Trong phòng khách tòa nhà cổ của họ Trần, cụ già trăm tuổi ngồi ngay ngắn trên ghế. Lý Trung Thịnh cung kính quỳ trước mặt ông, hai tay bưng chén trà nóng vừa pha: "Sư phụ, mời người dùng trà."
Tinh thần cụ già trông vẫn còn khá minh mẫn, cụ đón lấy chén trà nhấp một ngụm nhỏ, sau đó nói: "Trung Oa Tử, mau đứng dậy đi."
"Sư đệ, mau đứng lên đi." Bên cạnh cụ già còn có một ông lão tầm hơn bảy mươi tuổi, ông bước lên hai bước đỡ Lý Trung Thịnh dậy.
"Sư huynh."
Lý Trung Thịnh đứng dậy rồi lại chắp tay vái ông một lạy thật sâu.
"Trở về đây tức là trở về nhà rồi, đừng khách sáo như thế."
Lý Trung Thịnh gật đầu, quay người chỉ vào Thi Di nói: "Sư phụ, đây là vợ con, tên là Thi Di, giáo viên dạy múa."
"Tốt, tốt." Cụ già cười ha hả, đoạn đưa một phong bao đỏ cho Thi Di, đây là quà gặp mặt: "Trung Oa Tử cưới được người vợ xinh đẹp thế này, đúng là phúc đức nó tu được từ kiếp trước."
Thi Di cảm ơn một tiếng.
"Sư phụ, đây là con trai con, đồ tôn của người, Lý Mặc." Lý Trung Thịnh lại chỉ vào Lý Mặc.
Lý Mặc đi thẳng đến trước mặt cụ già, quỳ xuống dập đầu nói: "Đồ tôn Lý Mặc bái kiến sư công."
Đây là cổ lễ.
Đôi mắt hơi đục của cụ già như sáng lên đôi chút: "Tốt tốt tốt, đứa nhỏ, mau đứng dậy."
Lý Mặc cũng nhận được một phong bao đỏ.
"Tiểu Mặc, đây là sư bá của con."
Lý Mặc lại hành lễ một lần nữa: "Đồ tôn bái kiến sư bá."
"Ha ha, bái ta thì không có phong bao đâu nhé."
Trong phòng vang lên một tràng cười.
Đúng lúc này, Trần Tiểu Phong với vẻ mặt quái lạ bước vào phòng, nói nhỏ với cha mình: "Ba, thúc công mang đến một xe lớn thuốc lá, rượu và trà, còn có các loại quà cáp nữa. Chỉ riêng rượu thượng hạng đã có hai mươi thùng, thuốc lá mười thùng, trà ba mươi hộp. Đồ đạc đều đã được chuyển vào nội đường rồi, người ở ngoài đang xem đều bàn tán xôn xao cả lên."
"Nhiều thế ư!" Trần Cao Phong cũng rất kinh ngạc, tuy nhà sư thúc không thiếu tiền, nhưng làm gì có chuyện tặng lễ lại dùng xe chở đến thế này.
"Ba, hàng xóm bên ngoài vẫn đang đứng xem đấy, có nên ra ngoài phát thuốc không?"
"Ừ, thúc công con mang nhiều thuốc lá, rượu trà thế này chắc cũng nghĩ vậy, chúng ta ra ngoài một chút."
Tòa nhà cổ này chắc đã được tu sửa nhiều lần, đồ đạc bài trí bên trong rất đơn giản mộc mạc, bàn ghế đều là kiểu cũ.
"Tiểu Mặc, nếm thử xem vị trà xanh do chính tay sư công con sao chế thế nào?" Trần Cao Vưu rót cho Lý Mặc một chén trà, một mùi hương thanh khiết tỏa ra.
"Cảm ơn sư bá." Lý Mặc nhìn màu nước trà, rất trong, có mùi hương dìu dịu. Cậu nhấp một ngụm, cẩn thận thưởng thức rồi nói: "Trà ngon, tuy khẩu vị không bằng Minh Tiền Bích Loa Xuân, nhưng so với Vũ Tiền Bích Loa Xuân thì vẫn một chín một mười."
"Ha ha, bảo sao sư huynh con sau khi trở về cứ khen con hết lời. Ta vốn còn hơi nghi ngờ, giờ thấy thế này thì không tin không được."
"Sư bá, khoảng khi nào thì Trần sư tỷ về ạ?"
"Chiều mai. Vốn dĩ ý sư công con là đừng để nó về, dù sao công ty bên con cũng mới bắt đầu, có nhiều việc phải làm."
"Công ty chưa có nhiều nghiệp vụ lắm, hiện tại cũng không bận lắm ạ."
"Tiểu Mặc, tuy Trần Phượng là sư tỷ của con, nhưng con không thể vì quan hệ này mà trả lương cho nó cao như vậy. Ta nghe sư huynh con nói, con trả cho nó mức lương năm triệu tệ, thế có phải quá nhiều không?"
"Sư bá, đó là vì người không biết giá thị trường của nhân tài cao cấp thôi. Lương triệu tệ nghe có vẻ đáng sợ, thực ra đến trình độ như sư tỷ, mức lương này thật sự không tính là cao. Người cứ yên tâm, con không phải tùy tiện trả mức lương triệu tệ cho cô ấy đâu."
Trần Cao Vưu lúc này mới yên tâm.
"Trung Oa Tử, tối nay uống một chén nhé." Cụ già nhỏ giọng nói, cụ lại quay đầu nhìn sang Lý Mặc: "Cháu uống được rượu không?"
Lý Mặc khẽ cười nói: "Sư công, nói thật tửu lượng của con không tốt lắm, uống ba chén là gục ạ."
"Cháu có thể uống chút rượu dâu tằm, rượu mơ hoặc rượu vang, độ cồn không cao."
"Đều là sư công tự tay ủ ạ?"
"Tự uống cho vui thôi, mùi vị cũng khá lắm."
"Được ạ, vậy tối nay con xin kính sư công một chén rượu dâu tằm."
Cụ già rất vui, trên mặt luôn nở nụ cười: "Cháu bắt đầu học Bát Cực quyền từ năm mấy tuổi?"
"Thực sự bắt đầu học Bát Cực quyền là sắp năm tuổi ạ."
"Rất tốt, người sống cả đời, quyền phải luyện cả đời, không được bỏ."
"Con nhất định ghi nhớ lời dạy của sư công."
Bữa cơm gia đình tối hôm đó tuy không tinh tế như khách sạn nhưng mang đậm hương vị địa phương, có một món gọi là cá chạch thối, ngửi thì thối vô cùng nhưng ăn vào lại rất thơm. Còn có một món canh ngỗng già, hương vị cũng rất chuẩn.
Lý Mặc lần đầu tiên uống thêm mấy chén rượu dâu tằm, đến cuối cùng hơi rượu xộc lên, cậu không còn chút ấn tượng nào về việc mình đã gục xuống ra sao.
"Trung Oa Tử, tửu lượng của con trai con không di truyền từ con nhỉ."
Cụ già vui vẻ nói.
"Nó vẫn luôn đi học nên cũng không có cơ hội uống rượu. Sư phụ, tửu lượng này cũng là dần dần luyện mà ra, đợi sau khi nó vào đại học, con sẽ không hạn chế nó nữa."
"Con trai con có bản lĩnh, nghe Cao Phong nói trường đại học mà nó theo học là một trong những trường danh tiếng hàng đầu cả nước, giỏi hơn con trai nó nhiều."
Lý Trung Thịnh cười cười, câu này cũng khó đáp lại, dù sao cả Trần Cao Phong và con trai cũng đang ngồi ăn uống cùng trên bàn.
"Sư phụ, Tiểu Mặc say rồi, con đưa nó về phòng nghỉ ngơi trước."
Trần gia thôn vì sự trở về của Lý Trung Thịnh mà trở nên vô cùng náo nhiệt. Người trong thôn đi làm ăn xa rất nhiều, còn có không ít người đã phát tài và định cư ở thành phố, nhưng xe họ lái về mỗi dịp lễ tết không ai sánh được với xe của Lý Trung Thịnh.
Có người tìm hiểu thử, chiếc xe đẹp đẽ bá đạo này có giá hơn tám trăm nghìn tệ.
Đến sau đó, khi từng thùng thuốc lá, rượu, trà danh tiếng được chuyển từ trên xe xuống, khung cảnh đó càng khiến người ta kinh ngạc không thôi.
Lý Trung Thịnh, người đã rời đi hơn hai mươi năm trước, nay quả thực đã thành đạt rồi.
Khi Lý Mặc tỉnh dậy sau cơn say, thì đã là chiều hôm sau gần một giờ rồi. Cậu vỗ vỗ đầu mình, dư vị của rượu dâu tằm nhà sư công mạnh quá, cũng không biết là ngâm bằng loại rượu gì nữa. Hay là do tửu lượng của mình quá kém.
Mặc quần áo xong bước ra khỏi phòng ngủ, cậu thấy một cô bé tầm mười mấy tuổi đang ngồi bên bàn ăn mì.
"Tiểu sư thúc, cuối cùng người cũng tỉnh rồi."
Cô bé trông khá dễ thương, buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo khoác len.
"Cháu là?" Lý Mặc nhìn căn phòng, không phải căn nhà cổ của sư công hôm qua.
"Cháu tên là Trần Tiểu Yến, Trần Tiểu Phong là anh trai cháu, Trần Cao Phong là ba cháu. Tiểu sư thúc, người cứ gọi cháu là Yến Tử là được ạ." Trần Tiểu Yến ăn mấy miếng đã xong tô mì, đến cả nước dùng cũng húp sạch trơn.
Lý Mặc thấy khô miệng khô họng, bụng lại đói.
"Tiểu sư thúc, người chắc đói lắm rồi, cháu đi nấu mì cho người. Người cứ ngồi đây uống chén trà đi, trà pha lúc trước vẫn còn nóng đấy ạ."
"Để tự ta nấu mì đi." Lý Mặc sao nỡ để một cô bé nấu mì cho mình, cậu theo Yến Tử vào bếp, "Những người khác đâu?"
"Ngày mai là lễ mừng thọ trăm tuổi của cụ cố, nhưng tối nay đã mở tiệc rồi, khoảng mười lăm bàn, anh cháu và mọi người đều đi phụ giúp chuẩn bị rồi. Ba cháu đã dặn, đợi người tỉnh thì trước tiên làm chút gì cho người ăn, sau đó dẫn người đi dạo quanh đây, những việc khác không cần người đụng tay, đợi đến giờ ăn tối là được ạ."
Trần Tiểu Yến tuổi không lớn nhưng làm việc nhanh nhẹn, đâu ra đấy.
"Tiểu sư thúc, người giúp cháu nhóm lửa đi, cháu rán hai quả trứng ốp la cho người, sau đó dùng nước sôi nấu một lúc rồi mới thả mì vào, làm ra nước dùng mì thơm lắm, uống cực ngon."
Lý Mặc cười, cô bé này chân chất đáng yêu thật.
Vậy thì cậu làm chân nhóm lửa trước vậy.
Sau khi vệ sinh cá nhân, tô mì nóng hổi cũng được bưng lên bàn.
Mì trứng ốp la do Trần Tiểu Yến làm thực sự rất ngon, nước dùng mì không những có mùi thơm của trứng mà còn có chút vị tiêu.
"Yến Tử, cháu học lớp mấy rồi?"
"Tháng chín là lên lớp tám rồi ạ. Tiểu sư thúc, người thực sự là sinh viên Đại học Bắc Kinh ạ? Cháu nghe thầy giáo nói, Đại học Bắc Kinh và Đại học Thanh Hoa là hai trường danh tiếng nhất cả nước, mỗi học sinh thi đỗ vào đều là nhân tài nghìn người có một đấy ạ."
Lý Mặc hơi nóng mặt, cậu không thể mặt dày mà nói 'Đúng, ta là học bá' được. May mà Trần Tiểu Yến không đào sâu vào chủ đề này, Lý Mặc đang ăn mì, cô bé thì ngồi bên cạnh đan một thứ gì đó hình lưới.
"Yến Tử, cái này dùng để làm gì thế?"
"Để bắt tôm hùm ạ, mỗi dịp nghỉ hè cháu và bạn bè đều ra rãnh, ra hồ câu tôm hùm, sau đó mang lên trấn bán kiếm chút tiền tiêu vặt."