Miêu Phủ

Lượt đọc: 11009 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 129
quỷ nhập tràng

❊ ❊ ❊

"Là tướng quân Khẳm Noi à?"

Trần Long giật mình, đường đường là tướng quân mà lại đi rình mò lén lút, đã thế người bị rình còn là Khao Miêu, công chúa cao quý mà hắn sắp được cưới, hắn sầm mặt:

"Ngài có biết đây là lều của công chúa không? Rình mò lén lút, có tin ta báo lên thái tử không?"

Tướng quân Khẳm Noi lầu bầu chửi thề trong miệng, mắt long sòng sọc, rồi bỏ đi với thái độ cục cằn. Tướng đi kỳ quái, đi mà cứ như nhảy, đi nhanh thoăn thoắt phải gấp đôi người thường. Trong lòng Trần Long khó chịu, hắn nghĩ tên Khẳm Noi này có ý đồ với Khao Miêu, muốn tranh giành ngôi vị phò mã với hắn. Dù gì Khẳm Noi cũng là tướng quân lập được công trạng, Trần Long lo sợ thái tử nuốt lời, đem Khao Miêu gả cho tên đó.

Chỗ Khẳm Noi vừa đứng vẫn còn vương lại một mùi tanh tưởi muốn ói, Trần Long hơi nổi da gà, bèn đi hỏi han tốp quân lính vừa trở về.

"Quân sư à, tướng quân Khẳm Noi bị trúng một kiếm của Nam Viễn Vương. Nam Viễn Vương đó đúng là một tên quái thú, hắn trúng mai phục của chúng ta, bị thương tơi tả mà vẫn điên cuồng chém gi.ết lại quân mình. Nhưng tướng quân cũng rất lợi hại, trúng một kiếm mà vẫn đứng dậy chiến đấu như thường đấy! Mùi tanh mà ngài ngửi thấy chắc là mùi máu từ vết thương thôi!"

Trần Long không cam tâm, hắn để mắt đến tướng quân Khẳm Noi suốt ngày suốt đêm. Sáng ngày ra Khẳm Noi ở lì trong lều không chịu ra ngoài, nói với người bên ngoài là đang dưỡng thương. Gã quát ầm ầm ra ngoài đòi quân lính đem đồ ăn tới cho mình.

Quân lính sợ hãi, mọi ngày tướng quân có ăn to nói lớn nhưng không đến mức gầm rú như thú dại thế này. Bữa sáng Khẳm Noi đòi ăn nhiều gấp đôi mọi ngày, đồ ăn vừa đem lên còn nóng hôi hổi mà gã cứ thế lùa hết cả vào miệng. Quân lính trố mắt, ăn nhanh như vậy làm sao kịp nhai, sự thật Khẳm Noi chẳng cần nhai mà gã nuốt chửng tất cả đồ ăn vào bụng.

Gã ăn khoẻ quá, còn lăm lăm muốn ăn cả phần của người khác.

Quân lính thấy không ổn, phải ra suối bắt thêm cá để cải thiện bữa ăn. Khẳm Noi từ trong lều ngửi thấy mùi cá tanh, ồm ồm quát ra ngoài: "Đem cá vào đây!"

Cá còn chưa kịp nướng nhưng Khẳm Noi cứ gào rú lên đòi ngay lập tức, người lính sợ hãi đặt xâu cá ngay cửa lều chứ không dám vào trong, rồi chạy đi mất. Trần Long nấp ở một góc nghe ngóng, thấy Khẳm Noi thò một tay ra ngoài lấy xâu cá, không dám thò cả người ra ngoài trời. Hình như hắn sợ ánh sáng.

Trần Long sợ run người, vội tâu lên thái tử hết những gì mình thấy, xin triệu pháp sư đến đây gấp.

Bên kia núi thuộc địa phận Đại Việt.

A Phủ ngồi trong lều tự thay băng cho mình, cậu tự làm được thì không muốn người khác động vào người mình, chỉ trừ Khao Miêu. Đôi mày cậu nhíu chặt suy tính.

Tù trưởng bước vào, lên tiếng hỏi: "Cậu gọi tôi gấp có chuyện gì à?"

A Phủ hướng mắt về phía bên kia núi: "Có khi nào cô ấy bị quân Lan Xang bắt đi không?"

Tù trưởng thở dài, cũng rất khó nói, ông không biết phải trả lời sao. Câu này A Phủ đã hỏi đi hỏi lại cả trăm ngàn lần từ hôm qua đến giờ.

"Cậu gọi tôi qua chắc là có chuyện khác muốn nói."

A Phủ thu lại ánh mắt đau thương, lấy lại sự nghiêm túc nói: "Hôm qua lúc chém cho Khẳm Noi một kiếm, hắn ngã xuống, tôi nhìn thấy rõ hắn đã nhắm mắt xuôi tay."

Tù trưởng kinh ngạc: "Sao có thể? Hắn vẫn sống sờ sờ, sau khi trúng kiếm của cậu, trông hắn còn hung hãn chiến đấu hơn."

"Ngay khi hắn nhắm mắt, có một vệt đen từ trong bụi cây nhảy qua người hắn. Trời tối không nhìn rõ là con gì, chỉ thấy hai chấm đỏ lòm, như hai con mắt."

"Chẳng lẽ là linh miêu?" - Tù trưởng nhăn tít đôi mày, rồi nói tiếp.

"Linh miêu thoạt nhìn giống mèo nhưng cơ thể nó có những điểm khác biệt: đuôi dài, tai dài hơn và hai mắt có màu đỏ. Linh miêu nhảy qua xác ch.ết có thể làm vong hồn nhập xác, làm xác ch.ết sống dậy."

"Là quỷ nhập tràng phải không?"

"Đúng vậy. Chuyện này thật khó tin, nhưng hoàn toàn có thể xảy ra. Rất có thể khi Khẳm Noi vừa mới ch.ết đã bị vong nhập xác và sống dậy ngay lúc đó, khiến người ngoài nhìn vào không ai nghĩ hắn đã ch.ết. Người bị quỷ nhập tràng rất ưa thích mùi tanh, đồ tanh sống."

Trong đầu A Phủ hiện lên cảnh tượng Khao Miêu với thân thể đầm đìa máu, nó ám ảnh làm ruột gan cậu ngứa ngáy phát điên. Nếu Khao Miêu thật sự bị quân Lan Xang bắt đi, thân thể đầm đìa máu tanh của cô quá thu hút quỷ nhập tràng.

Mặt trời khuất núi, Khẳm Noi hùng hổ từ trong lều đi ra, trái ngược hẳn với vẻ suy yếu, trốn tránh ánh mặt trời ban ngày. Trần Long nấp trong góc quan sát, thấy bên mép Khẳm Noi dính cái gì óng ánh dưới ánh trăng. Nhìn kĩ thì là vảy cá, tên này đã ăn tươi nuốt sống chỗ cá đó.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »