Ác Bá

Lượt đọc: 5759 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 89
trung hoa, cứng rắn!

❊ ❊ ❊

Thiếu nữ kéo một hơi thuốc, có chút thiếu kiên nhẫn nhìn ông chủ bán hàng rong đang không ngừng giải thích mình không có chiếm đường, mà là do người mua hạt dẻ nhiều quá cho nên vỉa hè có hơi chật chọi một chút, cô ta phun ra một ngụm khói thuốc nói:

- Ở đâu ra mà lắm lời như thế, làm sai thì phải nhận, quẹt hư xe bổn tiểu thư còn muốn cải lý ư? Có tin ta kêu người đến đập bể quầy hàng của ông không hả?

Ông chủ quầy ngây người ra, ông ta nhìn nhìn cách ăn mặc quái dị của thiếu nữ, cổ áo cô gái này rất rộng nên để lộ ra một mảng trắng nõn, trên ngực cô ta có xăm một con bướm, rất ư kiều diễm quái dị. Cô ta mặc một chiếc áo rất dài, vừa hay che đến mông. Còn phần dưới thì không nhìn thấy mặc gì, dưới cái áo thì là đôi chân trắng muốt nõn nà.

Tuy tuổi cô ta còn trẻ, rõ ràng còn chưa hết tuổi dậy thì. vóc dáng không cao cũng chưa tới một thước sáu, khá gầy, nhưng không thể không nói rằng thân hình khá đẹp. Chiếc áo dài rộng rãi chẳng những không che lấp hết thân người, trái lại còn để lộ đường cong quyến rũ, đôi chân dưới áo khá là đẹp, nhất là lúc nhìn vào có cảm giác sai lầm rằng phía dưới cô ta chẳng mặc gì cả. điều này khiến ông chủ quầy cảm thấy có chút cảm giác tội ác, con gái con đứa, sao có thể ăn mặc như vậy chứ?

- Không phải lỗi của tôi, tại sao tôi phải đền tiền cho cô?

Thiếu nữ giương giương cái cằm, vứt bỏ nửa điếu thuốc còn lại.

- Ý của ông là lỗi của tôi sao?

- Cái cô gái nhỏ này phải nói đạo lý chứ, là cô lái xe va trúng, sao biến thành tôi quẹt xe của cô? Hơn nữa nha, xe của cô đắc tiền như vậy, tôi cũng không đền nổi đâu.

- Ở đâu ra mà nhiều lời thế hả, ông nói xem một tên nhà quê như ông sao không ngoan ngoãn ở dưới quê mà trồng trọt đi, chạy lên thành phố làm quái gì? Hôm nay bổn cô nương tâm trạng không tốt! Bảo ông đền thì ông phải đền, còn nói thêm chữ nào tôi gọi điện thoại kêu người đến đập quán ông bây giờ, còn phải bắt ông bỏ tù.

Chủ quầy hàng vốn dĩ đang bị ép vào tình cảnh éo le, bị tính ngang tàng của cô gái làm cho sợ phát khiếp. Ông ta quay ra quét nhìn đám người tụ tập ngày một đông, muốn từ trong đó tìm ai đấy giúp mình làm chứng mình không có lỗi. Nhưng ông ta thất vọng rồi, không ai sẵn lòng đứng ra nói giúp ông ta cả, người nào cũng chọn cách né tránh khi ánh mắt ông ta quét tới mình, quay đầu nhìn hướng khác.

- Mọi người phân xử giúp với, tôi là người nhà quê, nhưng người nhà quê cũng phải nói đạo lý chứ, không phải không hiểu quy tắc. Là lỗi của tôi thì tôi nhận, sẽ báo đáp. Cha tôi từ nhỏ đã dạy bảo như vậy, tôi cũng dạy con tôi như vậy. Nhưng không phải lỗi của tôi, làm sao bắt tôi nhận lỗi, đấy chẳng phải trái với lương tâm ư?

Thiếu nữ hơi mất kiên nhẫn nhìn đám đông náo loạn, những lời cuối cùng của chủ quầy đã lay động được một số người, đã có người bắt đầu nhỏ giọng nói cô ta không phải.

- Ý ông là chắc chắn không bồi thường chứ gì?

Thiếu nữ cảm thấy bản thân mình nói chuyện với lão nhà quê thế này thật mất tư cách.

- Thật sự không phải lỗi của tôi.

- Được, ông đợi đó nha.

Thiếu nữ quay người rời đi, cô ta móc điện thoại ra, rõ ràng muốn gọi điện thoại.

Cô ta vừa quay người muốn trở vào xe đợi người, liền thấy một chiếc xe hiệu Trung Hoa màu xám bạc chưa có biển số, dùng một cái hất đầu ngoạn mục để thân xe dừng chắn ngang đường Lexus. Sau đó cô gái kinh ngạc há hốc mồm, dường như nuốt phải quả trứng rất to.

Thân xe Trung Hoa sau khi lắc lư, bắt đầu chậm rãi lui xe ra sau, lùi đến khoảng cách cách chiếc Lexus tầm mười thước thì dừng lại. Sau một giây yên lặng, âm thanh lốt xe chuyển bánh rát tai truyền đến tai đám đông. Ngay lúc mọi người dời tầm mắt qua nhìn, bỗng thấy chiếc xe Trung Hoa gia tăng tốc độ, cứ như một viên đạn pháo ra khỏi nòng bay tới.

Âm thanh va chạm cực mạnh, đầu xe của chiếc xe Trung Hoa hung hăng đâm sầm vào bên hông chiếc Lexus, làm cho chiếc Lexus có giá trị gấp ít nhất sáu lần chiếc xe hiệu Trung Hoa văng đi hai ba thước, đầu xe của chiếc Trung Hoa móp vào trong thành một cái hõm sâu, nhưng chiếc Lexus còn thảm hơn, nguyên cả phần hông bị lõm hết vào trong, cửa xe rớt hẳn ra ngoài.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chiếc xe Trung Hoa bắt đầu lui ra sau, sau khi dừng ở cự ly tầm mười thước thì lại bắt đầu khởi động lần nữa, làm việc nghĩa thì không được chùn bước, chiếc xe đâm thẳng vào hông chiếc Lexus lần nữa. Mọi người ai nấy đều kinh hãi hô toáng lên, chiếc Lexus lại bị đâm văng ra vài thước, đụng tới vạch lề đường rồi, khó mà lui tiếp được nữa.

Chiếc xe Trung Hoa lại lui về sau lần nữa, dừng lại, khởi động gia tốc, xông tới thật nhanh!

Lần thứ ba bị va chạm khiến cho chiếc Lexus bị đụng lật ngửa ra đất, chiếc Lexus tơi tả cứ như một con rùa bị người ta lật úp lại, đung đưa tới lui trông thật đáng thương.

Cô bé gái cảm thấy bản thân như muốn nổi khùng, thật sự muốn phát điên lên rồi.

Hôm nay là lần đầu tiên mình tự lái xe ra ngoài mà, sao lại gặp phải chuyện xui xẻo thế này! Trước là một tên bán hàng rong không có mắt quẹt trầy chiếc Lexus dùng trinh tiết đổi được, đây là phần thưởng mà mình hầu hạ Lý Bát Nhất suốt mấy ngày liền mới có được. Ban đầu do đắc tội với Lý Bát Nhất mà cô ta bị tuyên án phải ngủ với hắn, kết quả không biết xảy ra chuyện gì mà đêm hôm đó sau khi bản thân tắm rửa sạch sẽ nằm chờ trên giường, hắn lại không đến.

Cô ta không biết rằng ái nam Hàn Băng của Lý Bát Nhất đã bị Cường Tử phế rồi, Băng Hàn Đường hô mưa gọi gió ở Nhất Trung đã bị Cường Tử một tay diệt sạch. Đương nhiên, đối với Lý Bát Nhất mà nói thì đây cũng chẳng coi là gì, chuyện Hàn Băng tuy rằng đã chọc giận y, nhưng cũng không tới mức khiến y mất đi hứng thú khai trương mở cửa một cô gái vẫn còn trinh trắng, nhất là một em gái trinh trắng nhỏ bé nổi tiếng và xinh đẹp như vậy.

Điều khiến Lý Bát Nhất phẫn nộ là, không ngờ bản thân suýt chút nữa mất mạng.

Viên đạn đó, làm y phát điên triệt để.

Y phát hiện bản thân trước giờ đã đánh giá quá thấp đối thủ của mình, một Cường Tử trong mắt y vốn dĩ là một cái thẻ đổi tiền cũng coi như là con chó tất phải chết, lại lần nữa cho hắn nỗi khiếp sợ. Căn cứ vào viên đạn đó, y rất dễ tra ra nguồn gốc của khẩu súng, dù sao đạn bắn tỉa trong nước ngoại trừ quân đội ra, những nơi khác hầu như tuyệt đối không thể có được.

Trác Thanh Đế, khi tư liệu của người này được đặt lên bàn làm việc của Lý Bát Nhất, cuối cùng y đã ý thức được bản thân quá cuồng vọng. Nếu ban đầu không phải muốn gạt thêm ít món hời từ tay người Nhạt, sớm loại trừ Lâm Cường, cũng sẽ không dính vào nhiều chuyện phiền não như vậy.

Trác Thanh Đế không đáng sợ, một gã trung úy mà thôi, ở Lý Gia nhà hắn, đừng nói là đời trước ông nội của y Lý Hướng Đông, ngay cả đời tiếp theo cũng đã trở thành thiếu tướng, một đại tá hai thiếu tá. Thậm chí y có lòng tin, nếu bản thân tòng quân thì hiện giờ chí ít đã thành sĩ quan cấp tá. Trung úy trong mắt y, kỳ thật không đáng nhắc tới.

Điều đáng chú ý chính là, Trác, chính là cái họ này.

Trác gia, là đại gia đình theo cách mạng thật thụ a.

Trước thời kỳ Trường Chinh đã là con cháu Hồng Quân đi theo bên cạnh lãnh tụ, sau đó dưới sự bồi dưỡng của lãnh tụ đã trở thành một đoàn trưởng có tiếng trong chiến tranh kháng Nhật. Phải biết rằng lúc bấy giờ chỉ có ba chỉnh biên sư trong bộ đội, chỉ có mấy mươi đoàn trưởng mà thôi! Còn lão già của Trác gia gã, chính là vị đoàn trưởng trẻ tuổi nhất lúc bấy giờ, cũng là một trong vài người đoàn trưởng còn sót lại sau khi trải qua tám năm kháng chiến và ba năm chiến tranh giải phóng, là một người mang quân hàm thượng tướng thật thụ.

Đời thứ hai và thứ ba của Lý Gia, đã có hai trung tướng, ba thiếu tướng. Thật sự là một gia đình tướng quân!

Phần lý lịch này, thời nay còn mấy người có thể so sánh được?

Trong mắt Lý Bát Nhất, những tư liệu này cũng chưa hẳn là đáng sợ, điều đáng sợ là nhân vật lãnh đạo đời thứ tư của Trác gia, không tòng quân trái lại càng đáng sợ hơn. Trác Thanh Chiến! Kẻ hổ báo dám một mình lên phía bắc, ở Đông Bắc, một mình khiêu khích Hách Liên vương gia!

Lý Bát Nhất tự xưng là Thái Tử, nhưng hắn cũng tự hiểu rằng, trong mắt của đại thế gia chân chính, hắn chẳng qua là một nhân vật hạng xoàng, cho nên hắn mới trùng chấn Thái Tử Đảng, hắn muốn Lý gia có thể huy hoàng vô song vào đời của mình.

Nhưng hiện tại thực lực chưa đủ, hoàn toàn không thể đắc tội được với Trác gia.

Cho nên y chọn cách nhẫn nhịn, nhẫn nhịn một cách ức chế và tức tối, cũng tự nhiên quên mất đi cô bé gái xinh xắn đã tắm rửa sạch sẽ nằm phơi mông trên giường chờ mình tới sủng hạnh.

Qua mười mấy hôm mới chợt nhớ ra cô bé xinh xắn đấy, cuối cùng thì Lý Bát Nhất cũng tìm được chỗ trút cơn giận, cô bé xinh xắn đáng thương bị Lý Bát Nhất hành hạ suốt ba ngày trời, hoàn toàn tơi tả.

Để làm phần thưởng cho sự ngoan ngoãn của cô ta, Lý Bát Nhất đã tặng cho cô ta một chiếc Lexus. Ngay ngày đầu tiên lái ra ngoài, lại gặp phải chuyện khiến người ta tức điên thế này, làm sao cô ta có thể không giận dữ, không phát điên được chứ?

Một thiếu niên thân hình cao ngất thon dài, tướng mạo thanh tú tuấn mỹ, có một mái tóc màu bạc suông dài, bước ra khỏi chiếc xe Trung Hoa. Chau mày nhìn nhìn chiếc xe của mình, toàn bộ đầu xe đã bị biến dạng, nắp xe đã bong ra, động cơ đang bốc khói.

Gã thiếu niên rút ra một điếu thuốc từ trong túi áo, tiến đến phía cô bé xinh xắn sắp nổ tung kia, mái tóc dài của hắn bồng bềnh trong gió, cả người toát lên vẻ anh tuấn phong độ.

Thiếu niên trực tiếp tiến đến trước mắt bé gái xinh xắn, phun ngụm khói thuốc lên gương mặt tức đến đỏ bừng của bé gái xinh xắn, cô ta cảm thấy bản thân sắp nổ tung, giận dữ bừng bừng nhìn chằm chằm gã thanh niên nếu bình thường nhìn thấy cô ta chắc chắn đã xông tới bắt chuyện, dường như muốn há miệng thật rộng nuốt chửng đối phương.

- Anh…

Cô ta vừa hé được một chữ, liền thấy đối phương giơ cao tay, sau đó quơ mạnh tới.

- Bốp.

Một bạt tai vang dội được tát lên mặt bé gái xinh xắn, tức thì khiến cho gương mặt nõn nà của cô ta xuất hiện một dấu tay đỏ đỏ nhàn nhạt.

Thiếu niên nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng như băng.

- Sao cô lại đụng hư xe của tôi?

Thiếu niên hỏi, lời lẻ thẳng thắng.

- Anh đánh người!

Bé gái xinh xắn bị dọa làm cho sợ hãi, cô ta không ngờ đối phương lại dám động thủ đánh người. Trên mặt lửa bừng bừng khiến cô ta cảm thấy mình sắp chết ngất đi, thoáng chốc tủi nhục đến mức nước mắt chảy ra từ khoé mắt.

- Cô đụng hư xe của tôi, đáng đánh!

Người lái xe đụng lật ngửa chiếc Lexus đương nhiên là Cường Tử, sau khi hắn tát cho bé gái xinh xắn một bạt tai liền nhìn chăm chăm vào đối phương, sự lạnh lùng trong mắt hắn làm cho bé gái xinh xắn cảm thấy sợ hãi.

- Là anh đụng xe của tôi, sao giờ lại nói là tôi đụng xe của anh?

Bé gái xinh xắn phát hiện bản thân mình không ngờ lại không dám lớn tiếng nói chuyện, trước mặt gã thiếu niên này cô ta không tài nào nghịch chuyển tình thế.

- Bổn thiếu gia lại trông thấy chiếc xe rác rưởi của cô đụng hư chiếc đại Trung Hoa của tôi, ai bảo cô chiếm đường? Cô không biết là trên lề đường không được đậu xe hả? Cô có tin giờ ta gọi điện thoại báo công an đến bắt cô ngồi tù không? Bớt nhiều lời đi, đền tiền!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang