Ác Bá

Lượt đọc: 5703 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 25
nói chuyện giang hồ trên giường (thượng)

❊ ❊ ❊

Nằm trên giường, Cường Tử cười hì hì với Chu Bách Tước nằm ở giường bên cạnh.

- Chú Chu, chú thật mạnh! Một mình đánh hai mươi người, nếu đổi là con sớm bị phân thây rồi.

Chu Bách Tước cười khổ một tiếng, nói thật vết thương trên người anh ta so với Cường Tử quả thật không đáng nhắc tới, miệng vết thương lớn nhất là cái ót bị gạch ném làm rách chừng năm ly, chỗ trên ngực bị đinh đồng cắm vào chỉ có một lỗ máu nho nhỏ, đối với người đánh đến trăm trận như anh ta thì có thể nói là không thấm vào đâu.

Nhìn lại Cường Tử, cánh tay phải bị gãy, bó thạch cao buộc trên cổ. Mặt bị người ta đánh như đầu heo, khóe miệng bị đánh tét , khâu vài mũi cũng không ngăn được con bê này không ngừng ăn nói linh tinh. Vết thương trên người càng là cảnh hoang tàn khắp nơi, giống như vẽ ra bàn cờ tung hoành mười chín đường.

Thật không ngờ tới thằng nhóc này lại dùng tay trái nổ súng, nhưng nghĩ lại thì Chu Bách Tước cũng bình tĩnh trở lại. Kỹ thuật bắn súng tay phải Cường Tử thế nào thì anh ta đã lĩnh giáo qua, thật sự không dám khen tặng.

Trên trán bị khâu chín mũi, tóc húi cua mà cũng bị cạo mất một nửa, nhìn giống như yêu nghiệt từ cổ mộ Ai Câp chui ra để hít thở. Nửa người trên của Cường Tử băng bó như cái bánh chưng, bọn xác ướp mà nhìn thấy hắn cũng phải khen ngợi một câu:

- Các anh em áo của tên này thật đẹp!

Hai người đều không đi bệnh viện, đang ở trong biệt thự của Tiêu Lôi tĩnh dưỡng. sau khi Cường Tử khống chế được thế cục thì gọi điện cho Tiêu Lôi, trong vòng hai mươi phút thì Tiêu Lôi chạy tới nơi. Chỗ kia rất vắng vẻ, thật không biết trên xe ông có bản đồ điện tử hay không, bằng không chính là Tiêu Lôi thời còn con nít bị người ta đuổi chạy khắp cả thành phố.

Càng khiến cho Cường Tử có chút tò mò là sau khi Tiêu Lôi đến lại gọi một cú điện thoại, sau đó trong thời gian ngắn thì một chiếc xe hợp đồng màu đen tới, từ trong xe bước xuống mấy người mặc vét phẳng phiu. Dẫn đầu là một người trung niên tuổi tầm hơn ba mươi, đeo một cái kính râm to, vài người sau khi xuống xe nhẹ giọng nói chuyện với Tiêu Lôi vài câu thì đem hết đám người Lý Đông Ly đi. Cường Tử chú ý một chút, khi Tiêu Lôi cùng bọn họ nói chuyện rõ ràng hết sức phẫn nộ, không ngừng thấp giọng rít gào, người trung niên kia không ngừng khuyên giải.

Cường Tử thoáng quan sát chiếc xe hợp đồng màu đen, rõ ràng không có biển số xe.

Lý Đông Ly bị súng bắn bị thương nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng, phát súng có thể bắn chúng gã cũng coi như đời trước Cường Tử tích nhiều âm đức, đời này coi như một lần được tặng may mắn, cũng là Lý Đông Ly đen đủi. Bạn xem Tỉnh Thượng Chi Trụ người ta….

Cường Tử hết sức tò mò đối với những người mặc đồ vét thần bí , những người này không giống bạn bè làm ăn trên thương trường, cũng không giống người của cục công an, tóm lại rất không bình thường, trực giác nói cho hắn biết quan hệ của Tiêu Lôi và những người này vô cùng rắc rối phức tạp.

Đặc biệt là chiếc xe thương vụ màu đen kia, Cường Tử để ý thấy khi mấy người kia xuống xe trong xe có rất nhiều thiết bị, máy tính cái gì cũng có, ai có thể chẳng có việc gì đi trang bị máy tính trong xe? Cường Tử thoáng cái nhớ tới một bộ phim của Mỹ, gọi là…mà quên mất tên rồi.

Chu Bách Tước thấy vẻ sùng bái trên mặt Cường Tử, cười khổ một tiếng nói:

- Tôi tính là cái gì chứ, thiếu chút nữa thua vào tay một đám côn đồ nửa mùa, nói ra cũng thật xấu hổ, sư phụ nếu biết được chắc cũng phải hộc máu mất.

Trong mắt Cường Tử đều là ngôi sao lấp lánh, hắn nịnh nọt hỏi:

- Chú Chu, sư phụ chú có phải là loại người trâu bò siêu cấp thần long thấy đầu không thấy đuôi không, một người có thể chọi một trăm.

Chu Bách Tước khinh bỉ nhìn thoáng qua Cường Tử nói:

- Một chọi một trăm, cậu xem quá nhiều phim Hồng Kông rồi đúng không?

Cường Tử nhếch miệng nói:

- Đừng lừa gạt con, nếu không những tên lưu manh đùa cợt kia, chắc ba mươi mấy người thì người chỉ cần một chú cũng có thể đối phó được rồi, căn bản không cần đến con. Sư phụ chú nhất định lợi hại hơn so với chú nhiều. Tục ngữ nói dạy hết cho đồ đệ đói chết sư phụ, ông ấy nhất định lưu lại một chiêu không có dạy chú, cho nên đánh một trăm cũng không thành vấn đề.

Chu Bách Tước thấy con mắt Cường Tử xảo trá như hồ ly, nhẹ nhàng cười cười nói:

- Làm sao cậu không nghĩ đến chỗ tốt, sư phụ tôi không phải lưu lại một chiêu không dạy, mà là ngộ tính của tôi quá thấp, rất nhiều bản lĩnh đều không học được.

Cường Tử cẩn thận trở mình, mặt hướng về phía Chu Bách Tước nằm, cử động rất nhẹ nhưng vẫn làm hắn đau nhe nghiến răng mím môi. Chu Bách Tước nhíu mày nói:

- Cậu thành thật nằm xuống, nói thật với một thân thương tích của cậu có thể kiên trì không bất tỉnh thì so với tôi đã mạnh hơn rất nhiều.

Cường Tử nhủ thầm:

- Còn hai trứng, ta sợ cái gì?

Hạng Uy đang cực kì khinh bỉ…

Ánh mắt Chu Bách Tước bây giờ nhìn Cường Tử đã biến đổi không ít, sự ấm áp trong ánh mắt so với trước nhiều hơn không chỉ gấp bội. Hiện tại anh ta có chút yêu mến thằng nhóc vô lại này, bởi vì anh ta nhận ra từ trên người Cường Tư có gì đó giống mình, đó chính là kiên trì, không từ bỏ.

Chu Bách Tước:

- Cậu có muốn hiểu biết thêm về chuyện hiện tại xảy ra trên giang hồ? Tôi biết cậu nhất định không tin, nhưng tôi vẫn cần nói cho cậu biết, cậu đừng cho rằng hiện giờ khoa học kỹ thuật phát triển, giới võ thuật bị lạc hậu. Cao thủ chân chính vô số kể, chỉ là đại đa số mọi người đều giấu mình trong dân gian mà thôi.

Cường Tử nghiêm trang nói:

- Con tin! Chú Chu, con thực sự tin, ví dụ như sư phụ chú, con cảm thấy nhất định là một cao nhân tuyệt thế.

Chu Bách Tước cười cười nói:

- Ăn ngay nói thật, sư phụ tôi không được coi là cao nhân tuyệt thế, trên bảng xếp hạng Nhân Bảng thì ông xếp cuối, đứng thứ mười.

Cường Tử:

- Nhân Bảng?

Hiện giờ hai bọn họ nằm trong biệt thự của Tiêu Lôi, Tiêu Lôi phái tới một ông bác sĩ già, sau khi trị liệu cho bọn họ xong thì vội vội vàng vàng đi ra. Dù hai người họ hiện giờ không có y tá chăm sóc nhưng càng tùy tiện, thích ý.

Trong ngăn kéo đầu giường, Chu Bách Tước lấy ra một bao thuốc, châm một điếu rồi hút một hơi, thấy ánh mắt cầu khẩn của Cường Tử lướt qua, Chu Bách Tước không đành lòng nên cũng đốt một điếu đưa sang cho hắn. Cường Tử chép miệng ý bảo tay mình nâng dậy không nổi, Chu Bách Tước trừng mắt liếc hắn một cái, nhét điếu thuốc vào trong miệng hắn. Cường Tử hít một hơi vẻ thích ý phun ra ngoài vành mắt, dùng tay trái rất điêu luyện gõ tàn thuốc. Chu Bách Tước biết mình lại bị lừa.

Chu Bách Tước:

- Hiện tại trong giới võ thuật, có Thiên Địa Nhân ba bảng, trên mỗi bảng đều có mười người. Thiên Bảng cao nhất, tiếp theo tất nhiên là Địa BBảng, sau đó là Nhân Bảng. Sư phụ tôi là cao thủ đứng thứ mười trên Nhân Bảng, nói một cách khác thì là người kém nhất trên bảng cao thủ .

Cường Tử kinh ngạc hỏi:

- Vậy còn chú? Chú Chu, chú có thể vào bảng nào?

Thực ra hắn biết những lời nói này của mình căn bản là dư thừa, đến sư phụ của Chu Bách Tước cũng chỉ đứng thứ mười trong Nhân Bảng, Chu Bách Tước làm sao có thể đứng trên bảng được? Nhưng hắn không từ bỏ hy vọng. Thân thủ của Chu Bách Tước trong mắt hắn như sự tồn tại của thần tiên vậy, trong cảnh giới tư tưởng của hắn cũng chỉ có thể tiếp nhận thêm một người là sư phụ của Chu Bách Tước, trong phán đoán của chính hắn vẫn phải thuộc về cấp bậc nguyên lão biến thái trên đỉnh cao của võ lâm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »