Ác Bá

Lượt đọc: 5673 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 16
nát

❊ ❊ ❊

Lúc này, điện thoại của Chu Bách Tước vang lên. Điện thoại còn ở trong túi áo của Cường Tử, là Tiêu Lôi gọi.

- Bách Tước, hai người hiện đang ở đâu?

- Lôi Tử thúc, là con. Chúng cháu đang bị bao vây.

Cường Tử thấy đám người áo đen càng lúc càng gần, tim bắt đầu đập nhanh gấp mấy lần. Hắn có năm phần sợ hãi, năm phần kích động. Những người này không ai mang theo súng, đây là lý do duy nhất khiến Cường Tử thấy yên tâm.

- Nói vị trí hai người đi.

- Cách biệt thự Ly Hồ khoảng năm cây số, đối phương có khoảng bảy tám người, nhìn dáng vẻ như…

Cường Tử không biết nên dùng từ nào để miêu tả chính xác, là nói xã hội đen? Không phải chứ, đôi vừa nãy cầm súng mới là xã hội đen. Những người áo đen này đều đeo đao, đã sớm đi đến rồi.

Tiêu Lôi nói:

- Là nhẫn giả.

Cường Tử ngớ ra, gật đầu thật mạnh:

- Đúng rồi, chính là nhẫn giả!

Trong lòng hắn tự nhủ mình cũng không phải chưa từng xem phim về Vũ Đằng Lan mặc trang phục nhẫn giả, sao lại không nhớ ra được. Nếu là nhẫn giả, lẽ nào những người này là quỷ Đông Dương?

Tiêu Lôi nói:

- Kiên trì một lát, chú tới ngay.

Cường Tử nói:

- Yên tâm, người còn trận địa còn, người không còn thì chúng cháu chạy.

Hắn còn muốn nói thắng lợi nghiêng về chúng ta, thì Tiêu Lôi đã cúp máy rồi.

Cường Tử di chuyển ra khỏi hòn giả sơn, đến bên cạnh Chu Bách Tước, hỏi:

- Chú Chu, những người kia là nhẫn giả ạ?

Chu Bách Tước gật nhẹ đầu, không trả lời, ánh mắt của y lạnh lẽo khiến Cường Tử cảm thấy không được tự nhiên. Hắn không quen ánh mắt như vậy. Nhiều ngày nay, lần đầu tiên Cường Tử thấy thần sắc Chu Bách Tước như thế này.

Cường Tử cũng không nói gì nữa, hắn cũng muốn học ánh mắt thâm thúy này của Chu Bách Tước.

Những nhẫn giả áo đen kia bày trận hình quạt xông tới, chứng kiến Cường Tử và Chu Bách Tước không hề chạy thì do dự, không biết có nên xông lên động thủ hay không. Một nhẫn giả nhìn có vẻ là thủ lĩnh, sở dĩ có thể nhận ra gã là thủ lĩnh, bởi vì gã hơi chút khác biệt, gã không mang mặt nạ bảo vệ, chỉ mang khăn che mặt. Gã đi trước, khi cách hai người Cường Tử khoảng năm thước thì dừng lại. Đầu tiên là khách khí hành lễ, sau đó hỏi:

- Xin hỏi, ai là Lâm Cường tiên sinh?

Cường Tử đang định trả lời, Chu Bách Tước đã đứng ra ngăn trước người hắn, nói:

- Ai phái các người tới?

Thủ lĩnh kia nói năng rất ôn hòa, cũng rất chân thành, không giống kẻ xấu. Dù Cường Tử có ngu ngốc cũng biết vừa nãy gã cúi đầu là có ý gì, cho rằng hắn ngu sao? Rõ ràng cúi đầu chính là ý tứ vĩnh biệt.

Thủ lĩnh nhẫn giả kia nói:

- Vấn đề ngài hỏi tôi thật là khó trả lời. Nhẫn giả hành động tập thể, chúng tôi không thể bán đứng cố chủ của mình. Xin hỏi, ngài là Lâm Cường tiên sinh?

Cường Tử từ sau lưng Chu Bách Tước đứng ra, dũng cảm phóng khoáng, ngẩng đầu ưỡn ngực đáp:

- Chú ấy không phải.

Thủ lĩnh nhẫn giả ngây ra. Chu Bách Tước cũng sững sờ.

Nhẫn giả:

- Ngài…thật hài hước.

Cường Tử gãi gãi đầu hỏi:

- Ông đoán tôi nói dối ư?

Nhẫn giả:

- …

Cường Tử:

- Có chuyện gì ông nói đi, tôi sẽ chuyển lời cho Lâm Cường tiên sinh.

Chu Bách Tước:

-…

Nhẫn giả này từ trong ngực lấy ra một tấm hình, nhìn nhìn Cường Tử, sau đó khẽ gật đầu, nói:

- Xem ra ngài chính là Lâm Cường tiên sinh rồi.

Cường Tử nói:

- Ông đã có tấm ảnh rồi còn cởi quần đánh rắm, hỏi làm đếch gì nữa.

Nhẫn giả nghiêm trang đáp:

- Chúng tôi phải xác định rõ nhân vật mục tiêu, tốt nhất là để chính nhân vật mục tiêu xác nhận.

Cường Tử ừ một tiếng, trong lòng tự nhủ may mà lúc này không chỉ vào Chu Bách Tước nói chú ấy là mình, bằng không mình là tội nhân rồi.

Nhẫn giả nói:

- Dựa theo lệ cũ, tôi còn muốn hỏi, xin hỏi ngài đã chuẩn bị chết tốt chưa? Chúng tôi tới là để giết ngài đấy.

Cường Tử rùng mình, trong lòng tự nhủ giết người còn khách khách khí khí trưng cầu ý kiến như vậy, xem ra động tác hành lễ cúi đầu vừa nãy chính là vĩnh biệt rồi. Cường Tử cũng không cho người khác thiệt thòi, hắn cũng hành lễ cúi đầu với nhẫn giả.

Nhẫn giả thấy hắn cúi đầu, cũng nhanh chóng đáp lễ. Cường Tử thấy mình bị thiệt hại, lại cúi đầu, nhẫn giả lại đáp lễ lại. Cường Tử lại muốn hành lễ tiếp, nhưng đã bị Chu Bách Tước kéo lại.

Nhẫn giả lau mồ hôi nói:

- Ngài là nhân vật mục tiêu khách khí nhất mà tôi từng gặp, tôi sẽ ghi nhớ ngài.

Chu Bách Tước lạnh lùng nói:

- Các người là người của lưu phái Y Hạ. Người của lưu phái Giáp Hạ không dài dòng như vậy. Tùng Dã Chính Phu còn sống không?

(Nhẫn giả nói:

Cường Tử mắng to, tác giả anh là thứ bỏ đi, khẩn trương cho cái tên để tham khảo, thực không được tự nhiên! Vẻ mặt tác giả hoảng hốt, vội vàng gật đầu.)

Nhẫn giả nói:

- Xem ra ngài rất quen thuộc về Nhẫn giả lưu phái chúng tôi. Đúng vậy, chúng tôi là nhẫn giả của lưu phái Y Hạ, Tùng Dã Chính Phu là sư phụ tôi. Tên tôi là Tỉnh Thượng Chi Trụ. Ngài biết sư phụ tôi?

Chu Bách Tước hừ một tiếng nói:

- Thương thế của hắn khỏi chưa?

Trong lòng Cường Tử buồn bực, đây là cái tên gì vậy, Tỉnh Thượng Tri Chu.

Tỉnh Thượng Chi Trụ nghiêm trang nói:

- Ba năm trước chính là ngài đã đả thương sư phụ tôi?

Chu Bách Tước lạnh nhạt nói:

- Lưỡng bại câu thương, chẳng qua ta tuổi trẻ, nên mới thắng.

Tỉnh Thượng Chi Trụ nói:

- Xin tha thứ, nếu là ngài đả thương sư phụ của tôi, vậy thì hôm nay ngài cũng không thể thoát thân được. Vốn tôi chỉ ra tay đối với nhân vật mục tiêu, cũng không muốn đả thương kẻ vô tội.

Cường Tử đột nhiên hỏi:

- Ông là người Nhật Bản đúng không?

Tỉnh Thượng Chi Trụ gật đầu nói:

- Đúng vậy, có gì nghi ngờ ư?

Cường Tử lắc đầu nói:

- Xem ra Nhật Bản cũng không phải ai cũng bại hoại.

Chu Bách Tước nói:

- Phí lời. Nếu lưu phái Giáp Hạ là bại hoại, vậy thì lưu phái Y Hạ thì ngay cả bại hoại cũng không bằng. Nhẫn giả của lưu phái Giáp Hạ còn là người luyện võ, còn có thể quang minh chánh đại giao thủ. Lưu phái Y Hạ toàn là hạng trộm cướp ra vẻ đạo mạo.

Cường Tử gật đầu nói:

- Chú nói vậy trong lòng con thấy dễ chịu hơn chút.

Vì xác minh lời nói của Chu Bách Tước, Tỉnh Thượng Chi Trụ nói:

- Ngài là người có thể giao thủ với sư phụ tôi, tôi tự nhận không phải đối thủ của ngài. Cho nên…

Chu Bách Tước khoát khoát tay nói:

- Cùng lên đi.

Trong lòng Cường Tử thầm nói: Quả nhiên là bại hoại.

Tỉnh Thượng Chi Trụ vung tay lên, bảy tám nhẫn giả phía sau gã xông tới vây hai người Chu Bách Tước và Cường Tử vào giữa. Tỉnh Thượng Chi Trụ chậm rãi lui ra ngoài, rõ ràng gã không có ý động thủ.

Tỉnh Thượng Chi Trụ vung tay lên, một nhẫn giả ra tay đầu tiên, rút trường đao trên lưng ra, bổ xuống Cường Tử. Một đao này linh hoạt, rõ ràng người này cũng là cao thủ dùng đao. Nhưng nói đi cũng nói lại, nhẫn giả không biết dùng đao, còn không bằng tự sát.

Thân hình của Chu Bách Tước lóe lên, đã ngăn ở trước người Cường Tử, động tác của y quá nhanh, Cường Tử cơ hồ nhìn không rõ, chỉ thấy Chu Bách Tước phát sau đến trước, một quyền nện vào ngực của nhẫn giả kia. Nhẫn giả kia cảm thấy trước ngực bị nện mạnh, lực quyền quá mạnh đánh bay y ra ngoài. Không hề nghi ngờ, Chu Bách Tước ra tay không lưu tình, một quyền đã phế đi một nhẫn giả rồi.

Tỉnh Thượng Chi Trụ nhướng mày nói:

- Cùng lên đi.

Bảy tên nhẫn giả còn lại cùng đồng thời ra tay. Năm tên bao vây Chu Bách Tước cùng lao lên tấn công, hai tên còn lại thì ra tay với Cường Tử. Dù Cường Tử mới là mục tiêu của bọn chúng, nhưng biểu hiện thực lực của Chu Bách Tước không thể không khiến bọn chúng phân toàn bộ thực lực qua đó. Bảy người này rõ ràng trước kia thường xuyên phối hợp, phân chia tấn công rất rõ ràng chính xác.

Chu Bách Tước hô to với Cường Tử:

- Dùng Bách biến thần hành tự bảo vệ mình.

Cường Tử đáp một tiếng, chân khẽ dịch chuyển thân thể nhẹ nhàng đi ra ngoài, khó khăn lắm mới tránh thoát được trường đao của một nhẫn giả. Một nhẫn giả khác nhanh chóng bổ sung vào, vung đao giết. Cường Tử khẽ lật cổ tay lộ ra một vật, kêu “xem ám khí”. Nhẫn giả đến sau vội vàng né tránh đồng thời đặt trường đao trước mặt.

- Ui da!

Trên trán của nhẫn giả ra tay đầu tiên bị ám khí của Cường Tử ném ra bắn trúng, trán lập tức sưng u lên. Y cởi khăn trùm đầu xuống, trán đã sưng gồ lên, xem ra ám khi kia rất không tầm thường. Nhẫn giả thứ hai nhảy qua nhìn, nghi hoặc đọc lên mấy kí tự:

- NOKIA.

Cường Tử một chiêu đắc thủ, cười khà khà, không lùi mà tiến tới, dựa vào khinh công Bách biến thần hành nhanh chóng tiếp cận nhẫn giả đang xoa xoa trán. Nhẫn giả thứ hai bổ một đao tới, Cường Tử cúi người, sau đó hét lớn một tiếng:

- An Thân pháo!

Đây chính là chiêu thức cơ bản của Hình Ý Quyền, là bính quyền. Hình Ý Quyền dùng ngũ hành quyền (bổ, nhảy, chui, sấy, vượt qua) và Thập nhị hình quyền(rồng, hổ, khỉ, ngựa, gà, diêu, yến, xà, đà, đài, ưng, gấu) làm quyền pháp cơ sở. Bộ võ thuật đơn luyện có Ngũ hành liên hoàn, Tạp thức chùy, Bát thức quyền, Tứ bả quyền, Thập nhị Hồng chủy, Xuất nhập động, Ngũ hành tương sinh, Long hổ đấu, Bát tự công, Thượng trung hạ bát thủ. Bộ võ thuật đối luyện có Tam thủ pháp, Ngũ Hoa pháp, An Thân pháp, Cửu sáo hoàn.

Hình Ý quyền, cũng được gọi là Hành Ý quyền, Tâm Ý quyền, Tâm Ý Lục hợp quyền nổi danh cùng với Võ thuật Trung Quốc truyền thống là Thái Cực quyền, Bát Quái chưởng, thuộc nội gia quyền. Đấu pháp phần nhiều là đi lên từng bước một, vượt qua bát quái, đây là sự khác biệt rõ rệt trong Thái Cực. Hình Ý Quyền đánh ngắn tiến thẳng thích hợp nhất trong chiến trận, chiêu pháp không đẹp, trường kình nhanh nhất. Hai quân giao chiến, trong thiên quân vạn mã, nếu muốn có chỗ tránh né di chuyển không dễ, chỉ có thể đi thẳng tiến thẳng, đi cũng là đánh, đánh cũng là đi, như Hoàng Hà vỡ đê.

Một chiêu An thân pháo này sức bùng phát ra mười phần, tiếp cận chỗ hiểm của nhẫn giả. Nhẫn giả này rõ ràng vô cùng cứng cáp, xác thật chỉ cần lui ba bước mà không ngã xuống đất, khẽ chống ổn định thân hình, đã thấy Cường Tử uốn người từ trên dán tới, một quyền tay trái đánh tới mặt mình, gã vội vàng đưa tay đỡ, chỉ nghe Cường Tử hô to một tiếng:

- Hắc hổ móc đũng quần!

Tay trái là hư chiêu, tay phải mới là thực chiêu. Chiêu này cũng không phải trong bộ võ thuật Hình Ý quyền. Bạn nhìn tên là biết, trong rất nhiều tiểu thuyết võ hiệp đều đề cập đến chiêu hắc hổ đào tâm (Hắc hổ móc tim) này. Được rồi, Cường Tử đào thấp hơn một chút, nhưng hắn lại đánh trúng.

Nhẫn giả kêu lên một tiếng, thân thể cong gập xuống. Cường Tử không để mất thời cơ, nhanh chóng sử dụng chiêu tuyệt học Liêu Âm thối thành danh. Một chiêu này Cường Tử tu luyện mười năm, uy lực kinh người cỡ nào. Nhẫn giả này cùng một lúc gặp ba lần tấn công, sao có thể không ngã? Chỉ thấy nhẫn giả này sau khi đau đớn run rẩy vài cái lập tức hôn mê bất tỉnh. Trước khi ngất đi còn bi phẫn kêu to:

- Nát rồi!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »