Ác Bá

Lượt đọc: 5687 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 30
khoản học phí này đau đầu a!

❊ ❊ ❊

Buổi tối, Ngô lão gia tử mang theo cốc nước của mình vào phòng Cường Tử. Cường Tử vẫn nằm trên giường, vẫn còn đang nhớ đến cảnh hai mỹ nữ một lớn, một nhỏ ngồi ở mép giường thì đã bị tiếng ho khan của lão gia tử làm tỉnh lại.

Cường Tử đang muốn nhở đến cảm giác được Chu Lâm Nhã khom người sờ tay lên trán hắn. Trong bộ đồng phục màu đen che đậy hai quả dưa to khổng lồ khiến người ta thèm muốn nhỏ dãi. Cường Tử híp mắt đang cố sức tìm kiếm ánh nắng mùa xuân rực rỡ bên trong khe cúc áo, đến mức nước miếng cũng chảy ra.

Chị gái xinh đẹp! Em gái nhỏ nhắn!

Cả hai cô gái xinh đẹp đều là hàng hạng nhất trong các loại ở bên ân cần hỏi han, Cường Tử sao có thể không hạnh phúc?

Bùi Nhược ngồi trên giường cạnh hắn, đôi mắt to sáng thuần khiết, phong tình nhìn Cường Tử nhưng thể muốn khắc sâu bóng hình hắn vào trong lòng, hoặc là đang tìm kiếm chỗ sơ hở vẻ giả thần giả quỷ của Cường Tử, cô gái này quả thực quá giảo hoạt!

Hồi ức bị Ngô lão gia tử ngắt quãng, Cường Tử lau nước miếng ngồi trên giường, cung lính gọi lão gia tử một tiếng. Ngô lão gia tử ừ từ xa, nhìn thoáng qua trên quần của Cường Tử đã căng phồng lên không biết từ lúc nào, ông ta cười khinh bỉ. Cường Tử theo ánh mắt của ông lão nhìn lại mới phát hiện ra chỗ xấu hổ của mình, ngượng ngùng cười cố khép chân lại.

Ngô lão gia tử ngồi xuống ghế, mở bình đựng nước của mình uống một hớp nhìn dáng vẻ nơm nớp lo sợ của Cường Tử hỏi:

- Con thỏ đế bao nhiêu tuổi rồi?

Cường Tử ngây ra một lúc, trong lòng tự nhủ lão gia tử đúng là không coi mình như người ngoài.

- Năm nay mười bảy rồi!

Cường Tử trả lời thật thà, không biết tại sao hắn có cảm giác e ngại rất khó nói ra với Ngô lão gia tử, giống như chuột sinh ra đã sợ mèo vậy, thuộc về nỗi sợ không thể không có.

Ngô lão gia tử ừ một tiếng:

- Mười bảy, độ tuổi hơi lớn một chút, bắt đầu quá muộn.

Ánh mắt của ông ta nhìn quét qua cơ thể Cường Tử một lần, lại nhẹ nhàng gật đầu nói:

- May mà thể chất xuất sắc, vẫn còn tiềm lực có thể moi ra được.

Cường Tử cười nói:

- Lão gia tử, ông đang khen con phải không?

Ngô lão gia tử cười nói:

- Sao cậu lại không có phép tắc như vậy, một chút lễ phép cũng không có, không biết đem ra thuốc ngon tiếp đón ta sao?

Trong lòng Cường Tử tự nhủ, mình thật sự cũng đáng tuổi cháu ông ấy, một chút cũng không thiệt thòi.

Hắn vội vàng rút một điếu thuốc, cầm hai tay đưa cho Ngô lão gia tử. Lão gia tử liếc nhìn nhãn hiệu của điếu thuốc, là Trung Nam Hải bốn đồng một bao.

Ngô lão gia tử nhếch miệng, hừ lạnh một tiếng rồi móc một hộp thuốc trong túi áo ra, sau đó đưa một điếu cho Cường Tử nói:

- Thật không biết mất mặt, thuốc này mà cũng lấy ra được?

Cường Tử đón lấy nhìn thử là thuốc Trung Hoa dạng bao mềm. Hắn cười khì khì nói:

- Lão gia tử thật đẳng cấp, Đại Trung Hoa a!

Nói xong Cường Tử lấy một điếu ra hút, sau đó tiện tay bỏ bao thuốc vào túicủa mình. Khóe miệng của Ngô lão gia tử co giật, rốt cuộc vẫn không có mở miệng đòi bao thuốc của mình lại.

Nhìn Cường Tử giả ngộ nghiêm chỉnh nhưng vẻ kiêu ngạo đầy cả mặt, Ngô lão gia tử bị mờ mịt trong thoáng chốc hung hăng mắng thầm một câu:

- Giống như con thỏ chết tiệt kia không hề biết xấu hổ, chó Nhật!

Cường Tử biết điểm dừng, nhìn biểu hiện trên mặt Ngô lão gia tử có vẻ mất tự nhiên, hắn vội vàng tinh tế rót thêm nước nóng vào trong ly cho lão gia tử, vẻ mặt như cẩu nô tài, biết khom lưng cúi đầu vô cùng ti tiện. Ngô lão gia tử nhìn bộ dạng này của hắn thì không thể tức giận được nữa, đành chịu thiệt thòi. Cường Tử thấynịnh nọt dỗ giành được rồi, nửa bao thuốc Trung Hoa này coi như đã an tâm thoải mái nằm trong tay.

Cường Tử khom lưng trước Ngô lão gia tử, nịnh nọt:

- Lão gia tử đến để dạy tâm pháp cho con mạnh khỏe, thực sự khiến con quá cảm kích ngài!

Ngô lão gia tử khép hờ hai mắt nói:

- Cậu muốn học sao?

Cường Tử ra sức gật đầu, tỏ ý đương nhiên là muốn. Ngô lão gia tử cười khì khì nói:

- Muốn học tâm pháp của ta, phải tuân theo quy tắc của ta.

Cường Tử hỏi:

- Quy tắc gì?

Ngô lão gia tử cười khì khí nói:

- Nộp năm trăm đồng học phí!

Khoản này khiến Cường Tử há mồm ngây người ra.

- Lão gia tử, ông thấy đấy con chỉ là là một học sinh nghèo, lấy đâu ra năm trăm đồng đây chứ! Nếu như có tiền con có thể hút một bao thuốc có bốn đồng hay không? Ngài nghĩ xem con một đứa trẻ mười mấy tuổi, ngày nào cũng mạo hiểm nguy cơ bị vô sinh rất lớn hút thuốc giả, có thể có tiền hay không?

Ngô lão gia tử không nói một lời, lại ung dung uống trà hút thuốc.

Cường Tử nói tiếp:

- Lão gia tử, đây là ngài muốn thử lòng thành tâm của con, con không phản đối. Nhưng có thế đổi cách khác không? Chỉ cần làm được, có lên núi đao xuống biển lửa con cũng đi, một chút nhíu mày chính là con không thành ý.

Ngô lão gia tử nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Thành ý đáng khen, nhưng quy tắc không thể bỏ. Quy tắc của tổ tông lập ra từ mấy ngàn năm trước tóm lại không thể bị phá hủy trong tay ta được.

Trong lòng Cường Tử thầm mắng một câu:

- Ông khoác lác, tổ tông mấy ngàn năm trước của ông có quy tắc về năm trăm đồng nhân dân tệ sao?

Nhưng học trò Cường Tử vẫn rất tôn trọng người già, hắn tuyệt đối sẽ không nói ra lời thiếu lễ phép đó. Chủ yếu là hắn sợ ông ta gọi Phá Lỗ đến chơi đùa với hắn, vậy thì náo nhiệt rồi.

- Lão gia tử, ông xem con chỉ là một đứa bé côi cút ăn nhờ ở đậu, sao có nhiều tiền thế được?

Ngô lão gia tử:

- Không phải lòng ta ác, chủ yếu là quy tắc không thể bỏ được. Cậu muốn học đạo phải nộp năm bao gạo, bây giờ năm bao gạo hơn năm trăm nhân dân tệ. Không hề nhiều nhặn gì cho lắm, ta biết cậu có.

Cường Tử:

- Lão gia tử ngài thương xót cho thân thế đáng thương của con nhé, ccon không gạo, lại không tiền, ông cũng không thể ép con đến đường chết được!

Cường Tử nhớ đến Dương Bạch Lao.

(Dương Bạch Lao: Dương Bạch Lao (杨白劳) và con gái Hỷ Nhi (喜儿) là những nông dân nghèo làm thuê cho địa chủ Hoàng Thế Nhân (黄世仁) mà quanh năm chẳng đủ ăn, chẳng đủ tiền nộp tô, dẫn đến mắc nợ không gì trả nổi cho hắn. Dùng đủ mọi âm mưu, ngay trước Tết Nguyên đán, Hoàng Thế Nhân đã bắt Hỷ Nhi mang về để trừ nợ, mặc dù cô đã có người yêu là Đại Xuân (大春). Không thể cứu được Hỷ Nhi, đau xót quá, Dương Bạch Lao đã tự vẫn chết, còn Đại Xuân bỏ quê hương đi tìm Cách mạng. Hỷ Nhi rơi vào tay Hoàng Thế Nhân, bị lăng nhục, bị hãm hiếp…Cô đã bỏ trốn được khỏi nhà hắn, lên ẩn náu, sống như một con thú hoang trong hang động, rừng núi. Tại đó, tóc của cô gái trẻ đã từ xanh trở thành bạc trắng.)

Ngô lão gia tử lắc lư đứng lên, cầm theo cốc nước, nói câu không muốn học thì thôi, cậu cứ đợi nội thương phát tác đi.

Cường Tử giữ chặt Ngô lão gia tử, cắn răng giậm chân lấy ra ba trăm đồng dưới giường đưa cho lão gia tử nói:

- Ba trăm đồng, nhiều hơn một xu con cũng không có.

Ngô lão gia tử nhìn hắn thật khinh bỉ, không thèm để ý đến ba tờ giấy bạc một trăm đồng mới tinh mà quay đầu bước đi. Trong lòng Cường Tử phải gọi là máu nhỏ từng giọt, đã thành sông rồi. Hắn nghiến răng, nghiến lợi nói:

- Ba trăm rưỡi!

Ngô lão gia tử vừa đi vừa nói:

- Ít nhất là bốn trăm, giảm cho cậu hai mươi phần trăm.

Cuối cùng Cường Tử ngoan ngoãn nộp ra bốn trăm đồng, Ngô lão gia tử cười tủm tỉm cho tiền vào túi. Một lần nữa ngồi trên ghế nói với Cường Tử:

- Bé ngoan, niệm tình cậu chân thành, công phu này ta dạy cho cậu.

Cường Tử khóc không ra nước mắt, trong lòng tự nhủ, thật con mẹ nó tiện nhân, bán hộp thuốc Trung Hoa cho mình bốn trăm đồng, sóng to gió lớn đều đến rồi, thuyền lật trong mương a!

Cường Tử:

- Lão gia tử, ông muốn dạy con tâm pháp gì?

Ngô lão gia tử ngoắc ngoắc ngón tay nói:

- Cho ta điếu thuốc nữa.

Cường Tử lệ rơi đầy mặt.

Nửa hộp thuốc lại trở về trong tay lão gia tử, ông ta châm một điếu hút phải gọi là thích đến rung cả người, phải gọi là phong thái tao nhã. Ông ta nhìn ánh mắt sắc bén của Cường Tử, ý nghĩa bên trong không cần nói cũng biết, đấu với ta, con thỏ đế kia còn non lắm!

Cường Tử vốn định tham chút của rẻ, kết quả là tiền mất tật mang. Thực sự không biết lão gia tử này là cái gì tu luyện thành tinh, thật thần kỳ, thật vô địch.

Ngô lão gia tử thấy biểu hiện phát điên trên mặt của Cường Tử, lập tức hiểu ý cười nói:

- Được rồi, quy tắc nhập môn cậu cũng biết rồi, đầu tiên cậu dập đầu ta mấy cái, coi như đã chính thức nhập môn.

Dập đầu? chuyện này không tốn tiến, Cường Tử không có ý kiến gì. Hắn cung kính quỳ xuống, theo quy tắc lạy ba cái, muốn gọi một tiếng “sư phụ”. Nhưng nghĩ lão gia tử tuổi lớn như vậy, chưa đến tám mươi thì cũng cỡ bảy mươi lăm, gọi sư phụ có vẻ không được tự nhiên, miệng hắn mở mấy lần mà vẫn không gọi được.

Ngô lão gia tử lườm hắn một cái nói:

- Gọi sư phụ khó vậy sao?

Cường Tử xấu hổ nói:

- Không phải, không khó, không khó, chỉ là con sợ ngài không vui.

Ngô lão gia tử:

- Đừng có được chỗ tốt khoe mẽ, ta làm sư phụ của cậu là phúc ba đời nhà cậu tu được, sau này có hành tẩu giang hồ cũng là cao nhân đứng đầu, cái thân già của ta bằng với ông nội của cậu, không đáng hay sao!

Cường Tử có vẻ không tin, vẻ mặt bán nghi. Ngô lão gia tử hừ một tiếng nói:

- Gọi không, không gọi ta đi đây, năm trăm đồng cũng không được trả lại.

Cường Tử vội vàng dập đầu một cái nữa thanh âm rõ ràng trong trẻo gọi “sư phụ”.

Ngô lão gia tử cười nói:

- Tên đệ tử thối tha ngay cả nằm mơ vẫn phải sợ hãi bị lừa gạt lần nữa, cái này nếu truyền ra ngoài, ta thật là mất mặt, cái mặt già nua của ta không biết để đâu. Chu Bách Tước dạy cậu cái gì? Bát Cực quyền phải không?

Cường Tử lắc đầu nói:

- Hình Ý quyền ,không phải Bát Cực quyền.

Ngô lão gia tử buồn bực nói:

- Hắn một đệ tử của Bát Cực quyền, sao lại dạy cậu Hình Ý quyền? Sư phụ Lý Diệu Tử của hắn mà biết còn không bổ sống hắn mới là lạ.

Cường Tử:

- Lý Diệu Tử? Con nghe Chu thúc nói sư phụ chú ấy là cao thủ trên nhân bảng, rất lợi hại.

Ngô lão gia tử:

- Thối lắm, một tên xếp cuối Nhân Bảng cũng còn đắc ý khoác lác? Lý Diệu Tử sư phụ của hắn gặp ta còn phải khúm núm dập đầu gọi một tiếng sư huynh, hắn thì tính là cái gì.

Cường Tử chớp chớp mắt làm sao nhỏ bay lung tung, ánh mắt hỏi một cách mê muội:

- Sư phụ, lão nhân gia ngài hiện tại ở bảng nào? Thiên Bảng à?

Ngô lão gia tử cười khì khì:

- Ông nội ngươi, bảng gì ta đều không có, chỉ là cao nhân lánh đời.

Cường tử:

- Không phải ông nội, đã là sư phụ rồi.

Ngô lão gia tử…

Ngô lão gia tử truyền hơn bốn mươi câu khẩu quyết cho Cường Tử. Hắn vì tu luyện tâm pháp Cách đấu thuật, vốn trí nhớ đã tốt lại càng trở nên kinh người, Ngô lão gia tử chỉ nói hai lần hắn đã nhớ ngay.

Khẩu quyết đơn giản, có điểm giống vận luật Đệ tử quy, Tam Tự kinh. Sau khi Ngô lão gia tử dạy Cường Tử tâm pháp xong đã bảo ngồi xuống luyện tập, đối với cậu chỉ trăm lợi chứ không hại, chỉ xem xem kiên trì cố gắng của cậu tới đâu mà thôi.

Cường Tử nghiêm túc nói:

- Học phí nộp rồi, không kiên trì thì phí lắm. Sư phụ yên tâm, từ hôm nay trở đi, ngài đã tạo ra một đồ đệ tốt cướp đoạt tạo hoá thiên địa, anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng, bảo bối người nào gặp cũng thích, ngài hãy thật là vui vẻ đi nha.

Ngô lão gia tử cười cười, lắc lư đi xuống lầu, vẫn ngâm khúc hát theo thói quen, Cường Tử lắng tai nghe ngóng.

- Hắn đứng thứ tư Thường Sơn Triệu Tử Long.

Anh hùng cái thế oai trấn Cửu Châu.

Dốc Trường Bản, cứu a Đẩu.

Giết đến Tào binh người người sầu…

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »