Ác Bá

Lượt đọc: 5816 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 98
có thể không giết người nữa, nhưng phải giết mày trước

❊ ❊ ❊

Chiếc Trung Hoa chạy bình ổn, tốc độ xe không nhanh lắm, kẻ gan dạ lần đầu tiên chạm vào xe đã dám ở trên cao tốc Đông Tân mở hết tốc độ hơn hai trăm cây số giờ bây giờ nắm chặt tay lái, mồ hôi ướt đẫm.

Lần đầu tiên gặp mặt nên xưng hô như thế nào với bố mẹ Bùi Nhược? Thúc thúc, a di? Bá phụ bá mẫu? Đại gia đại má? Đại thúc đại thẩm? Hay là trực tiếp gọi cha gọi mẹ? Gọi cha mẹ thẳng thừng như vậy, liệu có chút quá nhanh hay không?

Cường Tử lo lắng, hắn buồn bực, hắn phát điên, hắn lấy đầu đụng vào tay lái, hắn vò đầu từng túm từng túm…

Mắt thấy nhà Bùi Nhược càng ngày càng gần, Cường Tử càng ngày càng lo lắng.

Bùm!

Một sức mạnh khổng lồ nện thẳng lên mui xe Trung Hoa, sức mạnh khổng lồ trong vật thể từ trên tời rơi xuống nện nát mui xe. Như cự thạch mười tấn nện nện trên mui xe trước, nện mui xe lõm thẳng vào. Sức tấn công khủng khiếp khiến cho chiếc xe đang đi dừng ngay lại, đuôi xe cũng bị chấn bật bên một cái.

Cường Tử bị doạ làm cho sợ hãi, một chân đạp phanh xe lại, chiếc xe rít lên một tiếng dừng lại.

Cường Tử ổn định thân hình không có vì quán tính phanh gấp của chiếc xe đụng vào trên kính chắn gió, thứ ở trên mui xe trước không có một chút di động, vững vàng dừng trên xe.

Cường Tử định thần nhìn ra bên ngoài chiếc xe, mượn ánh sáng ngọn đèn đường thành phố xa xa, hắn thấy rõ thứ trên mui xe trước, thời khắc này toàn thân Cường Tử toát ra một tầng mồ hôi lạnh! Tốc độ nhịp tim đập trong nháy mắt tăng lên, ánh mắt của hắn mở lớn cực đại, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Trên chiếc Trung Hoa của hắn, ngồi xổm một người!

Một người đàn ông toàn thân áo đen, đôi mắt mở trừng, một đôi mắt sáng như ánh sao như mắt của con báo, nhìn chăm chú Cường Tử trong xe. Trên người của anh ta tán phát ra một cỗ khí tức giống như dã thú, đây là nguy hiểm mang theo cái chết. Cường Tử từ trong ánh mắt của anh ta, thấy được sự khát máu và tàn bạo, là một loại ánh mắt làm cho người ta không rét mà run.

Một cặp ngươi màu đỏ như máu, dưới bóng đêm loé ra sắc màu yêu dị. Đó là một cặp ngươi của dã thú, khiến cho người nào nhìn thấy cặp ngươi đó đều có thể kinh tâm lạnh người. Cặp ngươi này dường như ẩn chứa một loại yêu lực thu lấy hồn phách của ngươi ta, bị đôi mắt đó nhìn trừng trừng chỉ có một cảm giác, đó chúng là tử vong.

Cường Tử lần đầu tiên cảm giác được cách cái chết gần như thế này, gần trong gang tấc. Nếu như thứ đồ tạm thời gọi nó là con người này vừa mới trực tiếp từ trần xe rơi xuống, Cường Tử không xác định mình bây giờ còn sống.

Đôi mắt kia, quá yêu dị.

Tinh thần Cường Tử ngưng tụ trong nháy mắt, hắn hết sức chăm chú nhìn người ngồi xổm trên mui xe trước, lặng lẽ vận nội kình khắp toàn thân, lúc nào cũng có thể chuẩn bị xuất ra một đòn!

Cặp ngươi màu đỏ như máu kia tạo ra sức ép thực sự quá lớn với Cường Tử, chỉ đối mặt như vậy, Cường Tử cũng đã cảm giác được trên ngực bị đè một tảng đá lớn ngàn cân lên thật khó chịu, tức ngực, hít thở không thông, loại cảm giác này khiến cho Cường Tử rất không thoải mái. Hắn thậm chí còn phát ra từng đợt từng đợt xung động, muốn nện nát kính chắn gió trước mặt một cước đá bay người trên mui xe trước xuống. Nhưng Cường Tử cứng rắn ngăn chặn mong muốn đang không ngừng được bơm căng trong lòng, bởi vì hắn phát hiện mình bất kể nhúc nhích như thế nào, đều ở trong tầm mắt đôi phương , tuyệt đối ở vào hoàn cảnh xấu.

Đây là một loại cảm giác chưa bao giờ có qua, Cường Tử cho dù khi đối mặt Tào Phá Địch, Sở Ly Hoả cũng không có cảm giác bị đè nén như vậy, ngay cả khi đối mặt Ngô lão gia tử bùng phát ra khí thế mạnh mẽ, Cường Tử cũng chưa từng bị động như vậy.

Người áo đen ngồi xổm trước mui xe vẫn không nhúc nhích này, tạo cho Cường Tử áp lực cực lớn.

Đây là khí thế, nhìn không thấy sờ không được nhưng tồn tại thật sự rõ ràng.

Cặp đồng tử màu đỏ như máu kia dường như có thể xuyên thủng hết thảy, nuốt trọn hết thảy!

Hai người, một người ngồi ở trong xe một người ngồi xổm trên mui xe trước, ai cũng không nhúc nhích, ngưng thần nhìn đối phương như thế. Không khí nhất thời ngưng đọng lại, dường như không khí đều dừng lưu động.

Đè nén, khí thế giống núi cao bao phủ khu đất xung quanh chiếc xe này, Cường Tử và người áo đen mặc dù chưa có giao thủ, nhưng khí thế so kè với nhau ngược lại đã đánh nhau hừng hực khí thế. Cây kim so với cọng rau, tiên phật cùng ác ma, lực lượng ngang nhau!

Một con bồ câu lơ đãng bay qua, sự xuất hiện của nó lập tức xáo trộn loại khí thế cân bằng này! Bồ câu vừa mới tiến vào bên trong năm mét chu vi quanh xe đã ngã thẳng từ giữa không trung xuống, chỗ Cường Tử và người áo đen đối kháng sinh ra áp lực căn bản không phải sinh mạng yếu ớt như nó có khả năng ngăn cản.

Rầm một tiếng, trong nháy mắt kính chắn gió trước mặt Cường Tử vỡ vụn!

Người áo đen dường như không thể nhẫn nhịn được nữa phát động tấn công trước, thân thể ngồi xổm một tay khẽ chống trước mui xe, hai đùi khép lại trực tiếp nện trên kính chắn gió! Sức mạnh cực đại đánh thẳng vào chấn kính chắn gió thành bột mịn, cặp chân giống như tia chớp kia đá thẳng vào mặt Cường Tử!

Cường Tử ngồi trong xe song quyền đồng loạt xuất ra đánh trên bàn chân người áo đen, sức chấn động cực đại nổ vang dưới bàn chân người áo đen! Hai người va chạm thẳng vào nhau lần đầu tiên sinh ra khối không khí khổng lồ lan ra, chấn hư hết thảy mọi thứ trong xe!

Người áo đen mượn lực lộn về phía sau, Cường Tử thì lộn ngay từ trong xe ra ngoài, theo sát sau lưng người áo đen. Động tác hai người đều như tia chớp, sau khi vừa rơi xuống đất chớp mắt giao thủ mấy mươi lần, tiếng vang lốp bốp đùng rầm liên tiếp bên tai không dứt. Mỗi một lần giao thủ đều khiến cho rung động trong lòng Cường Tử tăng len, hắn thấy đối phương có được một cơ bắp cứng chắc không thua mình chút nào!

Cường Tử có hai dạng tự phụ nhất, một là thân thể cứng chắc như sắt thép. Hai là tốc độ khiến người ta líu lưỡi. Nhưng trước mặt Cường Tử đang có hai dạng tự mình vẫn lấy làm kiêu ngạo này, đối phương rõ ràng không chút nào rơi vào thế hạ phong! Bất kể là mức độ cứng cỏi của thân thể hay là tốc độ thân pháp, hai người rõ ràng ai cũng không chiếm được thượng phong!

Uỳnh!

Hai người đều không tránh né, chia nhau một quyền đánh trên ngực của đối phương, sức mạnh cực đại đánh hai người cùng lúc bay về phía sau, với sự trợ giúp điều kiện thân thể biến thái, hai người đều không có bị thương. Trong nháy mắt sau khi giao thủ vài chục lần với sự trợ giúp lần đối kích này, hai người tạm thời ngừng lại đánh giá toàn diện nghiêm túc lẫn nhau.

- Anh là ai?

Cường Tử nhẹ nhàng hít sâu hai lần, cảm giác đè nén trong lồng ngực theo đó tiêu trừ.

- Yêu Ma!

Người áo đen có một cặp ngươi đỏ như máu yêu dị trả lời lạnh như băng. Hai người cách nhau không xa dò xét lẫn nhau, Cường Tử lúc này mới nhìn rõ đối phương không ngờ là thiếu niên tuổi tác không kém mình bao nhiêu. Bất kể chiều cao hay là hình thể đều vô cùng tương tự, càng làm cho người ta chấn kinh chính là người đàn ông trẻ tuổi này tự gọi mình là Yêu Ma, lại có một khuôn mặt mười phần gần giống với mình.

Chấn động!

Chưa bao giờ có chấn động!

Tuy nhiên nhìn kỹ hai người vẫn có một chút khác biệt, nhưng bóng đêm đã che đậy, điểm khác biệt này giảm thiểu xuống rất thấp. Người áo đen trừ không có một cái đầu tóc dài bạc trắng yêu dị như Cường Tử, nhìn thật kỹ quả thật chính là một Lâm Cường khác!

Nhìn đối phương có chút tư thái như kẻ bề trên nhìn kẻ dưới, Cường Tử làm cho mình tỉnh táo lại. Cái tên tự xưng Yêu Ma trên mặt không có một tia biểu tình, giống như một mặt nạ tinh xảo không có mùi vị con người. Da trên cơ thể anh ta quá trắng nõn dường như bệnh nặng mới khỏi, môi mỏng có chút nhếch lên, nhìn Cường Tử, trên mặt của anh ta chỉ có lạnh lẽo.

- Giả thần giả quỷ!

Cường Tử hừ một tiếng, nhìn chăm chú con ngươi máu của đối phương không chút nào rơi vào thế hạ phong.

- Nói đi, ai phái anh tới giết tôi?

- Không có người sai tôi giết cậu.

Giọng nói Yêu Ma lạnh như băng rét thấu xương, không chút tình cảm.

- Là tôi tự mình muốn giết cậu.

Lông mày Cường Tử chau lại, con người đứng ở trước mặt này, thật giống như một thanh dao bén tuốt khỏi vỏ, sắc bén lạnh như băng, không còn tính người.

- Tại sao?

Cường Tử hỏi.

- Anh rất mạnh, là người mạnh nhất mấy ngày gần đây tôi mới gặp được. Tôi cần phải thông qua giết anh để kiểm nghiệm thực lực của mình. Tôi đối với thực lực chính mình bây giờ vẫn không thể xác định được, chỉ có thể giết người.

- Chúng ta quen nhau?

Cường Tử lại hỏi.

- Không

- Làm sao anh có thể biết được tôi rất mạnh? Đừng nói anh nhìn ra, đó là nói nhảm!

- Đúng vậy, chính là nhìn ra.

Giọng nói của y lành lạnh, sắc mặt trắng nhợt, thật giống như một con ác quỷ từ dưới đất chui ra.

- Cặp mắt của tôi có thể nhìn thấu thực lực con người, vừa nãy tôi may mắn nhìn thấy anh, đã biết rõ anh rất mạnh, có tư cách làm đối thủ của tôi.

Cường Tử ngây ra một thoáng, đây là năng lực gì?

- Anh tại sao muốn nghiệm chứng thực lực của mình? Để nghiệm chứng bản thân mà giết người. Anh không biết là tàn nhẫn sao?

- Tàn nhẫn?

Yêu Ma khi nghe thấy hai chữ này cau mày, dường như có chút mê mang.

- Cái gì gọi là tàn nhẫn?

Anh ta hỏi, trong giọng nói rõ ràng lộ ra vài phần thành khẩn.

Cường Tử không còn lời để nói, người này đến cùng phải là người hay không? Cách ăn ở của lão tử khi nào biến thành kém như vậy rồi? Lần đầu tiên đến thăm nhạc phụ nhạc mẫu trên nửa đường cũng có thể gặp được một kẻ điên thực lực khủng bố như vậy, còn để cho người ta sống nữa hay không?

- Anh có nghĩ tới hay không, người anh giết cũng còn quyền được sống, ai cũng không có tư cách tuỳ tiện lấy đi tánh mạng của người khác. Người chết ở trong tay anh có gia đình của mình, hắn có lẽ là một đứa con có hiếu vẫn phải nuôi dưỡng cha mẹ, hắn có lẽ là người cha hiền vẫn phải dưỡng dục con cái! Hắn chết trong tay anh, sẽ có bao nhiêu người đau thương gần chết? Cha mẹ già người đầu bạc khóc kẻ đầu xanh, con cái bì bõm học nói đi lại tập tễnh, vợ con của hắn bạn bè của hắn, đều cảm thấy bi ai thấu xương! Bởi vì mong muốn riêng của anh, anh huỷ diệt cuộc sống sờ sờ rất nhiều gia đình! Khiến cho bao nhiêu người thống khổ! Đây là tàn nhẫn!

- Đừng nói nữa!

Yêu Ma hét lớn một tiếng, hai tay của anh ta ôm đầu của mình loạng choạng tuyệt vọng, dường như cực kỳ thống khổ. Thân thể của anh ta không ngừng run rẩy, dường như đang chịu đựng đau đớn cực đại. Sắc mặt biến thành càng thêm trắng bệch, chỉ là quang mang màu đỏ của con ngươi cũng trở nên càng thêm dày đặc. Ở trong bóng đêm thật giống như hai ngọn đèn màu đỏ, chấn nhiếp hồn phách người ta.

Không biết qua bao lâu, Yêu Ma dần dần bình ổn trở lại. Anh ta dùng lực vuốt đầu của mình, khôi phục thần sắc lạnh như băng nhìn chăm chú Cường Tử, một cặp ngươi máu kia càng thêm yêu dị sâu đậm.

- Mày nói rất đúng, đây quả thật là rất tàn nhẫn. Tao cam đoan sau này không tuỳ tiện giết người nữa.

Yêu Ma nói:

- Nhưng, hôm nay tao cần phải giết mày!

Nói xong câu đó, động tác Yêu Ma mạnh mẽ hơn. Chân anh ta điểm một cái, thân thể thật giống như một con hùng ưng màu đen thế như tia chớp đánh tới, mang theo một cỗ sát khí rét lạnh thấu xương!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »