“Phù! Dễ chịu thật!”
Tôi thở ra một hơi – có thể cảm nhận được thi độc bắt đầu chảy ra từ hai vết thương.
“Ra ngoài rồi!” – Cố Tiểu Trà cười nói – “Xem ra đã khỏi rồi, anh không cần lo nữa.”
“Cảm ơn cô!”
Cô ấy còn cẩn thận băng bó lại vết thương:
“Dù thi độc đã giải, nhưng vết thương vẫn còn. Tôi khuyên anh đừng cử động mạnh, nếu nứt ra có thể bị nhiễm trùng.”
Lam Dao hỏi:
“Bao nhiêu tiền vậy?”
Cố Tiểu Trà lắc đầu:
“Chữa thi độc không tính phí. Đây là lời dặn của sư phụ, tôi không thể trái lời.”
“Vậy… cô chỉ sống bằng nghề làm quan tài sao?”
“Ừ. Tuy thu nhập không cao nhưng đủ sống.”
Tôi quay sang Lam Dao:
“Mỗi nghề đều có quy củ riêng, em không cần hỏi nhiều.”
“Dạ…” – Lam Dao không dám hỏi tiếp.
“Chúng ta nghỉ một lát rồi quay về.”
Tôi tò mò nhìn các cỗ quan tài trong tiệm, hỏi:
“Cô cũng học được tay nghề làm quan tài từ Cố sư phụ phải không? Có thể chia sẻ một chút không?”
“Muốn học à?”
Tôi cười:
“Chỉ là tò mò thôi.”
Cô ấy gật đầu:
“Sư phụ tôi làm đúng theo truyền thống. Quan tài phải là gỗ mộc, sơn Iót rồi mới quét dầu bóng. Bên dưới đặt một lớp vôi sống để chống ẩm, chống mối.”
“Vôi sống còn là vật dương, ngăn tà khí. Nhưng không được để tiếp xúc trực tiếp với th* thể, vì âm dương xung khắc.”
“Phải đặt thêm lớp ván mỏng ngăn cách. Làm xong còn phải kê quan tài lên ghế gỗ, không được để chạm đất – nhất là khi có th* thể bên trong. Chạm đất tức là ép quan, rất xui xẻo.”
Tôi gật gù hiểu sơ sơ về nghề này. Đúng lúc đó, một người đàn ông ăn mặc giản dị bước vào:
“Cố tiểu thư, quan tài xong chưa? Tôi đến chở đi.”
Cô ấy chỉ về cỗ quan tài đặt trên ghế:
“Ở đó!”
Vài người bước vào khiêng đi, cô ấy còn vội chạy ra dặn:
“Nhớ nói với gia đình tang chủ: nhập quan phải đeo găng, x///ác không được gặp ánh nắng, và quan tài không được hạ đất hai lần – nếu không sẽ thành ép quan!”
Đám người kia nghe xong chỉ cười:
“Nói rồi nhưng người ta chẳng nghe đâu!”
Cô nhíu mày:
“Đây là quy củ mà!”
Nhưng họ vẫn chở quan tài đi mất. Cô thở dài:
“Giờ chẳng ai chịu giữ quy tắc nữa…”
Tôi cười:
“Thời nay mấy ai quan tâm mấy chuyện đó nữa đâu.”
Cô ấy bỗng hỏi:
“Tôi nghe em gái anh nói… anh cũng biết đạo thuật à?”
“Biết chút ít. Nếu không sao bị x///ác sống cắn chứ?”
“Thế thì hay quá! Hay là chúng ta cùng trao đổi một chút?”
“Bây giờ á?”
“Hay thế này, tôi mời mọi người đi uống trà mát, vừa uống vừa nói chuyện!”
Chúng tôi ra quán trà ngoài phố, ngồi vào bàn rồi bắt đầu trò chuyện.
Không ngờ, cô gái làm nghề quan tài này lại có nền tảng học thuật tương đồng với tôi. Chúng tôi nói chuyện từ trưa đến chiều.
Lam Dao bắt đầu thấy chán, đứng dậy duỗi người, rồi đột nhiên nhìn về phía trước:
“Anh, bên kia có chuyện gì kìa!”
Chúng tôi nhìn theo – một đám người đang khiêng quan tài đi qua. Cố Tiểu Trà lập tức nhận ra:
“Hả? Là cỗ quan tài sáng nay mà!”
“Kỳ quái! Tại sao lại đưa tang vào giờ này chứ?”
Tôi hỏi:
“Sao? Đưa tang mà cũng có giờ tốt xấu sao?”
“Dĩ nhiên! Phải đi vào buổi trưa hoặc sáng sớm hôm sau, rất hiếm khi đưa tiễn vào lúc hoàng hôn. Chắc gia đình kia không làm đúng quy trình rồi.”
Cô lắc đầu:
“Tôi dặn họ rồi, mà không biết họ có nghe không…”
Tôi cười:
“Thời nay ai quan tâm mấy chuyện cũ kỹ đó nữa chứ?”
Khi đoàn người khiêng quan tài đi ngang, chúng tôi thấy họ rất qua loa – không kèn trống, không rải tiền vàng, chỉ làm cho có.
Lúc họ tới gần, đột nhiên bốn người khiêng quan tài dừng bước!
Người dẫn đầu quay lại hỏi:
“Chuyện gì thế?”
Vì theo quy tắc, khiêng quan tài không được dừng lại giữa chừng. Cả phố bắt đầu xôn xao, vây lại xem.
Chúng tôi cũng đi tới xem thử.
Bốn người khiêng đều mặt trắng bệch, run rẩy toàn thân, tay nắm chặt thanh đòn gánh – như đang phải gánh vật nặng ngàn cân.
Một người kêu lên:
“Sao càng lúc càng nặng thế này?!”
Mặt họ đỏ gay, rõ ràng là quan tài bỗng nhiên nặng như đá tảng, dù cả bốn đều là người khỏe mạnh, bình thường có thể khiêng 800 cân mà không vấn đề.
Vậy mà quan tài này chỉ khoảng 200 cân – lại khiến họ gục ngã?