Người Mai Táng

Lượt đọc: 1137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 120: Khu Mộ Sinh Tà

❊ ❊ ❊

“Thực ra trưởng thôn ông ấy…đã thuyết phục được người dân thôn Hạ, bây giờ mọi người trong thôn đều đã chuyển đi, các ngôi mộ cũng đã di dời gần hết, chỉ còn lại mộ của mẹ em.”

“Vậy à? Vậy là em phải về để di dời mộ sao?”

“Không cần, chúng ta chỉ cần một vật có âm khí là có thể di dời được!”

Thực ra tôi đang lừa Lam Dao, vật chứa âm khí này là thứ có sát khí cực kỳ nặng!

“Vậy cũng được, dù sao anh cũng biết việc, mai em sẽ cùng anh về để di dời mộ.”

“Đúng rồi, trưởng thôn và mọi người bây giờ đang ở đâu?”

Tôi hít một hơi sâu: “Gần thôn Tây Bàn, cụ thể thì, sau này anh sẽ nói cho em.”

“Được!”

Nhìn nụ cười ngây thơ hồn nhiên của Lam Dao, tôi thực sự không nỡ nói cho cô ấy biết sự thật.

Trưởng thôn, xin hãy tha thứ cho tôi vì phải lừa cô ấy thêm một thời gian nữa!

Sáng hôm sau, tôi lái xe đưa Lam Dao trở về thôn Hạ dưới núi Thường Bàn, các ngôi nhà ở đây đã không còn người ở, mọi người đều đã dọn đi hết.

“Mọi người đều đi rồi à?” Lam Dao trở về thôn mà không thấy ai đón tiếp nên có hơi thất vọng.

“Mọi người đều đã chuyển đi rồi, đừng lang thang nữa, mau đến khu mộ hoang, giúp mẹ em di dời mộ thôi!”

Nhưng Lam Dao lắc đầu nói: “Phải đến tiểu trấn mua một số thứ trước, em phải đốt ít giấy cho mẹ!”

Mua đồ xong, tôi đưa cô ấy đến một nhà hàng, ăn uống xong xuôi rồi đến khu mộ hoang ở phía sau núi.

Lúc này, trời đang mưa nhỏ, tôi lấy ô từ trong ba lô ra, rồi chúng tôi tiến đến khu mộ hoang.

Chỉ trong chớp mắt, trời bắt đầu sấm chớp đùng đùng, mưa dội xuống xối xả.

Trước mộ mẹ của Lam Dao, cỏ dại đã mọc đầy, bùn đất nhão nhoẹt.

Lam Dao bắt đầu dọn cỏ dại, còn tôi lặng lẽ che ô cho cô ấy. Sau khi dọn xong, cô ấy đứng lặng lẽ nhìn ngôi mộ, không nói một lời.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, có một dự cảm chẳng lành sắp đến.

Cơ thể tôi run lên, nhưng không phải vì sợ mà vì mưa to quá, tôi lo sẽ bị cảm.

Lam Dao không những không lạnh mà còn dựa sát vào tôi, ánh mắt đầy sợ hãi.

Tôi thở dài: “Em sợ phải không?”

Lam Dao gật đầu: “Vâng, vì lâu lắm rồi em không đến đây!”

Trong thời tiết này, âm khí lại còn nặng như vậy, ở nơi hoang vu vắng vẻ, quả thật dễ khiến người ta sợ hãi.

Tôi cười nói: “Không sao đâu, đừng lo lắng, dù sao đây cũng là mẹ em.”

Lúc này âm dương giao thoa, phong vân biến huyễn, xung quanh gió thổi dữ dội, rõ ràng là có chút khác thường.

Cô ấy gật đầu, tiếp tục đốt tiền giấy trước mộ, vừa đốt vừa nở nụ cười khổ, trông vô cùng gượng gạo.

Khoảng nửa tiếng sau, mưa dần nhỏ lại, chỉ còn lất phất, bầu trời không còn sấm chớp nhưng vẫn tối đen, không khí càng thêm u ám.

Quần áo của chúng tôi đã ướt đẫm, cũng may hiện giờ mới là đầu thu, thời tiết không quá lạnh, nhưng trời vẫn tiếp tục mưa, tối đến nhiệt độ sẽ hạ, rất dễ bị cảm.

Lam Dao bật điện thoại lên nhìn xung quanh, cơ thể run rẩy, sau đó từ từ dựa vào tôi.

Dù sao cô ấy cũng là con gái, đến nơi như thế này vẫn có chút sợ hãi.

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể cô ấy rất ấm áp, hương thơm thanh mát từ dầu gội đầu thoang thoảng vào mũi tôi, trong hoàn cảnh này, cảm giác thật vi diệu.

Lúc này, cô ấy nhìn lên trời nói: “Mưa tạnh là có thể đào vật có âm khí ra được đúng không?”

“Vẫn chưa được.”

Tôi nhìn lên trời, phải đợi đến khi trăng lên thì vật đó mới hiện nguyên hình.

“Nhưng mẹ em đã trở thành ác linh sống rồi, muốn đào lên thì bắt buộc phải dẫn ác linh ra ngoài!”

“Đến lúc đó, anh sẽ xử lý ác linh trước, còn em đào vật có âm khí ấy lên!”

Tôi nghĩ, nếu mọi việc suôn sẻ, chúng tôi có thể giải quyết ác linh này trước khi trời sáng.

“Nhưng sao ác linh lại ở trong mộ của mẹ em được?” Lam Dao thắc mắc.

Tôi khẽ thở dài một hơi: “Bởi vì…”

Tôi nhất thời không biết lấy lý do gì để lừa cô ấy, đành cười nói: “Dù sao nó cũng đã thành ác linh sống rồi, em cứ nghe anh là được.”

“Vâng.”

Lam Dao bất lực thở dài, sau đó hỏi tiếp: “ác linh đó có nguy hiểm không?”

“Đợi đến khi trăng lên, thứ đó sẽ không nguy hiểm nữa.”

“Nếu tối nay không có trăng thì sao?”

Tôi nhìn cô ấy: “Em nghĩ số mệnh của em thế nào?”

Cô ấy có vẻ không tự tin, thậm chí còn nhìn tôi đầy nghi ngờ.

“Em chính là mệnh sao chổi, anh còn hỏi em làm gì?”

Tôi cười, bất lực thở dài một tiếng: “Không sao, mệnh của em rất quý khí, ông trời sẽ phù hộ cho em.”

“Thật không? Anh đừng lừa em.”

Cô ấy nói từ nhỏ đến lớn mình luôn là một tai họa, người trong thôn đều coi cô là sao chổi, chỉ có trưởng thôn là chịu thu nhận cô ấy.

Nhớ lại những chuyện đã qua, nước mắt cô ấy không ngừng tuôn rơi.

Tôi thở dài, kể cho cô ấy nghe những chuyện quá khứ, có lẽ là do cảnh ngộ của tôi cũng khó khăn, nên giờ nhìn người khác cũng có chút thương cảm.

Cô ấy rất tò mò: “Những chuyện này là anh tính ra sao? Hay là từ mộ tổ tiên nhà em nhìn ra được.”

Lam Dao cứ nhìn tôi chằm chằm, mãi sau tôi mới trả lời: “Không quan trọng, đường là của riêng em, sau này sẽ còn gặp nhiều thử thách lớn hơn.”

“Mệnh của em không tầm thường, thậm chí đến năm ba mươi tuổi còn gặp một kiếp nạn, nếu lúc đó anh không ở bên em, em phải dùng những kiến thức học thuật để tự bảo vệ bản thân.”

“Không... không phải chứ? Anh Tử Phàm, trước mộ của mẹ em mà anh cũng có thể tính được nhiều chuyện thế sao?” Lam Dao ngạc nhiên nhìn tôi.

Tôi cười nhẹ: “Chắc là mẹ em đã cho phép anh tiết lộ thiên cơ rồi.”

Lam Dao thở dài, sau một lúc lâu mới nở nụ cười:”"Em hiểu rồi, anh Tử Phàm, em sẽ theo anh học hành nghiêm túc!”

Khoảng mấy chục phút sau, mưa đã hoàn toàn ngừng rơi.

Lam Dao thu ô lại, ngẩng đầu nhìn lên trời, lúc này mây đen vẫn chưa tan, trời đã gần tối, bầu trời không có một ngôi sao nào.

Trong lòng tôi không khỏi lo lắng, dù sao thì trăng sáng sao thưa, nếu đêm nay không có ánh trăng, ngôi mộ này có thể sẽ thực sự trở thành ác linh sống, đến lúc đó tôi cũng không biết phải ứng đối làm sao.

Không phải tôi không thể thu phục nó, mà là tôi không muốn tiêu diệt mẹ của Lam Dao ngay trước mặt cô ấy.

“Trăng bao giờ mới lên đây?”

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy từ trong túi ra một lá bùa, hai tay bắt quyết, thi triển học thuật trước mộ.

“Phong Hỏa Lôi Quyết, cấp cấp như luật lệnh!”

“Lên!”

Tôi lấy ra một con dao nhỏ, nói với Lam Dao: “Đưa tay cho anh.”

Cô ấy nhẹ nhàng đưa tay ra, tôi cầm ngón út của cô ấy lên và hỏi: “Sợ đau không?”

Cô ấy lắc đầu, nhưng khi thấy tôi đưa dao đến đầu ngón tay của mình, cô ấy lại rụt tay lại hỏi: “Anh làm gì vậy?”

“Anh cần m//áu của em để vẽ bùa, nếu em sợ đau, thì dùng m//áu của anh.”

Nghe thấy vậy, cô ấy lập tức đưa tay ra: “Vẫn nên dùng m//áu của em đi!”

Nguồn: Ting Ting Tang Tang
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »