Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52425 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 257

❊ ❊ ❊

Ôn Nghiên lo lắng đứng bên lề đường, chờ cảnh sát tới.

Tiếng còi hú vừa vang lên, cô cũng thấy Đoá Đoá từ cổng bến tàu lao ra.

Bản năng thôi thúc cô chạy thật nhanh về phía bé, chỉ muốn ôm gọn thân hình nhỏ bé ấy vào lòng.

“Dì…”

Đoá Đoá òa vào lòng Ôn Nghiên, bật khóc nức nở.

Khi bị bọn chúng trói lại, bé không khóc; khi bị dí súng vào thái dương, bé cũng không khóc.

Nhưng vừa thấy Dì Ôn, mọi sợ hãi bị dồn nén bấy lâu như núi lở biển trào, bé chẳng còn kìm được mà khóc toáng lên.

“Ngoan, Đoá Đoá, không sao đâu, có dì ở đây rồi, đừng sợ…”

Cô vừa dỗ vừa ôm bé đứng dậy, hướng về mấy chục cảnh sát vừa tới hiện trường:

“Ở đó! Chúng có súng!”

Cảnh sát lập tức chia làm bốn nhóm, nhanh chóng bao vây container trong bến.

Chưa kịp lên tiếng cảnh báo, Hạ Lưu Quang đã bị Dung Ngộ đá văng ra ngoài.

Hắn gãy tới bảy, tám chỗ xương, co quắp như con tôm, hoảng loạn gào:

“Cứu tôi, cứu tôi với—”

Kỷ Chỉ Uyên túm gáy tên mặt sẹo, ném thẳng đến trước mặt cảnh sát.

Còn Thịnh Thanh Diễn vẫn giữ vẻ xa cách với thế giới, nhưng ra tay cực nặng, bóp chặt cổ Hạ Thành rồi quật mạnh xuống đất, khiến hắn bất tỉnh ngay lập tức.

Dung Ngộ nhíu mày:

“Chúng có bốn người, chạy mất một. Phiền cảnh sát tìm cho kỹ.”

Phía sườn bến tàu, một bóng đen đang rạp mình nấp kỹ, chính là tên gầy mặt xương, kẻ lọt lưới.

Mặt hắn bê bết máu, ánh mắt dại dột hung hăng.

Hắn lạnh lùng khóa chặt mục tiêu là Ôn Nghiên và Đoá Đoá.

Nhân lúc không ai chú ý, hắn lóe dao, đâm thẳng về lưng Ôn Nghiên.

Ôn Nghiên chỉ nghe tiếng gió rít sau lưng, theo phản xạ né tránh.

Tên gầy lập tức chộp lấy cổ chân Đoá Đoá —

Ôn Nghiên giữ chặt bé, bị kéo giật lùi loạng choạng.

“Ùm!”

Cả hai cùng rơi xuống khu nước sâu sát mép bến.

Nước biển đục ngầu lập tức tràn vào mũi, miệng.

Tên gầy vẫn điên cuồng giằng co kéo Đoá Đoá.

Ôn Nghiên nín thở, tung cú đá trúng cổ hắn.

Hắn đau, buông bé ra, nhưng lại túm tóc Ôn Nghiên, đập mạnh đầu cô vào bậc thềm, rồi ấn cô chìm xuống.

Cơn đau dữ dội cùng thiếu dưỡng khí khiến tầm nhìn cô dần mờ.

Cô nghe thấy giọng Kỷ Chỉ Uyên, gắng mở mắt.

Xuyên qua làn nước, cô thấy người đàn ông ấy.

Bàn tay cô vẫn cố sức đẩy Đoá Đoá, để bé nổi lên mặt nước.

Ý thức cô bắt đầu tan rã.

Lờ mờ thấy Kỷ Chỉ Uyên đang bơi về phía mình, nhưng thân thể nặng như đeo chì, càng lúc càng chìm.

Thứ cuối cùng cô nhớ, là lực siết nơi cổ tay khi bị anh nắm lấy, và tiếng Đoá Đoá khóc xé ruột khi nổi lên mặt nước.

Mắt tối sầm lại, cô mất hẳn ý thức.

…Cho đến khi, cô nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Một đứa bé? Ở đâu ra?

Ôn Nghiên nhìn quanh, thấy trong phòng mổ, một người phụ nữ toàn thân bê bết máu đang nằm trên bàn phẫu thuật.

Cô ấy rất béo, mặt đầy tàn nhang, bụng rạn chằng chịt, và máu không ngừng trào ra từ hạ thân…

“Không xong rồi, sản phụ băng huyết nặng!”

“Mau, báo cho người nhà ký tên!”

“Người nhà sản phụ đâu… Anh là chồng sản phụ phải không? Nhanh ký tên, phải mổ ngay!”

Ôn Nghiên sững sờ.

Người đàn ông kia… chẳng phải Kỷ Chỉ Uyên, ba của Đoá Đoá sao?

Cô… đang mơ thấy cảnh Đoá Đoá chào đời ư?

Nhưng ngay sau đó, một người đàn ông khác từ cuối hành lang chạy tới:

“Tôi là anh ruột sản phụ, để tôi ký thì hợp lý hơn!”

Cô lại chết lặng.

Đó là anh trai cô, Kha Nham.

Anh ấy chỉ có duy nhất một người em gái — là cô.

Vậy… người nằm trên bàn mổ, chính là cô?

Đầu đau nhói dữ dội, hàng loạt hình ảnh như phim quay tua nhanh vụt qua trong đầu…

Kỷ Chỉ Uyên đứng cạnh giường bệnh:

“Bác sĩ, tình hình cô ấy thế nào?”

Bác sĩ kiểm tra rồi đáp:

“Đầu bệnh nhân bị va đập mạnh, chấn động não khá nghiêm trọng. Cần thời gian mới tỉnh lại. Nhưng tạm thời, tính mạng chưa bị đe dọa.”

“Hu hu… dì Ôn…”

Đoá Đoá nằm úp sấp trên giường, nắm chặt tay Ôn Nghiên, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

“Tất cả là do cháu không hiểu chuyện… do cháu quá ngốc nên mới bị lừa đi, mới khiến dì Ôn thành ra như vậy… dì Ôn, dì nhất định phải tỉnh lại…”

Dung Ngộ ôm lấy cô bé:

“Hạ Lưu Quang đã sớm nhắm vào cháu, dù cháu cảnh giác thế nào cũng vô ích… Đây không phải lỗi của cháu, đừng tự trách.

Bác sĩ Ôn rất thương cháu, việc cháu có thể làm bây giờ… là ở bệnh viện, ngoan ngoãn ở bên bác sĩ Ôn.”

Đoá Đoá lau nước mắt, mở một quyển sách:

“Dì Ôn, để cháu kể cho dì nghe một câu chuyện nhé… là chuyện ‘Chú nòng nọc tìm mẹ’…”

Dung Ngộ để lại không gian cho hai người, ra hiệu cho Kỷ Chỉ Uyên bước ra ngoài, khẽ hỏi:

“Bác sĩ Ôn để tâm đến Đoá Đoá hơn mức bình thường, Đoá Đoá với bác sĩ Ôn cũng quá mức quyến luyến… Cháu đã điều tra nguyên nhân chưa?”

Kỷ Chỉ Uyên vừa định mở miệng thì ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một bóng người cao lớn mặc vest sải nhanh tới, vung tay, giáng thẳng một cú đấm vào mặt Kỷ Chỉ Uyên:

“Chỉ cần em gái tôi ở bên cậu, là lại suýt mất nửa cái mạng! Tôi hận không thể giếc cậu!”

Đầu Kỷ Chỉ Uyên bị đánh lệch sang một bên, anh chậm rãi lau khóe môi, điềm tĩnh nói:

“Hóa ra cô ấy là em gái anh… Vậy, Ôn Nghiên chính là Kha Mạn?”

Hai ngày nay, Kha Nham vừa đến Hoa Hạ, một là để xử lý công việc công ty, hai là muốn ép đưa Ôn Nghiên về Los Angeles.

Hải Thành đối với anh, thật sự quá xui xẻo.

Nhưng công việc còn chưa xong, anh đã nhận được điện thoại từ bệnh viện, em gái gặp chuyện, hôn mê bất tỉnh, cần người nhà tới ngay.

Anh tức tốc chạy tới, vừa thấy Kỷ Chỉ Uyên, tim đã trầm xuống đáy.

Năm năm trước, em gái anh sinh nở bị băng huyết, một chân bước vào Quỷ Môn Quan, cũng là vì Kỷ Chỉ Uyên.

Năm năm sau, em gái hôn mê nhập viện, lại vẫn là vì Kỷ Chỉ Uyên.

Người này… tại sao cứ như oan hồn bám mãi không buông!

Lửa giận bùng lên, Kha Nham lại vung tay, giáng thêm một cú đấm thật mạnh.

Kỷ Chỉ Uyên không né.

Dung Ngộ cũng không can, cô hơi ngẩn ra.

Nếu cô nghe không nhầm, tên thật của Ôn Nghiên là Kha Mạn.

Cái tên này, cô từng nghe Anh Bảo nhắc đến — chính là mẹ ruột của Đoá Đoá.

Nhưng…

Mẹ ruột Đoá Đoá chẳng phải đã chết vì thuyên tắc ối rồi sao?

Nếu Ôn Nghiên là Kha Mạn, vậy tức là mẹ Đoá Đoá vẫn còn sống? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Khi Dung Ngộ vẫn chưa kịp hoàn hồn, ánh mắt Kha Nham đã dừng lại trên đầu cô:

“Kỷ Chỉ Uyên, cậu đã có bạn gái rồi, sao còn đi trêu chọc em gái tôi?”

“Cô ấy không phải bạn gái tôi.”

Kỷ Chỉ Uyên nhìn chằm chằm anh ta, từng chữ rõ ràng:

“Chuyện của Ôn Nghiên… chẳng lẽ anh không nên cho tôi một lời giải thích sao?”

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »