Ác Bá

Lượt đọc: 5663 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 15
phật nói nhân quả

❊ ❊ ❊

Chu Bách Tước bảo Cường Tử cài chặt dây an toàn, nhanh chóng khởi động xe lao đi. Cường Tử nhìn từ kính hậu, đằng sau xe Audi A6 của Chu Bách Tước có hai cỗ việt dã Mitsubishi đang theo sát. Nói thật Cường Tử không hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn hơi chút hưng phấn. Hắn không phải kẻ ngốc, mà là tên láu cá khó ai bằng. Cho nên từ ngày đầu tiên đến trường Tiêu Lôi đã bảo Chu Bách Tước đưa đón hắn, là hắn biết sự việc không hề đơn giản.

Tiêu Lôi là ai chứ? Với cống hiến ông làm ra với Nhất Trung, lẽ nào không có cách giải quyết được một phòng ký túc xá hay sao?

Hơn nữa từ sau khi hắn xuất viện, Tiêu Lôi chưa bao giờ nhắc đến là ai đã ra tay? Điều này rất không bình thường. Dựa theo suy luận của Cường Tử, người ra tay lần này với Tiêu Lôi khẳng định không hề dễ chọc vào, hậu hoạn ắt có.

Ngoại từ có chút hưng phấn ra, Cường Tử còn có chút chờ mong. Không riêng gì Chu Bách Tước đợi hơn một tháng, hắn cũng đợi hơn một tháng rồi. Nói thật mười ngày trước Cường Tử cũng đã thất vọng rồi, hắn hoài nghi mình đã phán đoán sai lầm, hoặc là Tiêu Lôi đã giải trừ được uy hiếp. Tới hiện tại rồi, chờ mong của Cường Tử rốt cuộc đã sắp thực hiện được. Sở dĩ hắn hưng phấn, đầu tiên là muốn được thấy Chu Bách Tước mạnh mẽ đến mức nào, thứ hai là khó có được cơ hội kiểm tra thực lực của mình rốt cuộc mạnh như nào.

Chiếc Audi A6 tựa như một con lươn luồn lách trên đường lớn. Khi tiến vào tuyến đường ngược chiều lách trái lách phải tránh từng chiếc từng chiếc xe hơi. Cường Tử quan sát chăm chú, trên mặt Chu Bách Tước không hề có thần sắc căng thẳng nào, nhưng khớp xương bàn tay nắm lấy vô lăng đã trở nên trắng bệch. Cường Tử cười khúc khích, để mình ngồi thoải mái hơn, nắm chặt tay vịn nhìn Chu Bách Tước lái xe.

Tài xế của hai chiếc Mitsubisi đằng sau rõ ràng cũng là cao thủ, hai chiếc luôn duy trì khoảng cách bám sát xe của Chu Bách Tước. Mấy lần Chu Bách Tước tạo động tác giả cũng không gạt được bọn họ. Tựa như bọn họ không phải đến để điều tra, mà là đua xe, cứ lao vun vút trên đường lớn như vậy, khiến cho gà bay chó chạy người này cũng không làm gì được người kia, Chu Bách Tước không bỏ rơi được họ mà họ cũng không đuổi kịp Chu Bách Tước.

Cuối cùng, sắc mặt Chu Bách Tước biến đổi, móc điện thoại của mình ra ném cho Cường Tử, nói:

- Gọi điện thoại cho Tiêu Lôi đi.

Giọng nói dù rằng vẫn bình thản, nhưng lông mày anh ta cau lại chứng tỏ anh ta cũng khá khẩn trương. Cường Tử không nhận ra phía sau có gì khác lạ, hắn vẫn cho là người như Chu Bách Tước sẽ không vì sự việc vụn vặn mà phải gọi người. Gọi chi viện hẳn đều là những tên côn đồ tài cán đầu đường kia, cầm một quả pháo ném lên bầu trời. Ầm một tiếng, sau đó lẩm bẩm: "Nhất tiễn xuyên vân, thiên quân vạn mã lai tương kiến."

Sau đó pháo rơi xuống đỉnh đầu một người, không may làm tóc kẻ đó bị rối bung trở thành Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn.

Tình tiết này thật là nghịch lý, Cường Tử muốn buồn nôn, người đàn ông lạnh như bằng như Chu Bách Tước, trên lý luận anh ta sẽ bộc lộ thân thủ của mình. Trong phim ảnhngười có ngoại hình như anh ta một mình đấu với trăm người, chân mày cũng không hề nhăn chút nào. Chỉ là...hiện tại chân mày của Chu Bách Tước lại nhăn lại như hai cái bánh quẩy.

Cường Tử hết sức thất vọng.

Chiếc xe đã di chuyển ra khỏi đường lớn, ra nội thành. Cường Tử cũng gọi điện thoại cho Tiêu Lôi, dù hắn không vui, nhưng vẫn chưa ngốc đến mức lấy tính mạng của mình ra trêu đùa.

Xe Audi tựa như quả tên lửa hành trình lao băng băng trên con đường nhỏ, tuy lắc lư nhưng không hề bị lạc phương hướng. Cảnh sắc ven đường rất đẹp, bởi vì có một đôi tình nhân đang hôn nhau thắm thiết, người đàn ông kia còn thò tay vào ngực cô gái. Nếu là ngày thường, đoán chừng Chu Bách Tước nhất định sẽ muốn được hoán đổi vị trí.

Đôi tình nhân kia đợi khi chiếc Audi lướt qua bên cạnh, người đàn ông kia rút một khẩu súng từ trong ngực cô gái ra. Thần sắc của Chu Bách Tước lập tức biến đổi, anh ta ngoặt mạnh tay lái, chiếc xe cà vào mặt cỏ. Đúng lúc khẩu súng trong tay người đàn ông kia cũng bắn ra, một mảnh đạn lớn bật đánh vào đường cái tạo ra một đóm lửa, cỏ dại bên đường bị chặt đứt soàn soạt. Cường Tử co rụt đầu lại, cảm giác sống lưng lành lạnh. Hài, may mắn vật dưới đũng quần không chịu thua kém, xuất ra vài giọt đã bị Cường Tử cứng rắn ép trở lại.

Xe Audi đụng vào một hòn giả sơn sau đó dừng lại. Chu Bách Tước lấy một khẩu súng lục dưới đệm xe, sau khi kéo cửa xe nói với Cường Tử một câu chia nhau ra, sau đó y khom người dùng thân xe che trở cho mình chui ra ngoài.

Trong lòng Cường Tử tự nhủ dù có đánh chết mình cũng không ra ngoài, đánh không chết lại càng không đi ra ngoài.

Hắn nhanh như mèo, áp sát cúi thấp đầu trên ghế ngồi.

Chu Bách Tước vừa mới mở cửa xe, trên mui xe đằng sau của xe Audi đã bị đạn của súng trường làm hõm vào một hố to. Lực công kích rất lớn làm cửa kính phía sau xe bị vỡ nát, nắp sau xe bị bắn tung lên, Cường Tử hoảng sợ thật rồi, lại rỉ ra vài giọt.

Chu Bách Tước mượn thân xe để che chắn, cũng nổ hai phát súng về phía gã đàn ông kia. Gã kia hiển nhiên là kẻ lỗ mãng, rất kiêu ngạo, mai phục rất lãng mạn, kết quả bị một phát súng của Chu Bách Tước bắn trúng miệng, đáng đời gã. Phật nói nhân quả báo ứng, không ngờ lại tới nhanh như vậy, trước đó gã mượn nhờ đầu lưỡi của mình và người khác che giấu thành công lừa gạt Chu Bách Tước, hiện tại đầu lưỡi của gã đã không còn.

Gã cầm súng kia ngửa đầu ra, ngã lăn ra đất, còn đạp đạp vài cái mới bất động. Trên lý luận một phát súng này sẽ không lấy mạng của gã, đoán chừng là gã bị chấn động. Súng lục của Chu Bách Tước có uy lực không lớn, khoảng cách tầm gây ra sát thương cũng không được năm mươi mét, gã kia cách họ không tới năm mươi mét. Nhưng… trước đó hắn luôn dùng Lam Thiên Lục Tất Trì ((Một loại kem đánh răng của Trung Quốc)), răng lợi không tệ.

Cô gái kia thấy tình nhân của mình đã bị giết chết, tức thì hoảng sợ. Hãy xem, kích động là ma quỷ, cô nàng cũng không hề kiểm tra xem tình nhân của mình rốt cuộc chết hay chưa, móc từ trong ngực ra một khẩu súng bắn loạn xạ về chiếc xe Audi. Thật xúc động, thật mạnh mẽ. Nhưng nói xem trong ngực cô ả vì sao có thể tàng trữ được nhiều vật như thế, đầu tiên là một khẩu súng trường, sau đó là khẩu súng tự động, giờ lại lấy ra một quả lựu đạn ném tới chiếc Audi.

Chu Bách Tước bắn một phát, lựu đạn nổ tung giữa không trung. Sau một tiếng nổ ầm vang, cô ả kia bị sóng chấn động rất lớn thổi bay về phía sau. Phật nói, nhân quả báo ứng, một mảnh đạn bắn vào mắt trái của ả, một con mắt đẹp đã bị hủy rồi.

Cô ả kêu rên, ôm đầu lăn lộn dưới đất, thanh âm thê lương như mèo phát dục. Chu Bách Tước định đứng lên kết liễu tính mạng của ả kia, ả kia bất chợt nhảy bật lên, ôm khẩu súng tự động bắn điên cuồng vào chiếc xe, tiếng đạn bắn vào xe không dứt, xe Audi đã biến thành tổ ong vò vẽ.

Bị cô ả điên kia áp chế, Chu Bách Tước không nhấc đầu lên nổi. Ả kia vừa bắn súng vừa đi tới gần chiếc Audi. Khi tới gần chiếc xe, khắp mặt ả toàn máu, một bên mắt nát bét, gương mặt vốn rất đẹp giờ trở nên dữ tợn cực kỳ đáng sợ. Ả nghiến răng nghiến lợi như hận không thể ăn thịt người. Chu Bách Tước nấp một chỗ bị ả khóa chặt lại.

Cường Tử âm thầm quan sát tình thế, hắn lặng lẽ mở cửa xe chạy ra ngoài, mò tìm dưới đất một hồi, tìm được một viên đá kích cỡ không lớn lắm, ước lượng rất thuận tay, sau đó bật người lên xoay tròn cánh tay, ném viên đá vào đầu cô ả kia.

Viên đá kia mang theo vệt mờ khác lạ, đồng thời còn mang theo sát khí ngập trời còn có sắc màu mê ly...đi chệch hướng, bay sượt qua đầu cô ả kia xa hơn một mét, rơi vào lùm cỏ mất tăm. Có thơ làm chứng, xxxx, điệu tiến thảo tùng đô bất kiến (quên mất ba câu đầu rồi).

Cường Tử gọi đây là sự xấu hổ, lúc trước thầy chủ nhiệm trong thôn dạy hắn bắn bi, nhưng mà… . Bỏ đi, lần đó Cường Tử dùng một viên đá lớn mới búng vỡ một khối thủy tinh.

Cô ả kia nâng súng, quay lại nhìn Cường Tử, trong mắt tràn ngập cơn giận dữ.

Cường Tử gãi gãi đầu, cười khì khì nói:

- Ngại quá, ném chệch rồi.

Cô ả kia nâng khẩu súng lên nhắm thẳng vào Cường Tử. Cường Tử la oai oái chạy đến nằm sấp xuống đằng sau hòn giả sơn. Hiện tại trong lòng cô ả mù một mắt kia chỉ có lửa giận và ý muốn giết người, bóp cò về phía lưng Cường Tử. Phật nói: Nhân quả báo ứng. Gã đàn ông cầm khẩu súng trường bởi vì đầu lưỡi gặp phải báo ứng, cô ả cầm khẩu súng tự động bởi vì lựu đạn gặp báo ứng. Cường Tử bởi vì viên đá...cô ta rõ ràng hết đạn. Bạn xem, Phật cũng không thành thật, sao có thể nói giỡn với người ta như vậy?

Chu Bách Tước đứng lên một phát súng cũng bị bắn chệch, cô ả kia sững sờ một chút, Chu Bách Tước cũng sững sờ một chút.

Cô ả gào lên, lôi từ trong ngực ra một thanh dao bầu dài nửa thước, tựa như một con báo cái phát uy điên cuồng đánh tới. Cây đao kia lóe lên hàn quang dưới ánh mặt trời, chính là một vũ khí sắc bén dùng để giết người. Nhìn thân pháp linh hoạt của cô ta chứng tỏ cô ta cũng là cao thủ. Một khi đánh giáp lá cà sẽ mang lại phiền toái lớn cho Chu Bách Tước, bởi vì lúc này hai chiếc xe Mitsubishi đã đuổi đến nơi, hai chiếc xe, có ít nhất bảy tám người.

Chỉ thấy Chu Bách Tước thần sắc tỉnh táo, nhìn cô nàng điên cuồng kia mà không hề bối rối chút nào. Phải biết rằng y là cao thủ Bát cực quyền, sao có thể e ngại một phụ nữ? Nhưng nhìn Chu Bách Tước thong dong né thân mình, sau đó ngẩng đầu bắn thêm một phát.

Cô ả kia không không cam lòng kêu lên một tiếng, ngã xuống. Một súng này của Chu Bách Tước trúng giữa mi tâm của ả, khoảng cách gần như thế viên đạn thậm chí còn xuyên qua đầu ả.

Lúc này, hai cỗ xe Mitsubishi kia cũng đã đỗ lại, bảy tám gã to con lao ra. Những người này dù không quá vạm vỡ, thậm chí hơi chút thon gầy, nhưng lại không thể không xưng là to con, bởi vì trên người họ tản ra khí thế dũng mãnh, dã tính, đương nhiên còn có một cỗ sát khí lạnh buốt.

Chu Bách Tước thấy những người này xuất hiện, ném súng xuống đất, ánh mắt lộ sát khí.

Cường Tử ló ra nhìn nhìn, thấy đám người áo đen đằng đằng sát khí đã đi về phía bên này. Đúng vậy, là mặc y phục đen, giữa ban ngày ban mặt còn che mặt, nhìn là biết không phải người tốt!

Nhẫn giả!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »