Người Mai Táng

Lượt đọc: 1137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 156: Rắn Bất Tử

❊ ❊ ❊

Mặc dù Ông chủ Mã không ngừng giải thích, nhưng có nói rách cả miệng cũng chẳng ai tin. Mọi người đều cho rằng đám rắn đó chưa chết hẳn, lỡ như còn có độc thì sao?

Rắn độc đúng là quý thật, nhưng đây là để uống vào bụng mà, một khi trúng độc thì chỉ có chờ chết thôi.

“Thôi, mọi người đừng mua nữa, mấy con rắn này chưa chết hẳn đâu, giữ cái mạng vẫn là quan trọng nhất!”

“Đúng đó, Ông chủ Mã, đống rượu rắn này dù ông có cho không, tụi tôi cũng không dám uống!”

“Đi thôi, đừng đứng xem nữa, cẩn thận mấy con rắn này bò ra khỏi chum rượu đấy!”

Lúc này, Ông chủ Mã thấy chẳng ai dám mua, trong lòng nóng như lửa đốt.

Rõ ràng hôm qua ông ta đã vất vả bắt hàng chục con rắn, vậy mà giờ không ai chịu mua, khiến lòng ông như bị dội một gáo nước lạnh.

Chỉ đành hô lên với đám đông:

“Mọi người đừng đi, tôi sẽ chứng minh cho mọi người xem!”

Nói rồi, ông lập tức mở nắp chum rượu, dùng vò múc đầy một vò rượu rắn, rồi đứng trước mặt mọi người, lớn tiếng nói:

“Các vị, tôi xin cam đoan, rượu rắn này không hề có độc!”

Mọi người nhìn ông uống cạn cả vò rượu rắn kia, bắt đầu có chút dao động.

Đặc biệt là mấy tay nghiện rượu, ngửi thấy mùi thơm lừng của rượu rắn, liền không nhịn được, định bước tới mua thì bất ngờ khựng lại.

“Khoan đã… mọi người nhìn kìa!”

Theo tiếng la, tất cả đồng loạt quay về phía chum rượu, chỉ thấy mấy con rắn ngâm trong chum rượu kia… lại đang từ từ bò ra!

“Má ơi! Tôi đã nói là rắn chưa chết mà!”

Tất cả đều hoảng hốt lùi về phía sau, còn tôi thì cau mày đầy nghi hoặc. Rõ ràng vừa nãy tôi thấy Ông chủ Mã đã bẻ gãy cổ hết mấy con rắn, thậm chí lưỡi rắn cũng đứt cả rồi, sao giờ chúng lại còn động đậy được?

“Á á á!”

Con rắn bò ra có cổ bị vẹo. chính là con mà Ông chủ Mã đã bẻ cong cổ, rõ ràng đã chết rồi, vậy mà giờ lại sống dậy, ngoe nguẩy không ngừng, khiến ai nấy đều sởn cả da gà.

“Bốp!”

Ông chủ Mã không nói không rằng, đạp mạnh một phát, con rắn lập tức bị dập nát đầu, máu chảy lênh láng, lần này thì nó mới chịu nằm im.

“Phù… phù…”

Ông ấy thở hổn hển, nhưng mọi người chứng kiến cảnh đó thì chẳng ai còn dám đụng đến rượu rắn nữa. Những con rắn còn sống lù lù trong chum như vậy, ai mà không sợ?

Dần dần đám đông tản đi, sắc mặt của Ông chủ Mã cũng ngày càng âm trầm.

Tôi đi tới nói:

“Tôi đã bảo rồi, đừng đem đám rượu rắn đó ra bán. Giờ thì mất cả danh tiếng rồi.”

“Haiz… tôi cũng không hiểu nữa, rõ ràng mấy con rắn đó chết cả rồi, sao lại có thể sống lại được chứ?”

Nghĩ đến đây, tôi đoán nhiều khả năng là do âm khí từ ngôi mộ kia gây ra. Những con rắn này có lẽ đã chết từ lâu, nhưng xác th!t lại không bị phân hủy, bị âm khí và tà khí khống chế.

Tuy nhiên, tất cả chỉ là phỏng đoán, tôi thực sự cũng không có kiến thức chuyên sâu về chuyện này.

“Tốt nhất là đổ hết rượu và rắn đi.” – tôi nói.

Nhưng Ông chủ Mã lại không chịu, nhìn đám chum rượu và chai lọ phía sau, cắn răng nói:

“Tôi muốn xem xem, đám rắn này còn có thể cầm cự bao lâu!”

Ông ấy là người cứng đầu, không chịu đổ rượu rắn đi, mà cứ để hết ngoài cửa tiệm, cho mọi người thấy đám rắn chết dần trong rượu.

Nhưng nói thì cũng lạ thật, những con rắn đó cực kỳ tà dị, ngâm trong rượu lâu như vậy mà vẫn chưa chết hẳn. Ngay cả con bị ông ấy đạp nát đầu, hôm sau cũng biến mất một cách kỳ lạ.

Người trong phố càng không dám mua, còn việc buôn bán của ông ấy thì ngày càng ế ẩm.

Tôi cũng bắt đầu thấy lạ, bởi cơ thể của Ông chủ Mã ngày càng gầy rộc đi một cách khó hiểu.

Vì không ai mua, ông ấy mỗi ngày đều tự uống một ít rượu rắn. Nhưng càng uống thì lại càng gầy, sắc mặt cũng chuyển sang tái xanh.

Hai tuần sau, trông ông ấy như bị rút cạn sinh lực. Lúc đó, Lam Dao đi chợ về liền hốt hoảng nói với tôi:

“Anh Tử Phàm, Ông chủ Mã bên tiệm rượu đối diện trông như biến thành người khác vậy!”

“Gì cơ?”

Tôi từ từ bước ra, nhìn về phía tiệm đối diện, lập tức rùng mình.

Ông chủ Mã gầy trơ xương, đặc biệt là khuôn mặt thì xanh mét, tím tái, ai nhìn thấy cũng phải giật mình.

“Các em trông cửa tiệm, để anh qua đó nói chuyện với ông ấy.”

Tôi bước sang chỗ Ông chủ Mã. Lúc thấy tôi đến, ông ấy nở một nụ cười méo mó, nói:

“Ngô tiên sinh, đến mua rượu rắn hả?”

Tôi thở dài, nhìn vào chum rượu, thấy đám rắn bên trong vẫn còn đang quẫy đạp.

“Ông chủ Mã, chú không thấy dạo này mình thay đổi lắm sao?”

Ông ấy rõ ràng không hề nhận ra, còn đưa tay sờ mặt rồi cười khổ:

“Ha ha, tôi thấy mình vẫn ổn mà!”

Nhìn thấy ông ấy như đang mê muội, tôi liền khuyên:

“Đừng uống rượu rắn nữa. Người ta uống rượu rắn thì khỏe ra, còn chú uống thì càng lúc càng tàn tạ.”

“Không sao đâu, mấy con rắn tôi cực khổ lắm mới bắt được, sao có thể bỏ phí được chứ!”

Nói rồi, ông ấy lại múc đầy một vò rượu rắn, uống ừng ực, ánh mắt trở nên hưng phấn.

“Đấy, tôi đã bảo không sao mà! Uống xong vẫn ổn đấy thôi!”

Tôi thấy vậy chỉ biết lắc đầu, thở dài:

“Nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cơ thể chú cũng chịu không nổi đâu.”

Ông chủ Mã không tin, nói:

“Tôi sẽ dùng chính thân thể này để chứng minh cho mọi người thấy, tôi uống rượu rắn mà chẳng sao cả!”

“Bây giờ chú đã chẳng ổn chút nào rồi!”

Tôi quay người bước đi, để lại một câu:

“Nếu còn tiếp tục, mạng chú cũng bị rượu rắn lấy mất đấy.”

Dù tôi đã cảnh báo, ông ấy vẫn không nghe, còn tỏ vẻ chẳng quan tâm, tiếp tục uống rượu rắn như thường.

Vài ngày sau, tôi phát hiện tiệm của Ông chủ Mã không mở cửa, không biết xảy ra chuyện gì, bèn qua thăm dò.

Khi tới nơi, tôi thấy ông ấy đang liên tục gãi ngứa, sắc mặt trông vô cùng khó chịu.

Tôi tò mò bước tới hỏi:

“Ông chủ Mã, chú sao thế?”

Nghe thấy tiếng tôi, ông ấy quay đầu lại, nhưng trên gương mặt là nụ cười lạnh lẽo đầy rợn người.

Tôi sững lại, chớp chớp mắt rồi hỏi tiếp:

“Chú… chú bị sao vậy?”

Ông chủ Mã lắc đầu:

“Không sao… chỉ là ngứa da một chút thôi.”

Nhưng ngay sau đó, tôi kinh hoàng phát hiện da ông ấy bắt đầu bong tróc thành từng mảng, bên dưới là lớp th!t đỏ tươi, trông cực kỳ kinh dị!

“Cái… cái gì vậy trời…”

Ông chủ Mã bắt đầu hoảng loạn. Lớp da trên người ông ấy cứ liên tục tróc ra, chẳng khác gì đang tan chảy…

Nguồn: Ting Ting Tang Tang
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »