Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2190 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 121
siêu cấp tiểu thiên tài mộc nhã

❊ ❊ ❊

Bên ngoài G thành.

Một chiếc xe tải chở cỏ khô dừng lại. Người lái xe lay lay một tiểu nha đầu đang ngủ ngon lành ở bên cạnh mình:

“Nha đầu, đã đến nơi rồi, dậy đi thôi.”

Tiểu nha đầu ngáp dài một cái, sau đó cầm lấy bọc hành lý của mình, cúi chào người lái xe:

“Cám ơn bá bá đã cho ta đi nhờ xe.”

“Ân, ngươi có chắc không cần ta đưa ngươi đi tìm tỷ tỷ?”

Tiểu nha đầu lắc lắc cái đầu nhỏ xinh xắn nói:

“Không cần, ta có thể tự tìm tỷ tỷ của ta. Cám ơn bá bá quan tâm.”

Nhìn tiểu nha đầu rời đi, người lái xe lắc đầu lẩm bẩm:

“Ai, không biết nhà ai lại để một đứa bé dễ thương như vậy đi một mình chứ?”

“Đông Bắc khu, Thanh Đông tiểu học? Đi lối kia, đến ngã tư thì rẽ phải là đến.”

“Cám ơn a di.” Tiểu nha đầu cúi đầu.

“Thật là một tiểu cô nương dễ thương.”

Thanh Đông tiểu học.

Tĩnh Nguyệt là một đệ tử tục gia của Nga My phái, đồng thời cũng là người quản lý các hoạt động của Nga My phái tại G thành.

Hôm nay Tĩnh Nguyệt cảm thấy rất nhức đầu. Sư phụ nàng vừa gọi điện báocho nàng rằng tiểu sư muội của nàng, cũng là siêu cấp tiểu thiên tài của Nga My phái, sáu tuổi võ sư cảnh bảy mươi bảy năm công lực, lén trốnkhỏi môn phái đi đến G thành.

“Chỉ hi vọng tiểu sư muội không phải là kẻ chuyên môn gây ra rắc rối đi.” Tĩnh Nguyệt thở dài nghĩ.

“Tĩnh Nguyệt, có ngươi muội muội tìm ngươi.” Một giáo viên ở ngoài hô.

Muội muội? Ta từ bao giờ có muội muội? Chẳng lẽ…

Nghĩ đến đấy, Tĩnh Nguyệt liền vội vã đứng dậy chạy ra ngoài. Chỉ thấyngoài hành lang, một tiểu nha đầu xinh xắn, tóc búi hai bên đang đứngngó nghiêng xung quanh.

Nhìn thấy Tĩnh Nguyệt, tiểu nha đầu hai mắt liền rạng rỡ, chạy lại ôm chầm lấy nàng.

“Tỷ tỷ, ta tìm thấy ngươi rồi.”

Tĩnh Nguyệt vội ôm lấy tiểu nha đầu ra một góc hành lang rồi hỏi:

“Tiểu sư muội, sao ngươi lại rời môn phái đến đây?”

“Mộc Nhã nhớ ngươi a.” Tiểu nha đầu ánh mắt long lanh nhìn Tĩnh Nguyệt đáp.

“Thiếu giả ngây ngô. Ta với ngươi tiếp xúc cũng chỉ mấy lần. Ta xemngươi muốn đi ra ngoài náo nhiệt thì đúng hơn.” Tĩnh Nguyệt trừng mắtnói.

Mộc Nhã le lưỡi, sau đó túm lấy góc áo khoác của Tĩnh Nguyệt nói:

“Ta ở môn phái suốt ngày chỉ có ngồi một chỗ vận công tu luyện, thật sựchán buồn chết. Khó khăn lắm mới lén trốn sư phụ đi ra ngoài được, sư tỷ đừng trách ta mà.”

“Được rồi, được rồi. Ngươi cái tiểu nha đầu ham chơi này. Ngươi có thể ở chung với sư tỷ, nhưng mà không được bỏ bê tu luyện nghe chưa!” TĩnhNguyệt lắc đầu nói.

“Đã biết. Ta nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện!” Mộc Nhã hào hứng ôm chầm lấy Tĩnh Nguyệt.

“Còn nữa, ngươi ở thành phố, vậy thì phải đi học. Ta sẽ sắp xếp chongươi vào một lớp học. Tuyệt đối không được bắt nạt bạn bè nghe chưa?”Tĩnh Nguyệt nghiêm mặt nói.

“Đã rõ, ta nhất định sẽ cùng mọi người hòa hợp đấy.”

Sáng hôm sau.

Lớp bốn, cấp một.

“Cả lớp trật tự!”

Giáo viên vỗ vỗ hai tay. Lũ học sinh đang ồn ào liền lập tức im lặng lại.

“Hôm nay lớp chúng ta có thêm bạn học mới. Tiểu Nhã, vào đây đi.”

Giang Minh nhìn tiểu nha đầu bước vào, có chút sững sờ. Hắn không ngờ ởđây lại gặp một siêu cấp thiên tài, sáu tuổi võ sư bảy mươi bảy năm công lực.

“Thế giới này thật thú vị.” Giang Minh âm thầm nghĩ.

“Chào mọi người! Ta tên là Mộc Nhã, rất hi vọng được làm quen!” Mộc Nhãnhe răng cười nói. Cả lớp học sinh liền vỗ tay, đặc biệt là những tiểunam hài. Dù ở lứa tuổi nào, bạn gái xinh cũng được hoan nghênh đấy, nhất là Mộc Nhã bề ngoài rất xinh xắn, hoàn toàn là một cái mỹ nhân phôi.

“Mộc Nhã bạn học từ ngoài tỉnh chuyển về đây. Hi vọng mọi người đối xửtốt với Mộc Nhã bạn học. Tốt lắm, bây giờ Mộc Nhã bạn học có thể ngồi ởđâu?”

“Giáo viên, chỗ của ta!”

“Chỗ ta vẫn trống!”

“Mộc Nhã bạn học, ngươi có thể lựa chọn chỗ ngồi sao?”

“Ân.” Mộc Nhã gật đầu, liếc nhìn quanh. Ánh mắt nàng lập tức nhìn thấy chỗ ngồi bên cạnh Giang Minh gần cửa sổ.

“Giáo viên, ta muốn ngồi ở chỗ kia.” Nói xong chỉ cho giáo viên chỗ trống cạnh Giang Minh.

“A…” Kèm theo đó là tiếng kêu thất vọng của một số nam hài.

“Được rồi. Mộc Nhã sẽ ngồi cạnh Giang Minh. Giang Minh, ngươi cần chiếu cố bạn học mới nha.”

“Ân.” Giang Minh gật gật đầu đáp.

Mộc Nhã ngồi vào chỗ, sau đó tò mò nhìn sang bên Giang Minh nói:

“Giang Minh, hi vọng sau này nhiều chiếu cố.” Nói xong đưa tay ra.

“Ân, rất vui được biết ngươi.” Giang Minh cũng lịch sự đưa tay bắt lấy tay Mộc Nhã.

“Có thể cho ta dùng chung sách của ngươi được sao?” Mộc Nhã nhìn quyển sách cấp một, tò mò hỏi.

“Ân, ngươi có thể xem cùng ta.”

Tan học.

“Giang Minh, cám ơn đã cho ta mượn sách.” Mộc Nhã cười tươi nói.

“Minh, chúng ta cùng về đi.” Tiếng Vũ Băng ở ngoài cửa vang lên.

“Ân.” Giang Minh gật đầu, sau đó đứng dậy đi ra ngoài cửa. Mộc Nhã có chút tò mò cũng cất sách vở đi theo.

Vũ Băng nhìn thấy Mộc Nhã đi theo sau Giang Minh, tò mò hỏi:

“Ngươi là ai nha?”

“Các ngươi tốt, ta là Mộc Nhã, bạn cùng bàn với Giang Minh. Ta mới chuyển đến hôm nay.” Mộc Nhã nở nụ cười xinh xắn giơ tay ra.

“Ngươi tốt, ta là Vũ Băng, Giang Minh hàng xóm.” Vũ Băng cũng nở nụ cười bắt lấy tay nàng.

“Ngươi tốt, ta là Diệp Lỗi, cùng chung nhà với Vũ Băng.”

“Chung nhà?” Mộc Nhã tròn mắt.

“Ân, chúng ta là người thuộc Long Hổ Môn đấy.” Vũ Băng tươi cười đáp.

“Long Hổ Môn? Là một môn phái sao?” Mộc Nhã hai mắt sáng lên.

“Ngươi có thể coi như là vậy. Có điều chúng ta là một võ quán thì đúng hơn.” Vũ Băng đáp.

“Vậy ngươi rất lợi hại sao?” Mộc Nhã hỏi.

“Ha ha, không lợi hại cho lắm. Dù sao tu vi của ta cũng rất thấp.” VũBăng khiêm tốn đáp lại, dĩ nhiên trong lòng nàng thêm một câu: “Thấp sovới Giang Minh”. Giang Minh một bên âm thầm gật đầu, tiểu nha đầu nàyvẫn còn rất biết mình biết ta đấy.

“Có thể so tài với ta sao?” Mộc Nhã đột nhiên hỏi.

“Ngươi?” Vũ Băng ngạc nhiên. Lúc này nàng mới để ý Mộc Nhã tu vi quả thật không thấp.

“Đúng vậy. Chúng ta so tài một phen. Yên tâm, ta sẽ không làm ngươi bị thương đấy.” Mộc Nhã tự tin nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »