Miêu Phủ

Lượt đọc: 11018 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 133
dịch bệnh

❊ ❊ ❊

Gã vừa dứt lời thì quân lính hớt hải tâu lên:

"Điện hạ, nguy rồi! Trong quân bùng dịch bệnh, trên người lở loét và chảy mủ rất hôi thối."

"Cái gì? Khốn kiếp, sao lại vào đúng lúc này!"

Thái tử đi theo người lính xem xét tình hình, trước khi đi ngoảnh lại nhìn Khao Miêu đầy ẩn ý. Quân lính bùng dịch bệnh, cần người chữa trị, hay là khoan hẵng để cô về kinh đi.

Khao Miêu không ngồi yên mà cũng chạy theo thái tử xem tình hình dịch bệnh ra sao.

Những người lính nhiễm bệnh đều được dồn cả vào một chỗ, từ đằng xa đã ngửi thấy một mùi tanh tưởi, hôi thối đến kinh hồn bạt vía. Đến nơi cô đã thấy Đoàn Nghị ở đó, tất cả mọi người đều bịt khăn kín mít. Tuy không nhìn rõ nét mặt, nhưng qua ánh mắt căng thẳng của mọi người, cô biết bệnh dịch này vô cùng nghiêm trọng.

"Miêu! Về ngay, đây không phải chỗ con nên tới!"

Đoàn Nghị vừa nhác thấy bóng cô đã cau mày nói, làm thái tử cũng kinh ngạc: "Em đi theo anh từ lúc nào?"

Cô không trả lời thái tử mà sốt sắng nói với Đoàn Nghị: "Con không về, con đến phụ giúp sư phụ. Một mình người lo liệu, không sợ kiệt sức mà ngã bệnh sao?"

Đoàn Nghị lấy một cái khăn đeo vội cho cô: "Nhưng con là công chúa, chỗ dơ dáy này không dành cho con! Nếu con có mệnh hệ gì, sư phụ sẽ ân hận cả đời."

Thái tử đảo mắt suy nghĩ, y thuật của Khao Miêu chỉ xếp sau Đoàn Nghị, so ra không hề thua kém thái y trong cung. Một mạng công chúa có là gì so với mạng của cả một quân đội, gã không chút do dự nói:

"Miêu nói đúng, một mình thầy Đoàn e là lo không xuể bệnh dịch lần này đâu."

Đoàn Nghị phát điên, suýt không nhịn được liều mạng cho thái tử một đấm như lần trước, liền bị Khao Miêu cản lại. Mặc cho Đoàn Nghị ngăn cản, cô đi vào trong lều nhìn qua một lượt.

Những người nhiễm bệnh đều có điểm chung là chân tay lở loét, sưng tấy chảy mủ, vết lở loét lan ra không ngừng dẫn đến nhiễm trùng, lên cơn co giật mà ch.ết.

"Thuốc của sư phụ đem đắp lên vết loét có thể hút mủ độc, nhưng không thể ngăn vết loét xuất hiện thêm. Những người này cần được cách ly điều trị, ta đã nói rồi, con không nên đến đây mà!"

Đoàn Nghị luôn muốn đuổi cô đi khỏi nơi này, cô không đi mà chỉ lẳng lặng hí hoáy vẽ cái gì trên giấy.

"Đây là sơ đồ chỗ ở trong doanh trại, những người nhiễm bệnh có điểm chung là ở gần lều của Khẳm Noi. Hôm đó Khẳm Noi luôn nhìn chòng chọc nhắm vào con, nên con quan sát gã rất kĩ. Mấy vết loét của người nhiễm bệnh rất giống vết loét trên người Khẳm Noi."

"Có nghĩa là nguồn cơn bệnh dịch này từ tên Khẳm Noi mà ra."

Cô nói với thái tử đi đốt hết đồ dùng của Khẳm Noi và hỏi kĩ trong quân lính, có ai nhìn thấy Khẳm Noi đi đâu, làm gì, ăn gì kỳ lạ những ngày qua.

"Công chúa, thật ra buổi sáng mà tướng quân Khẳm Noi đòi ăn rất nhiều, nô tài mang đồ ăn tới, thì thấy tướng quân ngồi ăn sống nguyên một đàn dơi! Quá sợ hãi nên không dám nói với ai, nô tài đáng ch.ết!"

Một người lính run sợ tâu lên, thầy trò Khao Miêu điếng người. Dơi là loài mang trong mình nhiều loại ký sinh trùng, Khẳm Noi ăn sống nguyên một đàn dơi, rất có thể đã nhiễm bệnh đầu tiên rồi lây cho những người khác.

Thái tử nổi giận bừng bừng, đạp cho người lính một cái rồi gầm lên: "Tại sao ngươi không nói sớm, có phải đã ngăn chặn được rồi không? Tội đáng muôn ch.ết, lập tức lôi ra ngoài chém đầu!"

Gã tức giận lên lộ rõ bản chất là một tên bạo chúa, không ai ngăn được cái ch.ết cho người lính xấu số kia.

Ngày hôm sau, có vài người không cầm cự nổi mà ch.ết. Liền hai ngày sau đó, số người nhiễm bệnh và ch.ết có dấu hiệu tăng lên. Hai thầy trò Khao Miêu nhìn những cái xác đem đi thiêu vội vàng, lòng nặng trĩu. Thái tử triệu tập thêm nhiều thầy thuốc đến góp sức nhưng chưa ai tìm ra được phương thuốc chữa bệnh dịch.

Quân lính đau ốm rệu rã, thái tử lo lắng, lúc này nếu Đại Việt tấn công, e là không chống đỡ được.

Ngày thứ ba, thầy trò Khao Miêu vào rừng hái thuốc, có mấy người lính đi theo giám sát. Họ phát hiện một người lính Đại Việt nằm ch.ết trong rừng, trên người mọc đầy vết lở loét, giống y như bệnh dịch của quân Lan Xang. Sống lưng cô lạnh toát, không biết bằng cách nào quân Đại Việt cũng bị nhiễm bệnh, cô lo lắng bên đó không có ai chữa bệnh cho quân lính.

A Phủ, cậu nhất định phải bảo trọng! Bảy ngày trôi qua, liên tục vất vả, không ngủ đủ giấc, cộng với nỗi lo sợ cho quân Đại Việt, đêm nay Khao Miêu gục xuống, mê man ngủ thiếp đi. Đoàn Nghị nhìn cô rất thương, không đánh thức mà để cô nằm nghỉ ngơi lại sức.

"Hừ... hừ... Khao... Miêu... mau... dậy... đi..."

Thời gian trôi qua rất lâu, tiếng người nói âm u lẫn trong gió heo hút vọng vào tai cô. Cô nặng nề mở mắt dậy, thấy người đau ê ẩm. Cô thò chân xuống xỏ giày, liền cảm giác cái mình xỏ vào không phải giày, mà là một thứ mềm oặt nhão nhoét.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang