Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 114
hai năm

❊ ❊ ❊

Trong một thángnày, Vũ Băng tiến bộ rất lớn. Nội lực của nàng đã đạt đến năm năm, kèmtheo Minh Ngọc Thần Công, một võ giả mười năm nội lực cũng không chắc là đối thủ của nàng.

“Minh Ngọc Thần Công đệ nhất tầng, Minh Ngọc Thần Chưởng!”

Vũ Băng kêu to, bàn tay trong suốt nhìn thấu mạch máu đánh về phía trước phát ra tiếng kêu phần phật.

“Minh Ngọc Thần Công đệ nhất tầng, Di Hoa Tiếp Ngọc!”

Vũ Băng toàn thân xuất hiện một vùng vô hình khí hình cầu, bao quanhthân thể của nàng. Giang Minh tay cầm hòn đá, vận khí tương đương bảynăm nội lực ném tới. Chỉ thấy hòn đá va vào vùng khí vô hình, lập tứcphản trở lại bắn tới Giang Minh. Giang Minh không động, quanh thân hắncũng xuất hiện một vùng khí vô hình. Có điều khi hòn đá va vào vùng khíquanh Giang Minh liền lập tức biến thành bụi rồi rơi xuống đất.

Giang Minh nhìn Vũ Băng, thấy tiểu nha đầu đang mở to ánh mắt mong đợi hắn nhận xét, liền cười nói:

“Không tệ. Ngươi cũng nắm vững Minh Ngọc Thần Chưởng cùng Di Hoa TiếpNgọc. Kế tiếp chúng ta cần tiến hành một số huấn luyện nâng cao năng lực của ngươi. Chỉ là huấn luyện rất cực khổ, ngươi cần chuẩn bị tâm lý.”

Vũ Băng gật đầu nói:

“Ta không sợ khổ, ta muốn biến mạnh.”

Giang Minh gật đầu, sau đó lấy ra một đôi hộ uyển màu bạc. Thoạt nhìn đôi hộ uyển giống như bằng lụa bạc, mềm mại lại mượt mà.

“Đeo lên đi.” Giang Minh đưa tới trước mặt Vũ Băng rồi nói.

Vũ Băng sáng mắt, vội thò tay cầm lấy. Đến khi cầm vào, Vũ Băng sắc mặt liền lập tức biến hóa.

Nặng, ít nhất phải ba mươi kg!

Đối với năm năm nội lực Vũ Băng, cầm lên ba mươi kg, cũng hơi cảm thấy nặng nề.

Đeo vào đôi hộ uyển, Vũ Băng liền cảm thấy sức nặng của đôi hộ uyển nàyphân tán ra toàn thân. Nàng ngạc nhiên nhìn hộ uyển, sau đó nhìn GiangMinh hỏi:

“Minh, tại sao ta cảm thấy sức nặng được phân đều toàn cơ thể?”

“Ngươi cũng không cần rõ. Từ giờ trở đi, ngươi hàng ngày đều phải đeo hộ uyển này, không được phép tháo xuống. Còn có, hiện tại ta dạy cho ngươi một bộ khinh công, tên gọi Nguyệt Dạ.”

Nguyệt Dạ, cao cấp khinh công thân pháp. Thân hình biến hóa khôn lường,thoắt ẩn thoắt hiện, khi tỏ khi mờ. Thân pháp này tuy không phải là caocấp nhất, nhưng lại là thích hợp để Vũ Băng tu luyện nhất.

Một giờ đồng hồ trôi qua, Vũ Băng đã nắm được nhập môn thân pháp. Giang Minh lúc này mới nói:

“Ta nói, ngươi có cần đánh chiêu nào lại hô tên chiêu đó không?”

Vũ Băng hào hứng đáp:

“Vậy mới oai. Hơn nữa ta thấy hô như vậy có thể ảnh hưởng đến kẻ địch.”

Giang Minh khuôn mặt méo mó nói:

“Đần nha đầu. Ngươi hô như vậy chỉ ảnh hưởng đến những kẻ bất nhập lưu.Cao thủ thật sự lặng lẽ biến chiêu, chiêu chiêu bất tận khiến cho kẻđịch sơ hở để dành thắng bại, lúc đó cái gì oai đều không có tác dụng.Hơn nữa ngươi mở mồm hô hết một chiêu, đao của người ta đã kịp đến cổngươi rồi, vậy thì đánh cái gì nữa?”

Vũ Băng lúc này ngớ người ra, sau đó xấu hổ cúi đầu xuống nói:

“Ta biết, từ nay ta sẽ không kêu nữa.”

Nhưng lập tức ngẩng đầu lên, tức giận nhìn Giang Minh nói:

“Nhưng không cho ngươi gọi ta Đần nha đầu. Ta không đần!”

Giang Minh phất phất tay, ra vẻ sao cũng được nói:

“Được rồi, ngươi tiếp tục tập luyện, ta vào nhà ngồi luyện tay.”

Vào nhà ngồi luyện tay, thực chất là vào nhà ngồi vẽ phù. Giang Minh sốlượng phù dự trữ bây giờ đã đạt hơn ba trăm trương. Nhưng hắn mỗi ngàyvẫn vẽ cho mình mười hai trương phù. Giang Minh hiện tại đã là luyện khí tầng hai. Vì vừa phân tâm dạy Vũ Băng, vừa vẽ phù, luyện đan, luyện khí cho nên hắn ba mươi ngày tròn mới đột phá nổi một tầng. Đây là hắn còntu luyện trong Động Tiên. Nếu bên ngoài tu luyện, không bốn năm khôngthể đột phá tầng hai rồi.

Tất nhiên Giang Minh cũng không gấp. Nếu không hắn cũng không phân tâmnhiều như vậy mà trực tiếp quên hết thảy mọi thứ để tu luyện rồi.

Đối với việc Giang Minh vẽ phù, Vũ Băng cũng hết sức kỳ quái. Nàng không hiểu tại sao Giang Minh cứ ngồi vẽ đi vẽ lại lên mấy mảnh giấy, sau đólại cất đi chỗ nào mà nàng không biết. Mặc dù Giang Minh kêu hắn luyệntay, nhưng Vũ Băng cũng không cảm thấy Giang Minh viết chữ mà chỉ thấyhắn quệt qua quệt lại thành những đường nét quái dị.

Vũ Băng cũng không hỏi Giang Minh là hắn đang làm gì. Nàng chuyên chú vào tu luyện, mong nâng cao thực lực cho mình.

Nháy mắt đã hai năm trôi qua.

Hai năm tròn, Giang Minh vẫn cùng Vũ Băng một chỗ. Hai tiểu hài bóngdáng đã trở nên quen thuộc đối với Long Hổ Môn cùng Huynh Đệ hội đámngười.

Trong hai năm này, hóa ra lại yên bình hơn Giang Minh tưởng. Liệt HỏaGiáo giống như biến mất hoàn toàn. Huynh Đệ hội cùng Hồng Diệp hội hiệntại đã hoàn toàn khống chế một nửa G thành. Hiện tại phía Bắc G thành là địa bàn của Long Hổ Môn, Huynh Đệ hội cùng Hồng Diệp hội, phía Nam Gthành là địa bàn của Hùng Sư Bang.

Hai năm trôi qua, Long Hổ Môn hai vị võ sư chín mươi năm công lực đãthành võ sư đỉnh phong, bắt đầu tìm cơ hội đột phá đại sư cảnh giới.

Một ngày đẹp trời, Giang Minh cùng Vũ Băng xuất hiện tại Đông Bắc công viên, một góc nhiều rừng cây.

Hôm nay là một ngày trọng đại đối với Vũ Băng. Trải qua hai năm tuluyện, cuối cùng nàng đã đạt đến bình cảnh võ sư đỉnh phong. Hôm nay làngày Vũ Băng tiến vào đại sư cảnh.

Đại sư cảnh giới, dù chỉ vừa đột phá, không phải vũ sư đỉnh phong có thể so sánh đấy. Một đại sư cảnh cường giả cũng mạnh hơn vũ sư đỉnh phongít nhất bốn phần. Tất nhiên công pháp cùng chiêu thức không thể không kể công. Nếu công pháp và chiêu thức vượt trội, võ sư cảnh hoàn toàn cóthế đánh thắng đại sư cảnh.

Vũ Băng lúc này mới có sáu tuổi, đã có gần trăm năm công lực. Vũ Longcùng Vũ Chiến tu luyện đã nhiều năm, hiện giờ mới đạt đến mức này. Cóthể nói Vũ Băng hiện tại nằm trong nhóm đệ nhất thiên tài, có thể dễdàng sánh ngang với các siêu cấp thiên tài đến từ các đại phái như VõĐang, Thiếu Lâm. Nhưng nếu nói về độ tuổi, Vũ Băng không thể nghi ngờ là thiên tài trong thiên tài. Một sáu tuổi đại sư cảnh, nếu để võ lâm đồng đạo biết, lập tức sẽ gây nên sóng gió vô cùng lớn.

Lại nói về võ lâm hiện tại. Giang Minh trong hai năm này cũng nắm mộtcách đại khái. Đầu tiên là bốn đại cao cấp môn phái, theo thứ tự lầnlượt từ mạnh đến yếu: Thiếu Lâm, Võ Đang, Côn Luân, Nga My. Tiếp sau đólà bảy môn phái trung cấp: Đường Môn, Thúy Yên, Thanh Thành, Tĩnh Nguyệt Am, Thiên Long Tự, Không Động, Hoa Sơn cùng hàng chục môn phái cấpthấp, như Long Hổ Môn là một ví dụ. Các môn phái cao cấp và trung cấpđều có đặc điểm chung là ít lộ diện. Dù có đi ra ngoài cũng cố gắnggiống như mình là người bình thường. Dù sao đây cũng là một thời đạikhông khuyến khích võ công cùng vũ khí lạnh. Các môn phái đều dưới sựquản lý của một tổ chức, gọi là Quốc An cục. Quốc An cục sinh ra để giải quyết những rắc rối do võ giả gây ra, đồng thời cũng quản lý, trừngphạt những võ giả gây ảnh hưởng đến nhân sinh xã hội.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »