Tôi quan sát kỹ hơn, nơi này hoàn toàn là một bãi tha ma, bia mộ thì nghiêng nghiêng ngả ngả. Nhưng điều kỳ lạ là rắn ở đây hình như không thể bắt hết được, bắt được bao nhiêu thì lại có bấy nhiêu chạy ra, điều này khiến ông chủ Mã vô cùng bận rộn.
Trời dần tối, ông chủ Mã thấy giỏ đã đầy rắn mới ngừng tay.
Ông ấy lau mồ hôi, thở phào nói: “Haizzz, hôm nay đúng là may mắn, một giỏ đầy thế này, cũng phải mấy chục con rắn!”
Tôi nhìn kỹ, phát hiện rắn trong giỏ toả ra một luồng âm khí nặng nề, có lẽ là do rắn bò ra từ dưới bia mộ nên rắn đã dính phải âm khí.
“Thế nào? Ngô tiên sinh, thu hoạch hôm nay không tồi phải không?” ông chủ Mã cười hỏi.
Tôi nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của ông ấy, khẽ gật đầu: “Không tồi, mấy chục con này dùng được bao lâu?”
“Đủ dùng trong ba tháng, nhưng thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ bắt được nhiều rắn như thế này, đây là lần đầu tiên trong đời tôi đấy!”
“Nhưng những con rắn này đều bò từ dưới bia mộ lên, chú có phải kiêng kỵ gì không?” tôi hỏi.
“Cái này thì tôi không biết, chỉ cần không phạm vào xà tiên là được, không cần quan tâm rắn bò ra bia mộ hay từ đâu!” ông chủ Mã thản nhiên nói.
Sau đó, tôi theo ông ấy về cửa tiệm.
Để không làm lỡ việc, ông ấy ngay lập tức bắt đầu điều chế rượu rắn.
Ông chủ Mã sắp xếp các nguyên liệu ngâm rượu, rồi cho rắn vừa thu hoạch được vào trong chai rượu, nói: “Rượu rắn sống tươi mới như thế này là loại bán chạy nhất, ngâm đến sáng mai là vừa đủ thời gian, Ngô tiên sinh, tôi tặng cậu một chai nhé!”
Nói xong, ông chủ Mã đưa cho tôi chai rượu rắn, nhưng tôi theo phản xạ đẩy lại từ chối, cười nói: “Vô công bất thụ lộc, với lại nhà tôi vẫn còn một chai rượu rắn chưa uống hết, khi nào uống hết tôi sẽ tới mua tiếp!”
Ông chủ Mã không ép tôi nữa, cất chai rượu rắn đi, rồi tiếp tục ngâm chai rượu rắn khác.
Còn tôi thì trở về tiệm vàng mã, vừa đúng lúc Lam Dao và Từ Trình Trình đi chợ về.
“Anh Tử Phàm, hôm nay anh đi đâu thế? Lại lười biếng phải không?”
“Hôm nay anh đi một chuyến lên núi hoang, học một vài kỹ thuật bắt rắn từ ông chủ Mã nên mới về trễ một chút.”
Nghe tôi nói đi học bắt rắn, Từ Trình Trình lập tức đi tới, đôi mắt long lanh tỏ vẻ tò mò.
“Anh Tử Phàm, hôm nay bắt được rất nhiều rắn phải không?”
“Đúng vậy, ông chủ Mã vui mừng lắm, bắt được khoảng mấy chục con!”
Lam Dao rất sợ những con vật như rắn, nên theo phản xạ rùng mình, rồi khẽ nói: “Đừng nói nữa, em nghe thôi là đã không thoải mái rồi.”
“Hôm nay ông chủ Mã cũng coi như là bội thu, anh cũng học được chút ít, sau này cũng có thể bảo vệ các em!” Tôi cười nói.
“Được rồi, đừng nói nữa, về ăn cơm đi.”
Tối hôm đó tôi cứ nghĩ mãi, tại sao những con rắn đó lại bò ra từ dưới bia mộ? Theo lý mà nói, rắn là loài vật dương, dưới bia mộ có nhiều âm khí, những sinh vật như rắn không thích nơi có âm khí nặng, tôi cứ suy nghĩ mãi mà không hiểu được.
Sáng hôm sau, tôi đến cửa tiệm, đang định mở cửa đón khách thì nghe thấy một tiếng kêu kinh hoàng làm tôi giật mình.
Tôi lập tức chạy về hướng đó, đó là cửa tiệm của ông chủ Mã, khi tôi bước vào, phát hiện ông chủ Mã đang nhìn chằm chằm vào chai rượu rắn trên bàn, vẻ mặt khiếp sợ.
“Ông chủ Mã, chú sao vậy?”
Tôi vội chạy tới, nhưng ông chủ Mã lại run rẩy chỉ vào chai rượu rắn trên bàn.
“Gặp ma rồi, thật sự gặp ma rồi!”
“Gặp ma gì cơ?” Tôi nhìn quanh, phát hiện có điều gì đó không ổn.
Ông chủ Mã nói: “Mấy con rắn đó, lại không ch3t!”
“Không ch3t ư?”
Tôi ghé sát lại nhìn, phát hiện ra tất cả rắn trong chai rượu đều còn sống. Theo lý mà nói, rắn bị ngâm trong hoàng tửu, cộng thêm việc không có không khí, thì rắn chắc chắn phải ch3t.
“Đây không phải là rắn nước, tại sao lại không ch3t được nhỉ?”
Thật là kỳ lạ!
Tôi cũng bị câu hỏi trước mắt làm bối rối, gãi đầu không hiểu: “Chẳng lẽ những con rắn này không cần không khí sao?”
Một con là ngoài ý muốn, nhưng giờ mười mấy con trong chai rượu đều có thể cử động, thật sự là gặp ma rồi.
Tôi khẽ mở nắp chai rượu, phát hiện ra những con rắn đó có thể tự bò ra ngoài.
“Ôi trời!”
Ông chủ Mã ngay lập tức dùng một tay nắm chính xác đầu con rắn, rồi dùng hết sức bóp ch3t con rắn đó!
Nhìn thấy lưỡi rắn đã thè ra, tôi mới chắc chắn nó đã ch3t.
Ông chủ Mã thở hổn hển, sau đó nhét con rắn vào chai rượu, cười nói: “Tôi phải xem xem, lần này nó có ch3t hay không!”
Quả nhiên, con rắn bị ông chủ Mã bóp ch3t đã hoàn toàn ch3t hẳn, nhưng hiệu quả của loại rượu rắn này sẽ giảm đi rất nhiều khi rắn bị gi//ết rồi mới ngâm.
“Hừ!”
Ông chủ Mã giận dữ, tận tay bóp ch3t toàn bộ những con rắn trong các chai rượu khác, rồi bỏ trở lại ngâm trong rượu.
Tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nói với ông chủ Mã: “Ông chủ Mã, hay là bỏ đi, tôi cứ cảm thấy những con rắn này có gì đó không ổn!”
“Không có gì không ổn cả, cậu xem, chẳng phải bây giờ chúng đã ch3t hẳn rồi sao? Vừa hay hôm nay là cuối tuần, rất nhiều người sẽ đến mua rượu rắn.”
“Nhưng, bán như vậy cũng không tốt đâu?”
“Ôi dào, rượu rắn là rượu rắn, có rắn có rượu là được rồi, quan tâm con rắn ch3t như thế nào làm gì!”
Nói thì nói vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, rượu rắn vốn là thứ có dương khí rất mạnh, nhưng những con rắn này được bắt từ dưới bia mộ, âm khí vô cùng nặng.
Nghĩ đến đây, tôi vẫn khuyên ông chủ Mã, đừng bán rượu rắn cho người dân trong phố nữa!
Tuy nhiên, ông chủ Mã vẫn không tin, nói với tôi: “Ngô tiên sinh, tôi biết cậu là người làm phong thủy, nhưng loại rượu rắn này tôi đã ngâm mấy chục năm rồi, không ai hiểu hơn tôi đâu, cậu cứ yên tâm!”
Ông chủ Mã tự tin vỗ ngựk, đồng thời đặt từng chai rượu rắn lên kệ trong cửa hàng, sau đó lớn tiếng gọi người dân trong phố: “Mọi người! Hôm qua lên núi bắt rắn tươi, bây giờ đã ngâm rượu xong rồi, mau đến mua đi!”
Vừa dứt lời, rất nhiều người dân trong phố lập tức kéo đến, ai nấy đều vô cùng phấn khởi, còn ông chủ Mã thì nói: “Hôm nay khuyến mãi đặc biệt, tất cả rượu rắn đều giảm giá một nửa!”
Nghe thấy vậy, mọi người đều chen nhau đến mua, nhưng có một người bỗng phát hiện ra một vấn đề!
“Khoan đã!”
Ông chủ Mã hỏi: “Lão Trương, ông có vấn đề gì sao?”
“Ông chủ Mã, ông tự nhìn xem, những con rắn này có phải vẫn còn đang cử động không?”
Nói xong, tất cả mọi người đều ghé sát lại nhìn kỹ, quả nhiên phát hiện những con rắn trong chai rượu vẫn đang co giật.
“Thứ này… có thể uống được không?”
Ông chủ Mã lúc này cũng có chút khó xử, nói: “Đây… đây chỉ là phản ứng co giật của rắn vừa ch3t, không có gì không ổn cả!”