Miêu Phủ

Lượt đọc: 11006 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 135
chỉ cần con sống vui vẻ

❊ ❊ ❊

Khao Miêu nằm đó thở thoi thóp. Đoàn Nghị không khá hơn nhưng vẫn cố gượng dậy chăm sóc cho cô.

"Sư... phụ... có phải chúng ta... sẽ ch.ết không..."

Cô thều thào hỏi, Đoàn Nghị chua xót nói: "Xin lỗi con, sư phụ vô dụng không thể chữa được bệnh này."

Trần Long càng nhìn càng kinh hồn bạt vía, hắn vô thức bịt chặt mũi, lùi lại chạy trốn khỏi nơi kinh tởm này. Chờ tiếng bước chân của hắn chạy đi xa, Khao Miêu mới ngồi dậy, cảm thán nói:

"Công nhận nước cây a quỳ* này thối thật, khó trách ai cũng tin, đều tránh xa chúng ta."

"É... é... é..."

Mùi thối rữa từ nước cây a quỳ được loài dơi ưa thích, hai người vẩy nước đó trước cửa lều, rất nhanh đã có từng đàn dơi loạng quạng bay tới, tiếng kêu rùng rợn của chúng khiến ai nấy đều gai người. Không một ai dám bén mảng lại gần, ngộ nhỡ nhiễm bệnh, không có ai chữa, chỉ còn đường ch.ết.

Gió đêm thổi cuốn theo mùi thối rữa nồng nặc khắp doanh trại. Cảnh tượng hoang tàn và rùng rợn không khác gì bãi tha ma. Trong bóng đêm đen heo hút, hai bóng người thận trọng di chuyển trong đêm. Mấy ngày trước pháp sư Lan Xang cùng đồng môn của ông ta huênh hoang nói rằng, họ đã diệt được quỷ nhập tràng. Hai thầy trò yên tâm phần nào, băng qua rừng, nhằm theo hướng đông, trốn về Đại Việt.

Đi suốt một đêm không dám nghỉ, tờ mờ sáng hai người nghe thấy tiếng vó ngựa rầm rập từ cả hai phía trước sau.

"Nguy rồi! Có khi nào chúng ta đã bị phát hiện?"

Hai người chạy thục mạng về hướng đông. Tim cô đập thình thịch như đánh trống, sao cô cảm thấy A Phủ đang ở rất gần cô. .

||||| Truyện đề cử: Không Hối Hận Khi Yêu Anh ||||| "Khao Miêu! Mau quay lại, nếu không đừng trách ta mạnh tay với ngươi!"

Thái tử dẫn theo quân Lan Xang ào ào đuổi tới. Đêm qua gã suy nghĩ đến điên đầu, cuối cùng quyết định thiêu ch.ết hết tất cả những người đang nhiễm bệnh, bất chấp Khao Miêu là em gái mình cũng ở trong số đó. Đến sáng phát hiện không hề có xác của hai thầy trò Khao Miêu, thái tử mới vỡ lẽ mà dẫn quân truy lùng.

Đằng sau quân Lan Xang ào ào đuổi tới, đằng trước cũng thấp thoáng người ngựa của quân Đại Việt. Hai thầy trò cô như hai con mồi đáng thương, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi nanh vuốt của đám thú dữ đằng sau.

"Bắn ch.ết Đoàn Nghị cho ta! Dám dụ dỗ công chúa trốn về Đại Việt!"

Thái tử ra lệnh, gã đã thiêu ch.ết hết sạch những người nhiễm bệnh, không cần thiết phải giữ lại mạng của Đoàn Nghị nữa. "Vút, vút" tên bắn ra như mưa, trên người Đoàn Nghị máu túa ra như bông hoa máu. Cậu ngã rạp xuống, thân thể phủ lên người Khao Miêu che chắn cho cô.

"Sư phụ! Người cố lên, phía trước là quân Đại Việt, chúng ta sắp an toàn rồi!"

Cô hét lên đau đớn, Đoàn Nghị ộc máu đầy miệng, run rẩy móc mảnh giấy trong ngực ra, miệng vừa ộc máu vừa trăng trối đọc tên những vị thuốc cuối cùng còn thiếu. Những ngày qua trong đầu cậu luôn suy nghĩ, đắn đo những vị thuốc cuối cùng. Giây phút kề cận cái ch.ết, chúng loé lên trong đầu cậu.

Cô khóc nức nở, chấm máu viết tên vị thuốc theo lời Đoàn Nghị nói.

"Phương thuốc xong rồi, ta trao cho con. Con cho Đại Việt, hay cho Lan Xang, ta đều tôn trọng con. Con là người nước nào cũng được, chỉ cần con sống vui vẻ..."

Đoàn Nghị ộc ra ngụm máu cuối cùng rồi gục trên vai Khao Miêu nở nụ cười. Cô lắc đầu nguầy nguậy:

"Mở mắt ra đi sư phụ! Quân Đại Việt sắp tới rồi, người gắng lên đi mà!!!"

Thái tử cũng nhận ra quân Đại Việt đang tới gần, gã rủa thầm "Khốn kiếp!" rồi thô bạo nhấc Khao Miêu lên đưa đi. Cô túm chặt lấy thi thể Đoàn Nghị khóc giàn giụa, trước khi bị đưa đi cô nhét mảnh giấy vào tay áo cậu. Phương thuốc này là của Đại Việt.

Cô dùng hết sức hét về phía quân Đại Việt đang tiến đến gần: "A Phủ! Em ở đây! Bé Miêu ở đây!"

"Con ranh này!"

Thái tử tức giận bụm miệng cô lại rồi đánh cô ngất. "Rào rào rào" tên bay như mưa từ phía quân Đại Việt bắn đến, thái tử tái mét mặt cho quân rút lui, chỉ còn Đoàn Nghị nằm lại giữa một vũng máu, trên môi vẫn nở nụ cười...

"Rầm rầm" tiếng vó ngựa vang lên, quân Đại Việt đuổi tới, phát hiện một người nằm giữa vũng máu đỏ tươi, bị tên bắn chi chít trên lưng như con nhím.

A Phủ nhảy xuống ngựa, nâng người lên xem, thoáng chốc khuôn mặt cậu biến sắc trắng bệch. Là Đoàn Nghị! Cậu đưa tay kiểm tra, Đoàn Nghị đã không còn hơi thở nữa. Toàn thân chi chít vết thương do tên bắn, mũi miệng ộc ra chan chứa máu tươi. Lẫn trong mùi máu tanh nồng, vẫn còn vương mùi hương thơm nhè nhẹ của Khao Miêu. Trên môi Đoàn Nghị vẫn nở nụ cười, điều đó có nghĩa cô vẫn an toàn.

Không ai dám nói gì, không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. A Phủ túm chặt thi thể của Đoàn Nghị, thi thể vẫn còn hơi âm ấm, người chỉ vừa mới ch.ết cách đây không lâu. Cậu gục xuống bả vai run rẩy, giọng nói cậu nghèn nghẹn:

"Tại sao... tại sao không thể chờ chúng tôi thêm một chút... chỉ một chút nữa thôi..."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »