Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2210 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 122
mộc nhã vs vũ băng

❊ ❊ ❊

Vũ Băng nghe MộcNhã nói như vậy, liền nhìn Giang Minh một lần. Giang Minh gật đầu tỏ ýđồng ý cho nàng so tài với Mộc Nhã. Lúc này Vũ Băng mới gật đầu đồng ý:

“Tốt, chúng ta tìm một chỗ trống để so tài đi.”

Mộc Nhã dĩ nhiên nhìn ra Vũ Băng nghe lời Giang Minh, nhất thời tò mòkhông biết tại sao Vũ Băng phải nghe lời một người bình thường như vậy.Tu vi võ sư cảnh của Mộc Nhã dĩ nhiên không thể nào nhìn ra được GiangMinh là người có luyện võ. Bất quá Vũ Băng đã đồng ý so tài, Mộc Nhã cao hứng kéo Vũ Băng hướng tới phía sau nhà tập thể thao.

Giáo phòng, Tĩnh Nguyệt nhìn bóng dáng Mộc Nhã kéo Vũ Băng ra phía sau nhà tập thể, mày liễu liền cau lại, sau đó cười khổ.

Tiểu tổ tông của ta ơi, bà cô nãi nãi của ta ơi, ngươi mới đi học buổiđầu tiên, vậy mà liền kéo bạn học ra phía sau nhà thể thao để làm gì?

Nghĩ xong liền vội vã chạy tới phía sau nhà tập thể để đề phòng Mộc Nhã lỡ tay đả thương bạn học…

Mộc Nhã kéo Vũ Băng đi ra sau nhà thể thao. Mọi người bỗng thấy một thân ảnh nhỏ đứng ở đấy. Vũ Băng chợt a một tiếng khiến Mộc Nhã quay lạihỏi:

“Ngươi biết hắn?”

“Ân, hôm qua có gặp hắn một người đấu năm học sinh năm thứ ba.”

Diệp Trí Lâm đang đứng ở phía sau nhà thể thao, hắn trông thấy bốn họcsinh, trong đó ba cái còn bé hơn mình tiến tới. Hắn vốn không để ý gì,nhưng vừa nhìn thấy trừ một học sinh lớn tuổi nhất là mình có thể nhìnra được là một võ giả sơ kỳ. Còn lại ba cái học sinh bé hơn mình lạikhiến mình nhìn không thấu. Đặc biệt hai tiểu nha đầu kia còn khiến chohắn có cảm giác nguy hiểm. Diệp Trí Lâm đối với cảm giác của mình hếtsức tin tưởng, nhất thời căng thẳng, vội hỏi:

“Các ngươi muốn làm gì?”

Mộc Nhã ngạc nhiên nói:

“Chúng ta làm gì a? Chúng ta đang tìm một chỗ so tài nha.”

Diệp Trí Lâm nghe vậy cũng thở ra một hơi, sau đó hỏi:

“Các ngươi so tài, ta có thể đứng một bên xem sao?”

Mộc Nhã sảng khoái gật đầu nói:

“Có thể. Ngươi đứng lùi lại một chút là được.”

Diệp Trí Lâm nghe vậy liền đi tới bên cạnh, cách Giang Minh cùng Diệp Lỗi một khoảng rồi lẳng lặng đứng nhìn.

Mộc Nhã cùng Vũ Băng đứng đối diện. Mộc Nhã ôm quyền chào hỏi:

“Xin chỉ giáo.”

“Xin chỉ giáo.”

Hai tiểu nha đầu ôm quyền chào hỏi xong, liền thủ thế.

Giang Minh liếc mắt một cái liền biết Mộc Nhã tu luyện chính là CửuDương Chân Kinh bản thiếu – Nga My Cửu Dương Công. Bản thiếu mà còn cóthể có phần công lực thế này, hiển nhiên tư chất hoàn toàn không tệ, cóthể cùng Vũ Băng so sánh với.

Mộc Nhã từ trước tới nay không có cùng đồng lứa so tài. Cùng lứa vớinàng, hoàn toàn không có cùng tu vi với nàng. Sư tỷ cùng tu vi nhỏ tuổinhất trong Nga My phái cũng phải hơn mười một tuổi. Hơn nữa khi so tàivới nàng, các vị sư tỷ hoàn toàn không dám ra nặng tay. Có lẽ vì yêu mến tiểu sư muội, có lẽ vì sư phụ dặn dò, môn đệ Nga My phái hầu như khôngchịu tỷ thí với Mộc Nhã, hoặc nếu có thì cũng hết sức kìm nén mình rồitrực tiếp nhận thua, tránh cho làm tổn thương tới vị siêu cấp thiên tàitiểu sư muội này. Mộc Nhã cũng cảm thấy các vị sư tỷ nhường mình, dĩnhiên không cam lòng. Nàng lén trốn Nga My phái một phần cũng vì lý donày.

“Xem chiêu!”

Mộc Nhã hét lên một tiếng, tung chưởng đánh tới. Nàng sử dụng chính là Nga My phái nhập môn chưởng pháp – Nga My Miên Chưởng.

Đối với chưởng pháp sơ cấp này, Vũ Băng cũng không có vận Minh Ngọc Thần Công thi triển Di Hoa Tiếp Ngọc mà trực tiếp lựa chọn né tránh một lúcđể tìm sơ hở. Sau ba mươi chiêu, Vũ Băng đã tìm được chỗ sơ hở của MộcNhã, nàng liền né tránh Mộc Nhã tấn công, sau đó đánh một chưởng tiếntới.

Đi theo Giang Minh một thời gian, Vũ Băng cũng học được làm thế nào đểra chiêu, nhận biết rõ sơ hở. Có thể nói bên cạnh công lực cùng với DiHoa Tiếp Ngọc, kinh nghiệm của Vũ Băng cũng không tệ, hoàn toàn có thểdanh xứng kỳ thực đại sư cảnh cường giả.

“Ân?” Núp một góc xem đấu, Tĩnh Nguyệt có chút giật mình. Không ngờ tiểu cô nương kia lại có thể nhìn ra sơ hở của Nga My Miên Chưởng, lại tậndụng phản công sắc bén như vậy. Nếu nàng mà có nội lực cao một chút,hiển nhiên Mộc Nhã sẽ phải thua trong một chiêu này.

Mộc Nhã thấy Vũ Băng đột phá sơ hở của mình, nhất thời có chút sững sờ.Nhưng nàng nhanh chóng biến chiêu, một chưởng đẩy chưởng của Vũ Băngsang bên cạnh. Bởi vì Vũ Băng không hề vận dụng nội lực, chưởng này củaMộc Nhã hoàn toàn thành công, giải thoát cho nàng.

Mộc Nhã lúc này cũng biết Vũ Băng là một đối thủ đáng gờm. Nàng thận trọng vận lên Nga My Cửu Dương Công rồi nói:

“Cẩn thận, ta muốn sử dụng nội công rồi.”

Vũ Băng mặt nghiêm túc, sau đó cũng vận Minh Ngọc Thần Công lên đệ nhịtầng. Hai tay Vũ Băng bắt đầu hiển thị trong suốt khiến Mộc Nhã cùngTĩnh Nguyệt cả kinh.

Đây là cái gì thần công? Tại sao tay nàng lại biến thành như thế kia?

Mộc Nhã lúc này nhìn Vũ Băng khí thế vượt trội mình, nàng biết mình gặpphải đối thủ rồi. Mộc Nhã liền vận đủ cả bảy mươi bảy năm công lực rồihét lên một tiếng.

“Xem chiêu! Tam Hoa Tế Nguyệt!”

Hai tay của Mộc Nhã đưa về phía trước, ba luồng nội lực như khói nhanh như chớp hình thành ba đóa hoa bay về phía Vũ Băng.

Vũ Băng không chủ quan, lập tức hai tay đưa ra thi triển Di Hoa Tiếp Ngọc đệ nhị tầng.

Tam Hoa Tế Nguyệt vs Di Hoa Tiếp Ngọc đệ nhị tầng.

Ba đóa hoa bay về phía Vũ Băng, chạm vào vòng bảo vệ vô hình của Di Hoa Tiếp Ngọc, trực tiếp phản trở lại.

“Cái gì?” Tĩnh Nguyệt sững sờ. Đây chính là bảy mươi bảy năm Nga My CửuDương Công công lực, cùng với một trong Nga My tam đại tuyệt chiêu TamHoa Tế Nguyệt lại có thể bị phản trở lại? Không tốt!

“Cẩn thận!” Vũ Băng kêu lên một tiếng.

Mộc Nhã lúc này trên khuôn mặt hiển thị ra sợ hãi cùng với tuyệt vọngnhìn ba đóa hoa bay về phía mình. Nàng khi đánh ra ba đóa hoa này đã thi triển toàn bộ nội lực của mình. Hiển nhiên nàng lực cũ đã mất, lực mớichưa kịp sinh ra.

Đúng lúc Mộc Nhã tuyệt vọng, Tĩnh Nguyệt lao tới không kịp, Giang Minhliền hất tay về phía trước. Ba đóa hoa liền tại chỗ biến mất trong sựngỡ ngàng của Tĩnh Nguyệt.

Vũ Băng vội chạy tới hỏi Mộc Nhã:

“Ngươi không sao chứ?”

Mộc Nhã ngơ ngác nhìn Giang Minh vẫn đang mỉm cười nhìn mình. Nàng không ngờ đến ở nơi này lại gặp hai đối thủ cực mạnh. Một là Vũ Băng, một làtiểu nam hài trước mắt mình đây. Nếu nói Vũ Băng phản lại tuyệt chiêucủa mình, Mộc Nhã tuy rất khó chấp nhận, nhưng cũng chỉ cho là võ họcđối phương hơn mình. Còn Giang Minh lại hời hợt một tay liền đánh tanbảy mươi bảy năm công lực Tam Hoa Tế Nguyệt. Đây là cái gì cảnh giới?Khó trách tại sao Vũ Băng lại nghe lời Giang Minh đến như vậy. Đồng thời nàng cũng cảm thấy mình thật là coi trời bằng vung, lại còn định nhẹtay với Vũ Băng sao? Nghĩ đến đây, trong lòng nàng vô cùng xấu hổ.

Bên cạnh đấy, Diệp Lỗi cùng Diệp Trí Lâm đang lâm vào trong sợ hãi trạng thái. Diệp Lỗi biết Vũ Băng rất mạnh, không ngờ lại mạnh đến cái trìnhđộ như vậy. Diệp Trí Lâm thì trước giờ vẫn nghĩ cùng lứa tuổi, không mấy ai có thể mạnh hơn mình. Vậy mà ở đây hắn chợt thấy mình trước đây quảthật chính là ếch ngồi đáy giếng. Đối với hai cô bé nhỏ hơn mình đây,mình quả thật không thể so sánh bằng.

Ánh mắt phức tạp nhìn qua Vũ Băng, Mộc Nhã cất tiếng hỏi:

“Vũ Băng, ngươi là cái gì cảnh giới?”

“Ta?” Vũ Băng ngạc nhiên hỏi, xong lại liếc mắt về phía Giang Minh.Giang Minh thấy vậy cười khổ một cái. Tiểu nha đầu này có phải quá dựadẫm vào hắn rồi hay không? Bất quá hắn cũng liền gật đầu một cái, ý bảonàng nói thật cũng không sao.

Tĩnh Nguyệt đang sững sờ vì Giang Minh một tay thủ đoạn kia, nàng vừa tỉnh táo lại thì nghe Vũ Băng trả lời:

“Ta là đại sư cảnh sơ kỳ.”

Cái gì? Đầu của Tĩnh Nguyệt lại trở nên trống rỗng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »