Ác Bá

Lượt đọc: 5699 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 43
so tài với địa bảng

❊ ❊ ❊

Uỳnh!

Một tiếng vang thật lớn, thân hình cường tráng dũng mãnh của Tào Phá Địch bị ghim thật sâu vào trong vách tường, trong con ngươi của y giật mình khó tin nổi, trên mặt y đều là nét kinh dị không hiểu. Phích Sơn Kháo của Chu Bách Tước, đã gần đến đỉnh cao, cho dù cao thủ như Lý Diệu Tử thuộc Nhân Bảng dùng cũng không kém bao nhiêu, chỉ làm y lùi lại hai bước.

Lâm Cường nhắm mắt lại, thẳng eo, tóc bạc không gió mà bay, khoả thân, đứng chắp tay, có cảm giác quỷ dị không nói nên lời, nói không rõ được phong thái xao động.

Lâm Cường chắp hai tay ra sau lưng, trên mặt không chút biểu tình, bỉnh thản như giấy trắng, kiến trúc của biệt thự Ly Hồ cực kỳ chắc chắn, vách tường đều được làm dày thêm. Trong một chiêu hắn đá Tào Phá Địch đặt toàn bộ tinh thần phòng bị bật vào tường, biểu hiện trên mặt lại không hiện vui buồn, như giếng nước yên tĩnh không chút gợn nước.

Tào Phá Địch nhẹ run, sau khi cử động tay chân một chút rồi từ trong tường đi ra, đứng cách Lâm Cường hai mét, ánh mắt nghiêm nghị, chỉ thấy thân thể y có chút rung động, một cỗ khí thế vô hình mãnh liệt phát ra, giữa lúc đó tóc đen lay động phát ra khí thế ngang ngược lẫm liệt.

- Bát Cực Quyền, quả nhiên không tồi.

Tào Phá Địch bị một chiêu của Lâm Cường làm nôn ra máu, ngửa mặt lên trời hét một tiếng dài.

Điểm nhẹ chân, nhảy từ trên xuống như chớp giật rền vang, cánh tay phải trong giây lát thô to gấp đôi. Đánh về phía ngực của Lâm Cường, một chiêu này dồn hết tất cả sức lực phát ra, uy lực kinh người, quyền phong gào thét làm tóc bạc của Lâm Cường bay phấp phới.

Lâm Cường nhướn mày, khóe miệng hơi nhếch lên.

Nghiêng người, đánh một quyền về phía Tào Phá Địch thế tới như vũ bão, Lâm Cường cúi người, nắm tay cách bụng Tào Phá Địch năm ly thì bỗng nhiên lực bên trong nắm đấm bùng phát. Tiếng trầm đục vang lên, sự mạnh mẽ của một chiêu này đến cả Tào Phá Địch cũng ngăn không nổi, sau một tiếng ầm vang thì bụi đất cuồn cuộn, Tào Phá Địch kêu lên một tiếng đau đớn bị đá lún vào vách tường một lần nữa.

Dưới lầu, trong phòng khách, Chu Bách Tước và mọi người không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt mà nhìn, nhìn Lâm Cường mà bọn họ đã từng quen thuộc như nhìn thấy ma vậy, giờ đây sao trở nên lạ lẫm như thế.

Chiêu thứ hai.

Hai lần làm cho Tào Phá Địch đứng thứ tư trên Địa Bảng bị đánh văng vào vách tường, nếu trận chiến này lan ra ngoài, chỉ sợ sẽ khuấy động lên sóng to gió lớn. Một thiếu niên mười bảy tuổi, vừa tu luyện võ công vỏn vẹn nửa năm, không ngờ đánh cho cao thủ đứng thứ tư trên Địa Bảng không còn sức trả đòn.

Tào Phá Địch lắc người một cái, rơi hết bụi đất trên người xuống, một lần nữa từ trong vách tường đi ra, trong bụng nhói đau, sức mạnh của một quyền này của Lâm Cường vượt quá tưởng tượng của y.

Ngô lão gia tử nhíu mày, nhìn chăm chú Lâm Cường nói:

- Thân pháp nhanh như tia chớp, nhưng cước bộ không đúng bài bản chút nào, độ mạnh yếu của ra quyền vẫn chưa thể tùy tâm tùy ý, bằng không với tốc độ của hắn một đòn toàn lực vừa nãy chỉ sợ Phá Địch cũng không tiếp nổi.

Chu Bách Tước:

- Lão gia tử, Cường Tử rốt cục sao vậy?

Tiêu Lôi:

- Hắn sao không mở mắt ?

Ngô lão gia tử giận dữ nói:

- Nếu ta đoán không sai thì bây giờ Cường Tử vẫn còn đang ngủ say.

Sắc mặt mấy người họ đều biến thành sợ hãi.

Bùi Nhược kêu lên:

- Lão gia tử, cháu cầu xin ông, ông hãy cứu lấy Lâm Cường đi! Cậu ta bây giờ làm cháu sợ hãi, cháu không muốn cậu ta xảy ra chuyện gì.

Ngô lão gia tử lắc đầu nói:

- Hiện tại hắn đánh nhau, hoàn toàn là do chân khí trong cơ thể chỉ huy thân thế của hắn chiến đấu chứ không phải hắn cố ý. Hiện tại phải nghĩ biện pháp làm hắn tỉnh dậy, bằng không chỉ sợ…

Câu kế tiếp Ngô lão gia tử không có nói ra, nhưng trong nội tâm của mọi người đều sợ hãi. Nếu như Tào Phá Địch không thể ngăn được Cường Tử thì nếu hắn cứ thế xông ra chỉ sợ dẫn đến mội hồi đại họa.

Tào Phá Địch nhổ một ngụm tanh hôi trong miệng ra, ánh mắt càng thêm sáng ngời, y vốn là một người không chịu thua, gặp mạnh càng mạnh, bản thân y không am hiểu đánh nhau bằng quyền cước, nếu trong tay mà có đao thì….

Tào Phá Địch than nhẹ một tiếng, bá đao Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ, không biết hiện tại rơi vào tay ai.

Một tiếng quát nhẹ.

Một lần nữa Tào Phá Địch nhảy lên, một chiêu quyền pháp bình thường tung ra, đánh thẳng vào mặt Lâm Cường. Lâm Cường mắt vẫn nhắm, khuôn mặt hơi nghiêng sang bên, lỗ tai bỗng khẽ nhúc nhích. Sau đó lại trong tích tắc tránh thoát được nắm đấm của Tào Phá Địch, thân thể lui về phía sau. Sau một tiếng va chạm lưng đâm vào tường, thân thể ngừng lại.

Tào Phá Địch mắt thấy cơ hội đã xuất hiện, sắp sửa trôi qua, dồn tất cả nội lực ở nắm tay phải, nhưng đầu tiên đánh một quyền ở tay trái thẳng về phía Lâm Cường. Lâm Cường nghe thấy tiếng gió lập tức xê dịch, vừa cúi đầu tránh được tay trái của Tào Phá Địch, lại không ngờ được một quyền này của Tào Phá Địch là hư chiêu, tay trái vận sức chờ phát động, Lâm Cường vừa cúi đầu thì quyền phải của Tào Phá Địch đánh từ dưới lên trên trúng ngay vào ngực của Cường Tử, lực của cú đấm cực mạnh đánh Lâm Cường bay thẳng ra xa.

Dưới chân của Tào Phá Địch vừa động, lực giẫm cực mạnh đạp lên sàn nhà bằng gạch vỡ vụn từng mảnh, thân thể Lâm Cường vặn vẹo giữa không trung. Một quyền của Tào Phá Địch hung hãn như vậy mà không tạo thành thương tổn thực chất nào cả, chỉ thấy lông mày của Lâm Cường nhíu lại, vầng trán dần hiện ra một vòng cay độc khó chịu.

Từ đầu đến cuối hắn đều nhắm mắt, hoàn toàn dựa vào lỗ tai nghe tiếng gió để đoán vị trí, cho nên mới trúng kế dụ địch của Tào Phá Địch, Tào Phá Địch nói về công phu quyền cước cũng không được coi là thượng thừa. Sau khi trải qua hai loại dược thảo hiếm quý tuyệt thế tẩm bổ rèn luyện, thân thể hiện tại của Lâm Cường cường hãn đến mức chắc chắn làm cho người khác líu lưỡi.

Chỉ trong thoáng chốc, Tào Phá Địch lại một lần nữa vọt tới trước người Lâm Cường. Trước vẫn phải xuất ra hư chiêu sau đó tay phải đấm ra một quyền như độc xà thổ tín đánh thẳng vào đại huyệt ở ngực Lâm Cường, chỉ muốn trong thời gian ngắn nhất chế trụ Lâm Cường. Sau khi Lâm Cườngchịu thiệt thòi một lần, dù rằng hai mắt vẫn nhắm chặt nhưng hắn dường như có thể biết được chiêu thức của Tào Phá Địch, rõ ràng chẳng quan tâm hư chiêu của Tào Phá Địch, một quyền đánh thẳng vào quyền tay phải của Tào Phá Địch.

Uỳnh!

Hai người đồng thời bay về phía sau, Tào Phá Địch đâm vào vách tường một lần nữa, vết rạn cực lớn trên vách tường dần lan ra. Lâm Cường đụng vào một cánh cửa phòng trên lầu, đánh nát cửa phòng rồi bay vào trong phòng. Tào Phá Địch lắc vai, một chưởng đánh bay nửa cánh cửa phòng, đuổi theo bóng hình của Lâm Cường.

Thân ảnh của hai người trên đó biến mất vào trong phòng, vài người dưới lầu không nhìn thấy, trong lòng lo lắng nhưng không dám tùy tiện xông lên. Chu Bách Tước mấy lần muốn đi lên trên hỗ trợ đều bị Ngô lão gia tử giữ chặt. Thực lực hiện giờ của Cường Tử nếu như trong tay Tào Phá Địch có đao thì có lẽ còn có thể chế trụ, hiện tại xem chừng có khó khăn rất lớn, Chu Bách Tước nếu mà đi lên chỉ là tăng thêm thương vong không cần thiết.

Hiện tại tâm trí Cường Tử vẫn chưa tỉnh lại, hoàn toàn dựa vào chân khí trong cơ thể vận chuyển, điều khiển cơ thể chiến đấu. Điều này làm cho hắn không nhận ra ai, chọc phải hắn chắc chắn sẽ không lưu tình.

Mọi người đang lo lắng sau một tiếng nổ vang lên cực lớn, thân hình của Tào Phá Địch chật vật lui ra khỏi phòng , nhìn dáng vẻ của y rõ ràng là bị Lâm Cường đánh bay.

Tào Phá Địch ở giữa không trung ổn định lại thân hình, rơi xuống bên cạnh Ngô lão gia tử.

- Sư phụ, thân thể thiếu niên này mạnh mẽ cứng chắc, con điểm huyệt đạo của hắn nhưng không ngờ cũng không thể khống chế nổi hắn.

Ngô lão gia tử nhẹ gật đầu nói:

- Thôi, tý nữa hai ta cũng lên, chỉ là nếu viếc này truyền ra ngoài, gương mặt già này của ta không có chỗ nào chui vào nữa.

Lúc này Lâm Cường nhảy từ chỗ Tào Phá Địch phá nát xuống dưới, đứng cách mọi người ba bốn thước, thân thể của hắn sau khi trải qua cải tao thì cao gầy khỏe mạnh, cơ bắp nhìn rất đẹp, da thịt đều là màu lúa mì, chỗ lộ ra cũng mềm mại, tóc dài bay bay, thần thái nguội lạnh.

Ngô lão gia tử đang muốn liên thủ với Tào Phá Địch khống chế Lâm Cường đang mất ý thức thì một ánh sáng đen từ ngoài biệt thự bắn vào. Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, ánh sáng đen này như tia chớp bắn thẳng vào huyệt thái dương của Lâm Cường.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »