh Xuyên ra cửa, rồi quay lại, vẻ mặt lo lắng nhìn Đường Cẩn:

“Đường Gia Tuyền là trưởng tôn của nhà họ Đường, việc thừa kế là đương nhiên. Con dây vào chuyện này làm gì? Nó mà trở mặt, con không đỡ nổi đâu.”

Đường Cẩn thản nhiên:

“Nếu con ngay cả Đường Gia Tuyền còn đối phó không xong, thì đúng là không xứng để thừa kế nhà họ Đường. Mẹ, chuyện này mẹ đừng lo nữa.”

Kỳ nghỉ đông thoáng chốc đã kết thúc.

Ngày tựu trường, cổng trường đông vui tấp nập, Dung Ngộ đưa hai đứa cháu nội lớn đến lớp.

Trong lớp, các bạn học đang hào hứng chia sẻ chuyện thú vị trong kỳ nghỉ đông.

Lớp trưởng và bí thư chi đoàn đứng ở cuối lớp, trên bảng đen viết một hàng chữ to:

“Còn 109 ngày nữa là đến kỳ thi đại học.”

“Các bạn, từ hôm nay trở đi, mỗi ngày các bạn đều phải học tập gấp đôi. Mỗi giọt mồ hôi bây giờ sẽ là sự tự tin khi các bạn xé phong bì giấy báo trúng tuyển sau này. Trường đại học trọng điểm sẽ không phát ‘thông hành’ cho những kẻ lười biếng.” Bùi Nhã Như lớn tiếng nói, “Hãy nhìn tấm bảng đếm ngược trong lớp đi, nó chẳng khác nào tấm biển chỉ còn 100 mét cuối của một cuộc chạy marathon. Thở không nổi? Chân nặng như đeo chì? Áp lực khủng khiếp? Nhưng những người về tới đích, vĩnh viễn là những kẻ cắn răng chịu đựng mà không dừng bước…”

Không khí học tập của lớp 20 càng lúc càng sôi nổi.

Không biết từ khi nào, cái tên lớp học kém đã lặng lẽ biến mất.

Những cậu con trai từng hay cúp học giờ không bỏ sót buổi nào.

Những cô gái mê đọc tiểu thuyết cũng nghiêm túc ghi chép bài.

Tuổi thanh xuân quý giá, họ đã dốc hết cho từng tiết học…

Trong bầu không khí ấy, Dung Ngộ cũng được truyền cảm hứng, một ngày đã vượt qua hai mốc dữ liệu quan trọng.

Hết ngày học, xe chở cô trở về.

Chưa kịp vào cổng, đã nghe tiếng gào của con trai:

“Mộc Uyển, bà đã lớn tuổi thế này rồi, làm những chuyện như vậy không sợ hậu bối chê cười à? Tôi thật sự không có thời gian mà hầu bà gây chuyện.”

Trong phòng khách, có một lão phu nhân khoảng hơn bảy mươi tuổi, mặc bộ váy thanh lịch, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt long lanh nước, giọng khàn khàn:

“Thuấn Anh, tôi chỉ là… không muốn để lại nuối tiếc trong đời.”

Kỷ lão gia quay mặt đi:

“Tình cảm của tôi dành cho người vợ đã mất, bà rõ hơn ai hết. Có những chuyện, không thể miễn cưỡng.”

“Vậy được.” Mộc Uyển đứng dậy, “Ngày mai tôi sẽ lại tới. Yên tâm, tôi sẽ không làm gì đâu, chỉ cần ông ngồi uống trà với tôi, trò chuyện thôi.”

Bà liếc nhìn Kỷ Thuấn Anh rồi bước ra ngoài, bóng dáng hơi run rẩy.

Kỷ lão gia nhức cả đầu, dặn:

“Lão Du, ngày mai bà ấy tới thì bảo là tôi không có ở nhà.”

Dung Ngộ nhìn theo bóng Mộc Uyển rời khỏi trang viên, lúc này mới xuống xe, cau mày:

“Thể trạng của lão phu nhân này hình như không ổn.”

“Bà cố nói đúng.” Kỷ Chỉ Uyên chậm rãi mở miệng, “Cháu trai của Mộc lão phu nhân vừa liên lạc với cháu. Bà ấy mới đây bị chẩn đoán u não, vị trí đặc biệt nên không thể phẫu thuật, thời gian sống còn chưa đầy một tháng…”

Kỷ lão gia sững người:

“Cháu nói gì?”

Mộc Uyển là bạn học cấp ba của ông, cùng trải qua những năm tháng thanh xuân rực lửa. Dù không có tình cảm nam nữ, nhưng tình nghĩa bạn bè rất sâu đậm.

Hơn nữa, nhà họ Mộc và nhà họ Kỷ xưa nay vẫn qua lại, quan hệ không tệ.

Một người bạn cùng tuổi, nay sinh mệnh sắp chấm dứt… sao có thể không khiến ông đau lòng?

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »