“Anh cố chịu một chút, tôi đưa anh xuống núi ngay đây!”
Tôi đỡ anh ta dậy, người này đúng là một gã to con, cả cơ thể đè nặng lên vai tôi khiến tôi bước đi vô cùng khó khăn.
May mà hồi nhỏ tôi từng luyện sức với ông nội, nên cũng gắng gượng được.
Tôi dìu anh ta đi xuống núi một đoạn, nhưng dường như đã bị lạc đường. Đi mãi mà vẫn chưa thoát khỏi vùng núi hoang vu này.
Lúc đó tôi bắt đầu lo lắng, móc điện thoại ra thì phát hiện nơi quái quỷ này đến cả tín hiệu cũng không có.
Tôi nhìn sang người anh em kia, sắc mặt đã chuyển sang xanh tái, nếu cứ tiếp tục như vậy, e là anh ta sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Trời dần tối, tôi vẫn chưa thoát khỏi khu rừng rậm. Nhưng khi xuyên qua một rừng trúc, tôi thấy phía sườn núi có một căn nhà lẻ loi phát ra chút ánh sáng.
Ánh sáng ấy như một tia hy vọng, tôi lập tức dìu anh ta men theo sườn núi tiến lên.
“Anh cố lên, sắp được nghỉ rồi!”
Vừa đi tôi vừa trò chuyện, sợ anh ta thiếp đi. Nếu ngủ say, ý chí sẽ suy yếu, có thể ngủ một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại.
Khi lên tới sườn núi, tôi tiến lại gần căn nhà. Nhìn qua thì thấy căn nhà cũ kỹ lắm, điều lạ hơn là trước cửa nhà có cắm một cây cột treo một chiếc đèn lồng trắng và một chiếc áo tơi rách.
Dù thấy kỳ quặc, nhưng cứu người là việc cấp bách, nên tôi cũng không nghĩ nhiều, lập tức đẩy cửa xông vào, lớn tiếng gọi: “Có ai không? Làm ơn giúp với!”
Tiếng gọi vừa dứt, một ông lão lưng còng bước ra từ trong nhà, ánh mắt có vẻ không mấy thiện cảm, ông lão nhìn tôi một lượt rồi nói: “Là ai mà ồn ào thế hả?”
Ông lão liếc qua tôi vài cái, dường như không muốn tiếp chuyện cũng chẳng muốn cho chúng tôi trú lại.
“Đi đi, chỗ này đêm nay không giữ khách.”
Nghe ông ta đuổi khách, tôi vội nói: “Chú ơi, anh này là nhân viên điện lực làm việc ngoài trời, bị rắn độc cắn. Chúng tôi không phải người xấu đâu. Trời tối rồi, không thấy đường xuống núi. Xin cho chúng tôi ở lại một đêm thôi, sáng mai tôi sẽ đưa anh ấy xuống bệnh viện.”
Nghe tôi nói là người bên điện lực, ông lão có vẻ do dự, xoa cằm một lúc rồi nói: “Thế thì… được rồi, vào đi.”
Tôi dìu người anh em bị thương vào nhà. Nhưng ông lão bỗng dặn dò: “Tôi sắp xếp cho các cậu một phòng, nhưng lát nữa có nghe thấy gì cũng không được ra ngoài!”
“Hả? Tại sao vậy?” – tôi tò mò hỏi.
Ông lão không muốn giải thích gì thêm, chỉ nói: “Các cậu chỉ cần ở yên trong phòng, dù có chuyện gì cũng không được bước ra!”
Thấy ông ta nói vậy, tôi cũng không hỏi nữa, đi theo ông ta đến một căn phòng.
“Cậu cứ để anh ta nằm nghỉ tạm đi! Ở rừng hoang có nhiều rắn độc nên tôi cũng có chuẩn bị ít thuốc trị rắn cắn, để tôi mang cho.”
Tôi lập tức đỡ anh nhân viên điện lực nằm lên giường nghỉ, nhưng lúc này anh ta đã mất ý thức!
Một lúc sau, ông lão quay lại, bước đi không phát ra tiếng động nào, đột ngột lên tiếng khiến tôi giật mình.
“Này, bôi thuốc rắn vào vết thương cho cậu ta đi.”
Tôi sửng sốt một chút rồi bôi thuốc vào vết thương, cả cái chân của anh ta đã đen sì lại.
Ông lão thấy vậy, lắc đầu tiếc nuối: “Ai da, xem ra là bị rắn hổ mang chúa cắn rồi. Loại này cực độc, nếu không xử lý kịp thời, độc sẽ lan vào tim, có thể chết người đấy!”
“Thuốc này có thể ngăn độc lan rộng, sáng sớm mai cõng anh ta xuống núi, chân thì chắc chắn không giữ được, nhưng mạng thì vẫn có thể cứu.”
“Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi. Dù có nghe gì cũng không được ra ngoài. Sáng mai trời sáng rồi hãy xuống núi.”
Tôi gật đầu: “Vâng, cảm ơn chú!”
Trước khi rời đi, ông ta còn nhấn mạnh một lần nữa, như sợ chúng tôi không nghe lời.
Nói thật, tôi thấy ông ta rất nghiêm túc nên cũng không dám suy đoán nhiều, đành ở lại đây qua đêm vậy.
Hồi nhỏ ông nội từng nói, đêm ở núi dài và tĩnh mịch vô cùng, trời đầy sao nhưng lại lạnh lẽo đáng sợ.
Thấy anh nhân viên điện lực không có gì bất thường nữa, chắc là thuốc đã phát huy tác dụng. Tôi cũng nằm xuống bên cạnh anh ta, định chợp mắt một chút rồi sáng mai đưa anh ta xuống bệnh viện.
Nhưng khi tôi sắp chìm vào giấc ngủ, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng chuông leng keng, âm thanh vang vọng rõ ràng trong màn đêm tĩnh lặng, nghe vừa kỳ lạ vừa rợn người.
Tiếng chuông mỗi lúc một gần, khiến tôi không thể không chú ý.
Ngay lúc tiếng chuông ngừng lại, bên ngoài truyền đến giọng người.
“Đêm nay có hai người lạ trong nhà, ngươi cũng nên thu liễm một chút.”
Người nói là ông lão lưng còng. Vì nhắc đến chúng tôi, tôi tò mò ghé đầu ra cửa sổ xem thử.
Không ngờ, cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt hét lên!
Chỉ thấy một người mặc đạo bào, đội nón lá, trong tay lắc chuông đồng. Bên cạnh hắn là vài người có dáng vẻ kỳ dị.
Người cầm chuông trông rất dữ tợn, cao lớn nhưng tóc bạc trắng, mặt mũi đầy sẹo.
Những kẻ đi sau còn kỳ lạ hơn, lảo đảo như xác sống, đội nón lá, trán dán bùa, trông hoàn toàn không giống người sống!
Trên người họ toát ra đặc điểm của xác chết, gương mặt xám xịt, và họ bị người lắc chuông điều khiển.
Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi thật không tin nổi nơi này còn có người "dẫn xác" – tức "người dẫn xác chết đi bộ về quê".
Nói thật, phong tục "dẫn xác" này đã có lịch sử hàng trăm năm, nhưng hiếm ai được tận mắt thấy.
Nếu tôi đoán không sai, căn nhà này là nơi nghỉ chân cho những người dẫn xác.
Ông lão ban nãy chắc cũng lo tôi bị dọa sợ nên mới dặn không cho ra ngoài.
Nói thật, ông ấy có lẽ chưa biết rõ tôi là ai, mấy chuyện như xác sống hay người dẫn xác đối với tôi chẳng có gì là lạ.
Lúc này, người cầm chuông điều khiển ba xác chết đứng xếp hàng trước cửa. Tiếng chuông Vuờng như có sức mê hoặc kỳ lạ, khiến đầu tôi đột nhiên trống rỗng, cả người như bị thôi miên.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế?
Cơ thể tôi như bị mất kiểm soát, nhưng may là lực ảnh hưởng không mạnh, tôi cố gắng tập trung tinh thần thì tỉnh lại.
Tuy nhiên, đúng lúc đó, người thợ điện đang hôn mê trên giường đột nhiên ngồi bật dậy…!