Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52648 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 286

❊ ❊ ❊

Đó là một mô hình xe giáp hoàn toàn được hàn từ vỏ đạn.

Đầu xe được ghép bằng vỏ đạn pháo phòng không tạo thành hình nêm, cửa xe làm từ những vỏ đạn súng trường xếp ngay ngắn. Đáng kinh ngạc nhất là mỗi khớp nối đều có thể cử động, xích xe thậm chí được xâu từ hàng trăm vỏ đạn cỡ nhỏ, tinh xảo đến mức khó tin.

Bàn tay Kỷ lão gia hơi run run:

“Ai gửi vậy?”

Ông nhớ lại hồi còn nhỏ, tầm sáu bảy tuổi, cha của Lão Hải và Lão Tư đều là quân nhân, từng tặng họ đồ chơi làm từ vỏ đạn nhân dịp sinh nhật. Bề ngoài ông giả vờ khinh thường, nhưng về đến nhà lại khóc lóc ầm ĩ, nằng nặc đòi mẹ cũng phải mua cho mình.

Lúc đó mắt mẹ ông đỏ hoe, nhưng ông mặc kệ, cứ khóc đến khi đạt được mong muốn mới thôi.

Mơ hồ nhớ rằng dường như mẹ đã đi đâu đó rồi mang về một hộp đầy vỏ đạn. Nhưng mẹ ông không khéo tay, những vỏ đạn ấy cứ để nguyên trên giá sách, rồi một ngày nào đó bị Lão Hải và Lão Tư cướp mất, khiến ông tức đến mức khóc lóc inh ỏi.

Dung Ngộ bước lại gần:

“Là Thịnh Thanh Diễn, tôi từng nói chuyện với anh ấy về mấy thứ này.”

Sự xúc động của Kỷ lão gia lập tức biến mất.

Ông bĩu môi:

“Cậu ta tặng quà cho tôi làm gì, ai thèm.”

Lão Hải: “Tôi thèm, đưa tôi xem nào.”

Lão Tư: “Món đồ nhỏ này làm tinh xảo thật, tay nghề cao quá…”

“Đừng sờ, coi chừng làm hỏng.” Kỷ lão gia đập một cái vào mu bàn tay họ, quát:

“A Uyên, mau cất đi cho ông, cẩn thận đấy, hỏng là ông tìm cháu tính sổ!”

Dung Ngộ: “…”

Lão già này, vừa chê bai vừa trân trọng, biểu cảm đúng là phong phú.

Khách mời dần đông.

Nhà họ Dung cũng đến, Dung Vọng Thiên và Thẩm Lâm dẫn theo Dung Nhược Dao dự tiệc, mang tặng trà vì nghe nói lão gia thích uống trà, đặc biệt là Đại Hồng Bào, nên cố công nhờ người mua loại thượng phẩm.

Kỷ lão gia nhìn qua, thấy đúng là giống hệt loại A Uyên tặng, coi như cũng có lòng.

Ông nói nhạt:

“Dung tổng, Dung phu nhân, xin cứ ăn uống tự nhiên.”

Hai người mỉm cười gật đầu.

Thẩm Lâm đẩy nhẹ Dung Nhược Dao:

“Chị con ở bên kia, qua đó nói chuyện đi.”

Dung Nhược Dao vốn không muốn, nhưng ngẩng đầu lại thấy Dung Ngộ được một nhóm thiếu gia tiểu thư vây quanh. Những người bình thường vốn cao ngạo kia, vậy mà đối với Dung Ngộ lại tỏ ra thân thiện đến thế.

Nghĩ một chút, cô ta xách váy bước qua.

Dung Ngộ đang đứng cùng nhóm thiếu gia ăn chơi, Kỷ Chu Dã thì thao thao bất tuyệt về “kế hoạch vĩ đại” của mình:

“Đợi tôi thực tập ở Kỷ thị hai tháng xong, tôi sẽ mở một công ty game, mấy người phải đầu tư đấy, nghe chưa, tất cả đều phải đầu tư!”

Tư Lâm bất lực:

“Đầu tư cho cậu thà vứt xuống nước nghe tiếng còn vui hơn.”

Đường Mật nhấp một ngụm champagne:

“Kỷ Chu Dã, cậu đưa tôi xem kế hoạch kinh doanh trước đã rồi hãy nói.”

Chu Thi Vũ đảo mắt:

“Vừa tốt nghiệp cấp ba đã đòi mở công ty, Dung tiểu thư, cô thấy cậu ta làm nổi không?”

Lúc này, giọng Dung Nhược Dao vang lên:

“Chị.”

Dung Ngộ quay đầu lại, khẽ “ừ” một tiếng.

“Chị, chị biết nhiều, em muốn hỏi chị là em nên chọn trường đại học và ngành học nào?” Dung Nhược Dao tỏ vẻ khiêm tốn, “Em đã bàn với giáo viên chủ nhiệm rồi, chắc tầm bảy trăm điểm.”

“Bảy trăm điểm!” Tư Lâm trố mắt, “Tôi mà thi được điểm đó, chắc đã sớm thừa kế nhà họ Tư rồi.”

Kỷ Chu Dã lườm:

“Bảy trăm điểm gì mà ghê gớm, anh tư tôi ước chừng được bảy trăm ba, có khoe khoang khắp nơi đâu, đúng là biết khoe mẽ.”

Nụ cười của Dung Nhược Dao lập tức đông cứng.

Dung Ngộ khẽ gọi:

“A Dã.”

Thằng nhóc này điểm ước chừng mới hơn năm trăm mà dám chê người ta bảy trăm.

Với khối C, bảy trăm điểm tuyệt đối không hề thấp. Dung Nhược Dao tuy có chút tâm tư, nhưng phải công nhận năng lực học tập của cô ta không tồi.

Cô nói:

“Chọn trường và ngành thế nào là tùy vào kế hoạch tương lai của em.”

Dung Nhược Dao mỉm cười gật đầu:

“Cảm ơn chị đã nhắc.”

Cô ta chỉ mượn cớ để bắt chuyện, chứ không thực sự cần lời khuyên cụ thể.

Lúc này, đột nhiên có khách tới.

Kỷ lão gia dẫn Kỷ Chỉ Uyên, đích thân bước xuống boong tàu để nghênh đón.

Dung Ngộ cúi mắt nhìn xuống, thấy một lão phu nhân mặc sườn xám màu tím sẫm, khoảng bảy mươi tuổi, ăn mặc sang trọng quý phái, đang nắm chặt tay Kỷ lão gia.

Hai người vừa đứng ở dưới đã bắt đầu trò chuyện.

“Anh rể, chắc ít nhất mười năm rồi chúng ta chưa gặp nhau nhỉ.” Lão phu nhân cảm khái, “Tôi còn tưởng phải đến sinh nhật tám mươi của anh mới gặp lại, không ngờ năm bảy mươi chín tuổi này anh lại mở tiệc lớn. Tôi vừa nhận được tin là lập tức đến ngay, may quá không bị trễ.”

Dung Ngộ hơi sững lại.

Anh rể?

Vậy người này là…

“Là bà dì, nhà chồng họ Tạ, người Bắc Kinh.” Kỷ Chu Dã giải thích, “Lúc tôi còn nhỏ, hình như bà dì từng tới Kỷ gia, sau này tuổi cao rồi, qua lại cũng ít.”

“Chị tôi mất sớm quá.” Tạ lão phu nhân lau khóe mắt, “Tôi còn nhớ, hồi chị tôi bệnh, tôi ở Kỷ gia suốt nửa năm trời, ngày nào cũng cầu trời khấn Phật mong chị khỏi bệnh, ai ngờ chị vẫn cứ ra đi như thế, để lại anh rể và đứa nhỏ…”

Khóe mắt Kỷ lão gia đỏ lên:

“Những năm chị cô bệnh thật sự là vất vả cho cô, nếu chị cô còn sống thì tốt biết mấy…”

“Ông nội, bà dì, mời hai người lên trên nói chuyện.” Kỷ Chỉ Uyên lên tiếng, “Lối này xin mời.”

Ánh mắt Tạ lão phu nhân lướt qua mấy đứa nhỏ nhà họ Kỷ:

“Đều lớn cả rồi, ai cũng cao ráo, thật là có tiền đồ, chị tôi ở trên trời cũng có thể an lòng.”

Bà lần lượt xoa đầu cả năm đứa, còn muốn bế Đoá Đoá, nhưng tuổi cao sức yếu nên không bế nổi.

Đoá Đoá ngoan ngoãn nói:

“Bà cố dì chỉ cần thơm cháu một cái là được ạ.”

Tạ lão phu nhân bật cười:

“Trẻ con nhà người khác thì sợ bị người già thơm, cháu gái này lại bảo bà thơm một cái, nuôi khéo thật.”

“Đúng thế chứ.” Kỷ lão gia đắc ý, “Trước đây Đoá Đoá nhát lắm, từ khi…”

Ông nói đến đây thì khựng lại.

Tạ lão phu nhân cũng không hỏi thêm, chỉ xoa thái dương:

“Anh rể, tôi hơi choáng, anh đưa tôi vào phòng nghỉ một lát được không?”

Kỷ lão gia gật đầu, đích thân đưa bà đi.

Họ vừa rời đi, Tư lão gia liền kéo Dung Ngộ vào góc nhỏ:

“Dung tiểu thư, tôi nói cho cô nghe, vị Tạ lão phu nhân này, hồi trẻ ghê gớm lắm.”

Dung Ngộ tò mò:

“Sao vậy?”

Hải lão gia nháy mắt:

“Năm xưa bà ấy là một bông hoa của đoàn văn công Hải Thành, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Hải Thành, vừa xinh đẹp vừa thông minh.”

“Khi lão Kỷ cưới chị bà ấy, bà ấy cực lực phản đối, nói rằng lấy lão Kỷ sẽ xui xẻo, còn nhắc chúng tôi chuyển tài sản đi. Sau quả thật chính biến xảy ra.” Lão Tư nhún vai, “Sau đó bà ấy lấy một sĩ quan ở Bắc Kinh, thành phu nhân nhà quan, oai phong một thời, tiếc là…”

Hải lão gia lắc đầu:

“Tiếc là chồng bà ấy mất sớm, cách đây ba bốn chục năm. Nhà họ Tạ ở Bắc Kinh từng rất có tiếng, giờ thì chẳng mấy ai nhớ tới.”

Hai người nói chuyện lan man, Dung Ngộ chỉ yên lặng nghe.

“Bõm!”

Bỗng vang lên tiếng nước bắn tung toé.

Dung Ngộ lập tức chạy về phía phát ra tiếng động, chỉ thấy mấy đứa trẻ tầm bảy tám tuổi đang thi gan leo lên lan can, không may một đứa trượt chân rơi thẳng xuống biển.

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »