Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 2505 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 877 Một
quyền của Tông Hùng

❊ ❊ ❊

Lý Mặc ngồi lại xuống ghế, trong lòng vô cùng khinh bỉ bọn họ. Mấy gã này có phải quá tự cho là đúng rồi không, hay là tưởng hắn dễ bị lừa gạt như vậy?

Phỉ Lực Địch từ trong cặp tài liệu cầm tay lấy ra một tập văn kiện đưa lên mặt bàn trước mặt Lý Mặc.

"Philippe IV là quốc vương triều đại Capet của Pháp, trong thời gian tại vị, ông nỗ lực mở rộng lãnh địa vương thất, thống nhất nước Pháp, nhưng dưới sự kháng cự ngoan cường của các chư hầu và sự can thiệp của nước Anh, thành quả đạt được rất hạn chế. Để có đủ tài lực hỗ trợ chiến tranh, ông đã tịch thu tài sản của giáo hội Pháp và cưỡng chế thu thuế thập phân, vì vậy mà nảy sinh xung đột với Giáo hoàng. Sau đó, ông phái binh bắt cóc vị Giáo hoàng lúc bấy giờ về Pháp, quản thúc tại thị trấn nhỏ Avignon ở phía Nam. Kể từ đó, trong vòng một trăm năm, chức vị Giáo hoàng liên tục do bù nhìn của Pháp đảm nhiệm."

Phỉ Lực Địch nói xong những lời này thì nhìn Lý Mặc.

Người sau suy nghĩ một chút mới nói: "Ý của cô là, năm đó tài phú của Hiệp sĩ đoàn Thánh điện nhiều bao nhiêu, Giáo hoàng trong lòng là rõ nhất. Mục đích chính yếu nhất của Philippe IV khi giam cầm ông ta chính là vì số tài phú kinh người đó, cũng là để chuẩn bị cho việc tiêu diệt Hiệp sĩ đoàn Thánh điện về sau."

Phỉ Lực Địch gật đầu, thừa nhận suy đoán của hắn.

"Cô đừng nói với tôi, địa điểm cất giấu khả dĩ của cái gọi là kho báu Hiệp sĩ đoàn Thánh điện lại chính là thị trấn nhỏ giam giữ Giáo hoàng đó chứ?"

Phỉ Lực Địch lại lấy ra một tập tài liệu từ trong cặp, hai tay đưa cho hắn đầy trịnh trọng: "Có lẽ sự thật đúng như anh nói, nhưng đó cũng chỉ là một trong những nơi cất giấu có khả năng nhất mà thôi. Trước khi lâm chung, Philippe IV từng để lại nửa câu di ngôn: Kho báu ở phương Nam, lời còn chưa nói hết đã tắt thở, đây là bí mật cung đình lớn nhất."

Lý Mặc nhận lấy tập tài liệu cuối cùng, trên trang đầu có con dấu đỏ, viết hai chữ "Tuyệt mật". Hắn lật ra xem một hồi, xem rất kỹ lưỡng, khoảng năm phút sau thì khép lại, hai tay đưa trả cho Phỉ Lực Địch.

"Khi nào tôi có thể đi đến mục tiêu đầu tiên?"

"Lý tiên sinh hiếm khi tới một chuyến, không chơi vài ngày trước đã sao?"

"Phỉ Lực Địch tiểu thư quả là có đề nghị hay, vậy ngày mai trạm dừng chân đầu tiên chúng ta đi cung điện Fontainebleau thế nào?"

"Mọi lịch trình Vưu Lợi sẽ sắp xếp ổn thỏa, chúc Lý tiên sinh chơi vui vẻ."

Sau khi hội nghị kết thúc, Vưu Lợi đưa lại cho Lý Mặc một chiếc tai nghe, tuy không nói gì nhưng ánh mắt hắn không hề nhìn thẳng vào Lý Mặc, rõ ràng là có chút chột dạ. Chờ khi Lý Mặc trở về phòng, các thiết bị giám sát bên trong đều đã được tháo dỡ hết, xem ra đòn phủ đầu của mình đối với bọn họ vẫn có hiệu quả.

"Ông chủ, Vưu Lợi hẹn chúng ta gặp mặt ở phòng gym tầng mười tám, bên trong đó có một đài đấu quyền, đến lúc đó hai bên có thể ở đó giao lưu chút võ thuật."

Tông Hùng đầy tinh thần chiến đấu, môn Ngạnh khí công mà anh tu luyện từng càn quét tám phương trong quân đội, chưa từng có đối thủ, cho đến khi xuất ngũ rồi chịu một vố đau dưới tay Lý Mặc, lúc đó anh mới hiểu quyền cước của Lý Mặc lợi hại mạnh mẽ đến nhường nào.

"Đi chứ, cứ giao lưu với bọn họ thật tốt. Ai mà có thể giành chiến thắng trong tình trạng không bị thương, tôi cá nhân thưởng cho người đó một triệu."

Đại Sơn và bốn người bọn họ nhìn nhau, không chút biểu cảm. Họ là quân nhân chuyên nghiệp, chuyện lên đài nhận tiền thưởng như thế này là vi phạm kỷ luật, cho nên chắc chắn không thể tùy tiện ra tay.

"Địa Lôi có thể đi thử xem."

Địa Lôi vốn trầm mặc ít nói, đôi mắt bỗng sáng lên, đây là cơ hội Lý Mặc dành cho anh. Năm ngoái Đại Sơn và mọi người đi theo Lý Mặc một chuyến tới Mỹ, sau khi về nước, Lý Mặc liền tặng mỗi người họ một căn biệt thự ở khu vực Yến Giao. Chuyện này khiến bao người vô cùng hâm mộ, nhưng hâm mộ thì hâm mộ, ai bảo sức chiến đấu của người ta cao hơn họ một bậc chứ.

Lần này nếu không phải có vị trí trống, Địa Lôi cũng sẽ không có cơ hội đi theo tới đây.

Đại Sơn và mọi người trong lòng liền hiểu rõ, đây là Lý Mặc cố ý chuẩn bị cho Địa Lôi.

"Anh em, ba chúng ta qua đó gặp mặt bọn họ, đi thôi."

Trần Tiểu Quân, Tông Hùng và Địa Lôi đi về phía cửa.

"Đại Sơn, vợ con các anh đều đã đón đến bên cạnh rồi chứ? Trước kia từng nói với các anh, vợ đến rồi thì tôi sẽ sắp xếp công việc cho, sao đều không liên lạc với tôi?"

"Vợ tôi học vấn không cao, cho nên không dám làm phiền anh. Tuy nhiên cô ấy tìm được một công việc ở Yến Giao tốt hơn ở quê nhiều. Chuyện con cái đi học thì là nhờ Phó cục Cao đánh tiếng một cái là giải quyết xong."

"Các anh với tôi vẫn còn quá khách khí, công ty tôi có rất nhiều vị trí có thể làm, sáng chín chiều năm, còn có thể để các cô ấy chịu thiệt sao. Thật sự không được thì cứ qua bảo tàng làm hậu cần, cũng hơn là công việc các cô ấy tự tìm."

Những căn biệt thự Lý Mặc tặng họ đều có giá trị hơn chục triệu, thực sự muốn sắp xếp công việc cho người nhà họ thì tự nhiên cũng sẽ không lừa gạt người ta.

"Được rồi, quay đầu tôi nhắn một tiếng, vợ các anh cứ trực tiếp tìm người phụ trách nhận việc là được. Tuy nhiên lần này Địa Lôi theo tới Pháp thì không có đãi ngộ như các anh đâu, các anh trong lòng hiểu rõ là được."

"Lý tiên sinh, chúng tôi nghe anh."

Đại Sơn, Thứ Đầu và Tinh Không nhìn nhau, không từ chối ý tốt của Lý Mặc.

"Chờ bọn họ về chúng ta ăn tối sớm chút, Paris là trung tâm kinh tế thế giới, cũng là kinh đô thời trang, tối nay chúng ta có thể đi dạo khắp nơi."

Mấy người trong phòng nhàn rỗi chán chường nên lướt điện thoại chơi, khoảng nửa tiếng sau cửa phòng bị người đẩy ra, Tông Hùng, Địa Lôi và Trần Tiểu Quân lần lượt đi vào.

Lý Mặc ngẩng đầu nhìn họ một cái: "Không động thủ à?"

Trần Tiểu Quân thở dài, phiền muộn nói: "Đều tại Tông Hùng, gã này một quyền đánh đối phương đến mức ngừng tim, chúng tôi chỉ mải lo làm hô hấp nhân tạo cho đối phương, mãi mới cứu sống được gã đó về. Vưu Lợi và mấy gã kia sợ đến mức biến sắc, dù sao đây cũng là giao lưu cá nhân, thật sự gây ra án mạng thì ai trong số họ cũng không thoát được trách nhiệm."

Địa Lôi càng phiền muộn hơn, nhưng không thể hiện ra ngoài.

Lý Mặc nhìn về phía Tông Hùng cười nói: "Tôi đoán từ ngày mai trở đi, nhóm an ninh đó đều sẽ tránh xa cậu, không ai dám tỏ thái độ với cậu nữa đâu. Dù sao thì ba người các cậu cũng coi như đại thắng. Tiền thưởng không thiếu một phân, tuy nhiên đồ ăn đồ uống tối nay do cậu chi trả nhé."

"Không vấn đề gì, mọi người muốn ăn gì cứ thoải mái gọi."

"Tông Hùng, tiếc là trận vừa rồi không quay lại được, nếu không mang về cho những người khác xem, đảm bảo bọn họ đứa nào đứa nấy nhìn đến ngây cả người." Đại Sơn vỗ vai Tông Hùng, họ cùng thuộc một biên chế, cho nên không có gì kiêng kị, muốn nói gì thì nói.

Địa Lôi lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.

Cộc cộc cộc——

Có người gõ cửa, Trần Tiểu Quân vội đi tới mở cửa, liền nhìn thấy Vưu Lợi cầm một chai rượu vang đi vào, giọng điệu nói chuyện đều đã thay đổi, không còn sự cao ngạo như lúc ban đầu nữa.

"Lý tiên sinh, đây là món quà Cục trưởng Phỉ Lực Địch gửi tặng anh, hy vọng anh thích."

Lý Mặc đứng dậy từ trên ghế sofa nói: "Chuyện vừa xảy ra tôi đều nghe nói rồi, tôi đã dặn dò cậu ấy khi ra tay phải kiểm soát lực đạo, không ngờ vẫn xảy ra ngoài ý muốn. Vưu Lợi tiên sinh thật xin lỗi, chai rượu vang này phiền anh thay tôi gửi cho người bạn bị thương kia, hy vọng cậu ấy sớm bình phục."

"Cảm ơn Lý tiên sinh, rượu này anh cứ giữ lại thưởng thức, đồng nghiệp bị thương của tôi đã về nghỉ ngơi, sẽ không sao đâu, sáng mai tám giờ rưỡi tôi tới đón anh đi tới cung điện Fontainebleau."

"Được, mọi chuyện đành làm phiền Vưu Lợi tiên sinh."

Cung điện Fontainebleau là một trong những vương cung lớn nhất nước Pháp, phong cảnh tuyệt đẹp, rừng rậm tươi tốt, cổ tích nhiều vô kể, là thắng cảnh du lịch nổi tiếng. Đẹp nhất là phòng tranh của François I, trong phòng có vô số tranh ngụ ý, đồ trang trí trái cây, vòng hoa dải lụa và các món thạch cao hoa văn, điêu khắc phong phú, là điển phạm của nghệ thuật Phục Hưng Pháp mang phong cách Ý.

Trong các bảo tàng phương Tây, nơi trưng bày trân bảo Viên Minh Viên nhiều nhất và tốt nhất phải kể đến cung điện Fontainebleau, Hoa Hạ quán trong cung có thể nói là sự tái hiện của Viên Minh Viên tại phương Tây.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:874
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »