Trong cuộc sống, sẽ có lúc bạn gặp phải những người tưởng chừng không thể nào tha thứ được. Dù biết rằng tha thứ sẽ tốt hơn là sống mà cứ canh cánh lòng ghét bỏ và phẫn nộ, nhưng thực tế làm đâu có dễ như nói. Làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho người đã phỉ báng, lăng mạ mình và khiến mình tổn thương cơ chứ? Sẽ có lúc bạn cảm thấy những vết thương trong lòng quá sâu, cả cơ thể và tinh thần đều kiệt quệ mỗi khi nhìn thấy kẻ đã hại bạn vẫn đang tiếp tục diễn kịch như chưa từng có chuyện gì xảy ra hay khi bạn chợt nhớ đến kẻ đã lợi dụng quyền thế, xem bạn không ra gì, miệt thị và chà đạp bạn.
Những lúc như thế đừng vội vàng cố tha thứ cho người đã làm bạn tổn thương. Dĩ nhiên trong lòng bạn cũng đâu muốn tha thứ dễ dàng, phải không? Thực ra, bước đầu tiên để chữa lành vết thương sâu trong lòng chính là thừa nhận cơn phẫn nộ đang trào dâng trong bạn. Khi vết thương càng sâu, cảm xúc oán hận và phẫn nộ hướng về người đã gây ra vết thương là loại cảm xúc sáng suốt nhất giúp cái tôi đã bị tổn thương tự đứng lên bảo vệ mình, vạch rõ ranh giới với đối phương. Cơn phẫn nộ có vai trò như một bức tường chắn, nó giữ nhiệm vụ này cho đến khi vết thương của bạn khép miệng và dần hồi phục. Nếu bạn cố tự thuyết phục bản thân rũ bỏ cơn phẫn nộ ấy, chưa biết chừng đối phương sẽ càng được thể mà mang đến một vết thương khác cho bạn đấy.
Tuy nhiên sẽ có một vấn đề khác nếu bạn đã mang trong mình vết thương từ rất lâu nhưng vẫn giậm chân tại chỗ, liên tục nhớ về nó và tự nhốt mình trong cái khung của người bị hại. Càng nhớ về những ký ức đau thương, bạn sẽ càng thấy chán ghét chính bản thân mình vì không có sức lực để kháng cự và chỉ biết nhận đòn như kẻ ngốc. Và bạn sẽ mãi vẫy vùng trong quá khứ u ám với cơn thịnh nộ mà để vuột mất hiện tại. Thường những lúc như thế, cho dù bộ óc ta có quyết tâm tha thứ và quên đi quá khứ thì trái tim vẫn không dễ dàng mở ra. Hơn nữa, vì chúng ta chưa từng được dạy cụ thể phải tha thứ như thế nào nên trái tim và bộ óc hành xử hoàn toàn trái ngược nhau, càng khiến ta đau khổ.
Cuối tuần vừa rồi, vào tối Chủ nhật, sau một thời gian dài tôi đã gặp lại người bạn học mà tôi từng rất thân. Người bạn ấy nói rằng gần đây anh mới biết chuyện tôi xuất gia, và có lẽ vì lâu nay chúng tôi chỉ tập trung vào cuộc sống riêng của mỗi người nên ban đầu cuộc nói chuyện có hoi gượng gạo. Nhưng chẳng mấy chốc chúng tôi đã trở lại như thời xưa, trò chuyện rất vui vẻ. Bạn tôi thuở nhỏ gia cảnh cũng khó khăn như tôi, nhưng anh luôn là người chăm chỉ hơn bất kỳ ai khác. Khi ấy anh không chỉ học giỏi mà chơi thể thao cũng giỏi, giờ học nhạc cũng rất tập trung, hơn nữa còn là người có năng lực lãnh đạo tốt nhất trong lớp. Sau khi tốt nghiệp một trường đại học danh giá, bạn tôi bắt đầu làm việc và tích lũy kinh nghiệm tại một công ty lớn, hiện anh đang chuẩn bị mở công ty của riêng mình. Có thể nói anh là trường họp thành công được nhiều người xung quanh công nhận.
Sau bữa tối, đột nhiên người bạn ấy thổ lộ với tôi, như đã chờ cơ hội từ lâu lắm rồi. "Sư Hae Min, sư hãy giúp tôi. Dạo gần đây tôi thấy trong lòng rầu rĩ, cũng không muốn trò chuyện cùng ai. Tự dưng thấy mệt mỏi lắm." Người bạn đã sống rất chăm chỉ và thành đạt đang ngồi trước mặt tôi, hai vai trĩu nặng, vẻ mặt anh rất giống vẻ mặt của cậu bé ngày xưa. Vì tôi cũng biết rõ gia cảnh khi xưa của bạn mình, nên thận trọng hỏi. "Từ nhỏ đến giờ anh luôn cố gắng sống rất chăm chỉ, tại sao lại thế?" Ban đầu bạn tôi nói về nghĩa vụ của người gánh vác gia đình, sau đó câu chuyện chuyển về thời thơ ấu.
"Thực ra sư cũng biết đấy, hoàn cảnh nhà tôi có chút khó khăn. Nếu không chăm chỉ, tôi sợ mẹ sẽ phải chịu khổ cả đời." Nghe vậy tôi hỏi tiếp. "Có thật là chỉ vậy thôi không? Đơn giản chỉ là anh muốn giúp mẹ sống an nhàn thôi sao?" Ngay sau đó mặt bạn tôi tối sầm lại. Có thể thấy rõ anh đang rất bối rối. "Thực ra tôi đã từng rất ghét bác gái, bác ấy luôn coi thường mẹ tôi vì mẹ nghèo và không được học hành đến nơi đến chốn. Nên từ nhỏ tôi đã muốn học giỏi hơn các anh em họ và chứng tỏ cho họ thấy tôi có thể thành công."
"Thì ra là vậy. Nhìn bác gái coi thường mẹ chắc đã khiến anh tổn thương rất nhiều. Nếu là tôi hẳn tôi cũng sẽ ghét người bác gái ấy lắm. Nào, bây giờ anh hãy làm theo lời tôi. Hãy tưởng tượng mẹ anh và người bác gái từng khiến anh tổn thương hồi nhỏ đang đứng trước mặt mình. Hãy trở về làm đứa trẻ bị tổn thương khi còn nhỏ, và nói hết những điều anh muốn nói với bác gái mình. Đừng nói những lời cao thượng người trưởng thành hay nói, mà hãy dùng từ ngữ của một đứa trẻ mười tuổi. Hãy tạm gác lại những tiêu chuẩn đạo đức, hãy nói những điều mình muốn nói, những lời đang dâng trào trong lòng anh, hãy nói thẳng hết ra."
Chính cảm xúc phẫn nộ và oán ghét sẽ kéo quyết tâm tha thứ từ trên đầu xuống trái tim bạn. Đừng phủ nhận sự phẫn nộ và oán ghét dâng trào trong bạn mỗi khi nghĩ đến người đó, cũng đừng tự đắm mình trong những cảm xúc ấy mà sống, hãy chấp nhận và theo dõi những cảm xúc của mình. Để làm được điều đó, bước đầu tiên bạn cần phải đối diện với những cảm xúc oán ghét mình đã tự đè nén bấy lâu nay. Khi những cảm xúc ấy dâng trào, đừng vùng vẫy trong chúng mà hãy ngắm nhìn chúng bằng ánh mắt ấm áp của lòng từ bi, xem năng lượng của niềm oán ghét ấy sẽ hiển hiện dưới hình hài nào bên trong bạn. Hãy theo dõi cảm xúc của mình, như người mẹ dõi theo cảm xúc của đứa con. Và điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Khi ngắm nhìn cơn phẫn nộ và nỗi oán ghét trong mình, bạn sẽ nhìn thấy cảm xúc nằm sâu bên trong chúng lộ ra từng chút từng chút một như khi ta bóc vỏ hành tây. Với cá
nhân tôi, bên dưới cơn phẫn nộ của mình tôi cảm nhận được nỗi buồn và sự đau khổ, và khi tiếp tục nhìn ngắm kỹ với ánh mắt từ bi độ lượng tôi đã nhận ra bắt sâu dưới gốc rễ của con phẫn nộ ấy chính là nỗi cô đơn và sợ hãi những cuộc đoạn tuyệt. Cứ như thế, khi bạn ngắm nhìn cảm xúc của mình với ánh mắt từ bi, trái tim đã đóng băng của bạn sẽ dần tan chảy và bắt đầu rộng mở.
Sau đó, vẫn với ánh mắt từ bi ấy, hãy ngắm nhìn chính người đã làm bạn tổn thương. Hãy nhìn xem đối phương mang trong mình nỗi đau gì mà khiến họ đối xử với bạn như thế. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là những lỗi lầm họ gây ra cho bạn sẽ được xí xóa, cũng như không có nghĩa là bạn sẽ phải tha thứ cho họ. Mục đích của sự tha thứ là tự tháo bỏ những xiềng xích đang trói buộc cảm xúc của bạn vào những tổn thương trong quá khứ. Tức, ta tha thứ không phải vì đối phương, mà vì ta muốn trở nên tự do, hoàn toàn thoát khỏi những đau đớn và ấm ức bên trong mình. Để đạt được sự tự do ấy, việc hiểu đối phương đóng vai trò quyết định.
Khi bạn mở lòng mình và quan sát đối phương, bạn sẽ bất ngờ vì nhìn thấy những điều trước kia bạn không hề cảm nhận được. Ví dụ như người hay làm bạn tổn thương thực ra là một người cũng đã phải chịu nhiều tổn thương khi còn nhỏ, dưới vỏ bọc hay xem thường bạn là một linh hồn từng bị người khác khinh thường vì ngoại hình, học lực, gia cảnh. Khi khám phá ra những sự thật sâu kín ấy, bạn sẽ cảm thấy thanh thản hơn. Bạn sẽ hiểu rằng ai cũng có những nỗi đau không khác gì mình, và nỗi đau trong bạn sẽ dần biến thành sự từ bi hướng tới chính bản thân bạn và tất cả mọi người trên thế gian này.
Khi nghe tôi khuyên hãy để những tiếng nói bên trong thoát ra ngoài, sau một hồi im lặng, bạn tôi bắt đầu hướng vào khoảng không, vừa gào lớn vừa bộc lộ cơn giận dữ đã phải đè nén bấy lâu nay. Rồi anh gục đầu vào vai tôi và khóc nức nở như một đứa trẻ. Tôi cũng khóc theo, bạn tôi đã phải chịu đựng biết bao nhiêu, đã đau đớn biết nhường nào. Sau khi khóc một hồi lâu, bạn tôi bình tĩnh lại và nói. "Thì ra là vậy. Lý do tôi vùng vẫy cố gắng sống chính là vì muốn trả thù bác gái, mặt khác cũng muốn được bà công nhận. Nhưng sau khi bác gái tôi đột ngột qua đời vào năm ngoái, mục tiêu ấy biến mất nên lòng tôi mới trống trải thế này đây."
Vài ngày sau tôi nhận được email của bạn mình. Bạn tôi gửi lời cảm ơn và nói rằng anh đã nhẹ lòng và thanh thản hơn rất nhiều. Anh còn nói thêm rằng:
"Phải đến lúc này tôi mới có thể tha thứ và quên được bác gái. Sau khi về nhà tôi đã làm như sư Hae Min nói, thử suy nghĩ xem bác gái tôi đã chịu đựng nỗi đau gì, rồi tôi nhận ra bác cũng đã phải sống một cuộc đời bất hạnh. Tôi nghe nói bác trai là người thành đạt, nhưng hay ngoại tình, còn bác gái phải sống ràng buộc với gia đình nhà chồng. Tôi nghĩ rằng nếu bác gái có cuộc sống hạnh phúc thì bà đã không đối xử với mẹ tôi như thế. Từ bây giờ tôi cũng sẽ làm hòa với quá khứ từng khiến tôi đau khổ và sống cuộc đời của riêng mình."
Bên trong mỗi chúng ta không chỉ có giận dữ, ganh ghét, buồn đau, cô đơn và sợ hãi mà còn luôn ẩn chứa ánh mắt của lòng từ bi ấm áp luôn dõi theo những cảm xúc ấy nữa. Tôi cầu mong rằng mỗi khi gặp người mà bạn nghĩ rằng không thể nào tha thứ, và vì họ mà bạn cảm thấy cuộc sống của mình quá khó khăn, bạn sẽ bắt gặp ánh mắt của lòng từ bi luôn hiện hữu bên trong mình.
Với những người thô bạo và hung tợn
Bên dưới tính cách bạo lực ấy là nỗi sợ hãi,
Và bên dưới nỗi sợ hãi ấy là sự yếu đuối cùng những tổn thương họ đã phải chịu hồi còn nhỏ.
Đừng chỉ nhìn vẻ ngoài, mà hãy nhìn cả sự yếu đuối cùng những tổn thương bên trong ấy.
Từ đó ta mới có thể bắt đầu thấu hiểu, thương cảm, và tha thứ.
—ooOoo—
Khi bạn thật sự thấu hiểu một ai đó
Nghĩa là bạn đã tha thứ cho họ.
- Thiền sư Thích Nhất Hạnh
—ooOoo—
Dù là bạn ghét bỏ một người đáng bị ghét đi chăng nữa Lòng ghét bỏ ấy vẫn sẽ khiến bạn bất hạnh trước tiên. Lòng ghét bỏ càng lớn
Bạn sẽ càng cảm thấy như mình đang bị nhốt trong địa ngục.
Hãy quyết tâm thay đổi tâm trí.
Không phải vì ai khác, mà vì chính bản thân mình...
"Thưa thầy, con đã nói lời xin lỗi, nhưng người ấy vẫn chưa hết giận. Lẽ nào con phải quỳ gối để xin tha thứ?"
Không phải cứ xin lỗi vài câu là đối phương sẽ thỏa lòng. Đối phương đã đau khổ trong một khoảng thời gian dài vì bạn, mọi chuyện đâu thể được xí xóa như chưa từng xảy ra chỉ bằng vài ba câu xin lỗi. Nếu bạn thực sự cảm thấy có lỗi, hãy thật tâm xin lỗi nhiều lần. Nếu chỉ đơn giản bỏ qua sau một câu xin lỗi, đối phương sẽ cảm thấy làm vậy quá dễ dàng so với nỗi đau mà họ đã phải nhận.
—ooOoo—
Những người đối xử tệ với bạn
Nếu để ý kỹ bạn sẽ thấy họ không chỉ làm như thế với bạn Mà với tất cả những ai ở hoàn cảnh giống bạn.
Đó là bản tính xấu vốn có của họ.
Vì vậy bạn đừng suy nghĩ quá nhiều về hành động và lời nói của họ
Để rồi chính bản thân mình bị tổn thương...
Khi người khác nói lời làm bạn tổn thương
Hãy ngẫm xem họ nói vậy là vì bạn đã mắc lỗi,
Hay là vì họ đang chịu áp lực từ người khác,
Hoặc cũng có thể là vì những tổn thương trong quá khứ của họ.
Bạn không cần biến những áp lực hay tổn thương mà họ nhận từ nơi khác
Thành lỗi lầm của bản thân mình.
—ooOoo—
Hãy nghĩ kỹ xem lý do bạn gặp khó khăn và căng thẳng Có phải là vì trong đầu bạn lúc này
Đang chứa đựng những lời nói và suy nghĩ của quá nhiều người hay không.
Hãy thử tắt điện thoại và không dùng Internet vài ngày Để lắng nghe cơ thể và trái tim mình.
Dần dần trái tim mình sẽ trở lại trạng thái yên bình vốn có.
—ooOoo—
Quá nhiều thứ lặt vặt nằm lung tung trên bàn, trên sàn nhà
Sẽ khiến bạn càng bừa bộn hơn nữa.
Và dĩ nhiên cũng sẽ ảnh hưởng đến tiến độ làm việc của bạn.
Sau khi về nhà, dù có phiền toái đến mấy bạn cũng nên thay quần áo cất gọn gàng vào trong tủ.
Bạn tôi nói rằng, sau khi trở về Hàn Quốc
Anh đã bỏ xem thời sự như người ta bỏ hút thuốc Vì sức khỏe tinh thần của bản thân mình.
Và sau khi làm vậy, anh thấy lòng mình không còn rối bời mà thanh thản hơn nhiều.
Chúng ta đều đang tiêu thụ lượng lớn tin tức về những sự kiện, sự cố giật gân mà thực ra chúng ta không cần biết Như khi dùng thực phẩm ăn liền.
—ooOoo—
Đôi khi sự yên tĩnh của tâm hồn mà chúng ta cảm nhận được khi ở một mình
Lại chính là liều thuốc quý giá dành cho tâm hồn.
Khi im lặng một mình
Bạn sẽ tìm lại được trọng tâm của bản thân và chạm tới sự thiêng liêng trong mình.
Hãy tự kê đơn thuốc tĩnh lặng cho chính mình.
—ooOoo—
Những nỗi đau trong cuộc sống là đối tượng để chữa lành chứ không phải để khắc phục.
Nếu càng cố phủ nhận, càng cố quên đi
Thì ta lại càng nghĩ đến chúng nhiều hơn nữa.
Đừng phủ nhận và cố phản kháng, hãy ngắm nhìn nỗi đau với ánh mắt hiền từ.
Khi ấy, bạn sẽ nhận ra rằng nền tảng nâng đỡ nỗi đau chính là tình yêu thương.
Hãy dùng tấm lòng lương thiện, chân thành cầu mong nỗi đau của người khác được chữa lành
Để chữa vết thương lòng của mình trước.
Hãy thành tâm chúc phúc
Cho gia đình, bạn bè, và cả những người bạn gặp khi qua đường.
Phật không phải là làm việc từ bi
Mà tấm lòng từ bi chính là Đức Phật.
—ooOoo—
Chỉ là hôm nay tâm trạng bạn không tốt
Chứ tuyệt đối không phải toàn bộ cuộc sống của bạn là một màu đen u uất.
Tâm trạng không vui ấy
Sau khi ngủ một giấc bạn sẽ thấy khá hơn nhiều. Xin được vỗ về bạn...
Những vết thương lòng
Cũng có thể được chữa lành khi gặp những điều đẹp đẽ hoặc hài hước.
Khi bạn vận động cơ thể giữa thiên nhiên tươi đẹp và cho suy nghĩ nghỉ ngơi,
Khi bạn ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời và mở cánh cửa cảm xúc đang đóng chặt,
Khi bạn gặp một người hài hước và cảm thấy trong mình bình an, tươi sáng hơn,
Lòng bạn sẽ quay trở lại trạng thái vẹn nguyên ban đầu Thông qua những điều đẹp đẽ và hài hước.
—ooOoo—
Một câu đùa nhạt tự trào mà tôi nghe được gần đây.
"Sư có biết khi một nhà sư nhập viện
Người ta sẽ gọi phòng bệnh của nhà sư ấy là gì không?" "Tôi không biết."
"Phòng điều trị đặc biệt."
Sẽ có một số người mất đến 10 giây để hiểu câu chuyện đùa này ha ha ha.
Để nhóm được lửa thì giữa những cây củi đốt
Cần có không gian trống.
Khi xếp những cây củi đốt quá chặt không chừa lại chỗ trống nào
Thì lửa sẽ rất khó bén vì thiếu không khí.
Tương tự vậy, trong cuộc sống nếu không có những khoảng nghỉ hoặc những khoảng trống
Thì cho dù cuộc sống có được lấp đầy bởi những thứ quý giá đến mức nào đi chăng nữa
Chúng ta cũng khó lòng vui vẻ tận hưởng.
Để hoàn thiện cuộc sống, thay vì tạo nên những thứ mà chúng ta cho rằng chúng quý giá
Hãy tạo nên những khoảng không gian nghỉ ngơi cho chính mình.
—ooOoo—
Khi có việc phải đi đâu, hãy xuất phát sớm mười phút. Bước chân của bạn sẽ thư thái hon và bạn có thể tận hưởng chuyến đi của mình.
Tương tự, khi ăn cơm hãy ăn chậm lại năm phút.
Bạn sẽ cảm nhận được trọn vẹn vị của thức ăn và không khiến dạ dày bạn làm việc quá sức.
Chỉ năm, mười phút ấy thôi cũng có thể quyết định chất lượng cuộc sống của bạn.
—ooOoo—
Nếu trong nhà bạn có nhiều món đồ có cùng công dụng Hãy chỉ giữ món đồ tốt nhất và bỏ hết những thứ còn lại đi.
Nếu trong nhà có quá nhiều đồ vật, thì không phải bạn đang sở hữu chúng
Mà chính những đồ vật ấy đang sở hữu bạn đấy.
Những khoảng trống được dọn dẹp ấy chính là món đồ xa xỉ nhất
Giúp lòng bạn trở nên thanh thản.
—ooOoo—
Mỗi ngày hãy thử bỏ đi vài ba món đồ bạn đã không dùng trong một thời gian dài.
Những gói thức ăn, thuốc, mỹ phẩm quá hạn sử dụng, Những bộ quần áo bạn không mặc đến một lần trong suốt năm năm qua, những cuốn sách bạn sẽ không bao giờ đọc lại, những món đồ gia dụng đã hỏng, những thứ được cho miễn phí nhưng không có chỗ dùng mà chỉ chiếm không gian...
Sau khi vứt chúng đi, bạn sẽ đạt được nhiều thứ.
Trước tiên là sự thoải mái mà những khoảng không gian được dọn dẹp mang lại.
Và mỗi khi nhìn những thứ thực sự quan trọng được giữ lại
Bạn sẽ thấy vui vẻ hơn nhiều.