Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 115
đột phá

❊ ❊ ❊

Vũ Băng lúc này đang ngồi khoanh chân vận Minh Ngọc Thần Công. Chỉ thấyda thịt ở bàn tay nàng lúc này trong suốt, nhìn thấy rõ mạch máu cùngxương cốt.

Khí thế trên người Vũ Băng càng lúc càng mạnh. Bỗng một luồng khí từ cơ thể Vũ Băng bắn ra, thổi tung những chiếc lá bên cạnh.

Vũ Băng, đột phá đại sư cảnh thành công.

Khí thế từ người Vũ Băng giảm dần. Nàng bắt đầu tiến hành thu công.Khoảng chừng mười phút sau, Vũ Băng mở mắt. Đứng trước mặt nàng là mộttiểu hài khoảng sáu tuổi, đang mỉm cười nhìn mình.

Vũ Băng hạnh phúc nói:

“Minh, ta đã đột phá đại sư cảnh rồi.”

Giang Minh gật đầu nói:

“Không tệ, ngươi thử vận công lại xem?”

Vũ Băng không nói hai lời, liền đứng đó vận công. Khí thế nàng tỏa ra mãnh liệt, lại khiến cho một trận lá cây bay tới tấp.

Vũ Băng ngẩn người nhìn, sau đó vui mừng hô to:

“Minh, ta đột phá Minh Ngọc Thần Công đệ tam tầng rồi!”

Minh Ngọc Thần Công đệ tam tầng, mạnh hơn Minh Ngọc Thần Công đệ nhịtầng gấp đôi. Vũ Băng sau hai năm cố gắng đã đạt được thành quả, nàngbây giờ một mình dựa vào Di Hoa Tiếp Ngọc đệ tam tầng hoàn toàn có thểdễ dàng đánh thắng năm người Báo hộ pháp năm đó. Đây cũng là nhờ GiangMinh hết lòng chỉ dạy, khiến cho nàng dễ dàng tu luyện, bình cảnh trởnên không đáng nhắc đến.

Lúc này tại Long Hổ Môn.

Một luồng khí thế từ hậu viện toát ra. Ngũ Đế cùng Vũ Chiến vốn đang tu luyện, tất cả đều vội chạy tới nơi toát ra khí thế.

“Khí thế này… Đại sư cảnh, Vũ Long sư huynh đã đột phá đại sư cảnh giới rồi!” Vũ Hổ hưng phấn kêu lên.

Đám người Long Hổ Môn vui mừng đứng chờ trước cửa phòng Vũ Long. Mườiphút sau, cửa phòng mở ra, Vũ Long từ trong phòng đi ra, toàn thân vẫncòn khí thế ẩn ẩn kèm tự tin.

Vũ Chiến ra vỗ vai Vũ Long rồi nói:

“Tốt, tốt. Cuối cùng thì Long Hổ Môn cũng có một vị đại sư cảnh sau bốn mươi năm. Ha ha. Hôm nay mọi người tổ chức ăn mừng!”

Cả Long Hổ Môn trên dưới đều vui vẻ vì bọn họ đã có một đại sư cảnhcường giả sau bốn mươi năm. Có điều bọn họ cũng không biết, hôm nay Long Hổ Môn ra đời đến hai vị đại sư cảnh cường giả…

Tối hôm đó, Long Hổ Môn mở tiệc chiêu đãi, mời cả gia đình Giang Hữu Bacùng Hội chủ Hồng Diệp hội qua chung vui. Dĩ nhiên, Giang Minh cũng phải đi theo tụ họp.

“Ha ha, chúc mừng Long Đế tấn thăng đại sư cảnh. Đây là một việc đáng mừng. Đến, chúng ta làm một chén!”

Giang Hữu Ba vui vẻ vỗ vai Vũ Long.

“Giang đại ca, mời!” Vũ Long vui vẻ giơ tay mời Giang Hữu Ba vào trong đại sảnh.

Nhìn thấy Giang Minh đi cùng mẫu thân phía sau, Vũ Long tươi cười chào:

“Đại tẩu, mời vào. Đây là tiểu Minh a. Lần gần đây nhất ta thấy ngươi là lúc ngươi mới ba tuổi. Không ngờ đã ba năm trôi qua rồi.”

“Long thúc thúc hảo!” Giang Minh lễ phép cúi chào. Dù gì hắn đi cùng phụ thân, cũng phải cho một số người mặt mũi.

“Được rồi, mời đại tẩu vào đi. Vũ Băng, ngươi mang tiểu Minh qua bàn dưới ngồi đi.”

Vũ Băng lúc này mới để ý đến Giang Minh cùng gia đình đã đến, vội vã chạy lại nắm tay Giang Minh, hớn hở nói:

“Minh, ngươi cũng đến rồi, mau theo ta. Hôm nay có rất nhiều thức ăn ngon!”

Nói xong kéo tay Giang Minh chạy lại bàn dành cho các võ sinh nhỏ tuổi.

Giang Minh vừa đi theo vừa cười khổ. Hắn đường đường là một đại namnhân, cuối cùng phải ngồi cùng mâm với một lũ trẻ nít còn hôi mùi sữa.

Giang Minh cùng Vũ Băng vừa đến, một đứa trẻ khoảng tám tuổi đứng dậy cất tiếng hỏi:

“Băng nhi, ai đấy?”

Vũ Băng chỉ vào Giang Minh giới thiệu:

“Đây là Giang Minh.” Sau đó chỉ vào tiểu nam hài kia rồi nói: “Đây là sư huynh của ta, tên là Diệp Lỗi. Diệp Lỗi ca ca rất lợi hại nha.”

Giang Minh gật gật đầu. Hắn cảm thấy tiểu nam hài này khá chính trực, nhất là đôi mắt, trong suốt lấp lánh.

“Giang Minh phải không, ở Đông Bắc khu này, nếu có bị ai bắt nạt thì đến tìm ta, ta sẽ giúp ngươi đánh lại bọn chúng.” Diệp Lỗi hào phóng vỗ vai Giang Minh.

“Diệp Lỗi ca ca cũng đừng nghĩ rồi. Giang Minh cũng rất lợi hại đây.” Vũ Băng ngây thơ nói.

“Ồ? Nếu không chúng ta so tài một trận. Người thắng làm đại ca, thế nào?” Diệp Lỗi trong mắt hiện lên chiến ý.

Giang Minh cười khổ, đây có gọi là nằm cũng trúng đạn không?

Nhìn sang Vũ Băng, thấy nàng có chút áy náy, Giang Minh âm thầm lắc đầu. Tiểu hài dù sao cũng chỉ là tiểu hài. Tính, đến một trận đi.

Giang Minh gật đầu đáp ứng Diệp Lỗi. Đôi bên kéo nhau ra giữa sân võ quán.

Lũ trẻ náo nhiệt cũng khiến bậc phụ huynh chú ý.

“Giang đại ca, tiểu Minh cũng biết võ công sao?” Vũ Long tò mò hỏi.

“Ân, đây cũng là nhờ công của Vũ Băng đấy.” Giang Hữu Ba cười đáp.

“Sao lại nói như thế?” Vũ Long ngạc nhiên.

“Là thế này, hai năm gần đây Vũ Băng tiểu thư vẫn hay sang nhà chúng ta dạy võ cho tiểu Minh.”

“Ra vậy, chúng ta cũng xem lũ trẻ đùa một chút đi.”

Giữa sân, Diệp Lỗi đứng đối diện Giang Minh. Đôi bên ôm quyền chào hỏi rồi bắt đầu thủ thế.

Diệp Lỗi tu luyện chính là mười tám đường Thái Tổ Trường Quyền. Bộ quyền này hắn đã tu luyện ba năm trời, hiện đã đạt sáu thành hỏa hầu. Điềunày nói lên tư chất của Diệp Lỗi cũng chỉ thuộc loại trung bình. Nếu cốgắng có thể như Vũ Chiến, hơn ba mươi lăm tuổi võ sư đỉnh cấp. Muốn trởthành đại sư, e rằng cần một chút cơ duyên.

Giang Minh thủ thế là thức thứ nhất của Thái Cực Quyền pháp, hai tay múa thành hình âm dương. Dù sao hắn sức mạnh bây giờ cũng quá mức biếnthái, căn bản không nên sử dụng các chiêu thức tấn công. Thái Cực QuyềnPháp chú ý phòng thủ, trước thủ sau công, phù hợp với việc so tài lúcnày.

“Thái cực quyền?” Đám người Long Hổ Môn nhanh chóng nhận ra võ học Giang Minh thi triển.

Diệp Lỗi hét lên một tiếng, sau đó toàn thân lao về phía Giang Minh. Một quyền đánh tới giữa ngực Giang Minh.

Giang Minh hai tay quay thành hình vòng tròn, lập tức cuốn lấy quyền của Diệp Lỗi. Giang Minh hất tay lên một cái, Diệp Lỗi toàn thân bắn rangoài hai thước, nhưng Diệp Lỗi rất nhanh bật dậy, không có bị thươnggì. Đây cũng là do Giang Minh khống chế rất tốt, không để cho Diệp Lỗigặp bất kỳ thương tổn nào.

Diệp Lỗi bật dậy xong, liền đứng cẩn thận nhìn Giang Minh. Long Hổ Môndạy dỗ võ sinh rất tốt. Võ sinh đều có nhất định định lực lúc so đấu.

“Không nhìn ra tiểu Minh thi triển Thái cực quyền đã đạt đến thông hiểu quyền ý.” Vũ Chiến sắc mặt ngạc nhiên nói.

“Tiểu tử này cũng là một thiên tài võ học.” Vũ Hổ gật đầu phụ họa khiến cho Giang Hữu Ba nở mày nở mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »