Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 117
dạo phố

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau.

Hôm nay là chủ nhật, ngày hôm sau là ngày học sinh toàn quốc khai giảng, không biết có phải vì thế mà không khí trên đường đặc biệt rôm rả.

Mặc dù rất nhiều tuổi trẻ thiếu niên thiếu nữ mặt mũi cũng không vui vẻcho lắm, nhưng cũng có không ít người mặt mày háo hức. Ba tiểu tử hiệnđang ở trong hậu viện của Huynh Đệ hội là một ví dụ.

Giang Minh nhìn hai tiểu tử đứng trước mặt mình, cười nói:

“Mai là khai giảng, ta sẽ theo học Thanh Đông tiểu học. Các ngươi hômnay có một ngày để nghỉ ngơi. Ngày mai kế hoạch luyện tập vẫn như vậy,nhưng đổi thành năm giờ sáng tiến hành tập luyện cùng giải đáp vấn đề.Có ý kiến gì không?”

“Ta có ý kiến!” Vũ Băng sôi nổi giơ tay.

“Nói.”

“Chúng ta ngày hôm nay cùng đi dạo phố đi. Ta muốn đi sang khu Nam, nghe nói ở đó rất nhiều khu ẩm thực.”

Khu Nam G thành vốn là địa bàn của Hùng Sư bang. Khác với Hắc Long hộisẵn sàng kinh doanh hàng cấm, Hùng Sư bang lại có chiến lược phát triểnkhá đặc biệt, đó là kinh doanh vũ khí. Vì vậy đừng nhìn Hùng Sư bangphạm vi thống trị bé hơn Hắc Long hội mà coi thường. Tinh anh của HùngSư bang được vũ trang rất tốt. Đây cũng là lý do mà Hắc Long hội lạimuốn ra tay với Huynh Đệ hội cùng Hồng Diệp hội trước.

Hùng Sư bang tuy có rất nhiều vũ khí nóng, nhưng thực chất lại do ba đại gia tộc ở G thành tiến hành khống chế: Lý gia, Vương gia, Lâm gia. Bađại gia tộc này tài sản đều hàng tỷ Nhân Dân Tệ, là ba trong một trămgia tộc lớn của đất nước.

Cũng bởi vì vậy mà đời sống người dân thuộc khu vực của Hùng Sư bangcũng không tệ lắm, không có cảnh côn đồ suốt ngày quấy phá công việc làm ăn. Các gian hàng ẩm thực lại đặc biệt phát triển, thu hút lượng lớn du khách đến dạo chơi.

Giang Minh nhìn hai tiểu hài sáng mắt, cũng không tiện từ chối, bèn gậtđầu cùng đi với Vũ Băng và Diệp Lỗi. Tất nhiên ba người đi ra ngoài làlén lén đi đấy. Nếu không thì sẽ có ít nhất hai cái đuôi đi theo.

Khu Nam G thành phi thường phong phú. Riêng ẩm thực dãy phố hiện đã mởrộng ra mười dãy phố, đủ các loại mặt hàng ăn uống. Giang Minh cùng VũBăng và Diệp Lỗi đi trên đường, tay cầm một chiếc kẹo đường, vừa ăn vừangắm phố phường.

……………………………….

Kha Nỉ là một nữ nhân khoảng gần hai mươi sáu tuổi, trên mặt có chúttàng nhang, dáng vẻ bình thường không thật sự nổi bật. Thế nhưng rất ítngười biết nàng là một trong những nhân viên thuộc tổ chức mạnh nhấtnước T, Quốc An cục.

Cách đây ba ngày, Kha Nỉ được phân về G thành, mục đích là để theo dõixem có thiên tài võ thuật nào ở G thành khu vực xuất hiện hay không.Tiếc là nàng về đây đã hơn ba ngày, đi dạo quanh các võ quán thuộc khuTây và khu Nam, nhưng bóng dáng một đứa trẻ võ thuật khá một chút cũngkhông thấy, đừng nói thiên tài.

Cũng không thể trách Kha Nỉ. Võ thuật bây giờ rất ít người chịu cho conem theo học. Trừ những nhà có truyền thống võ học, con em đều phải họcvõ từ nhỏ ra. Nhưng G thành là một thành thị mới phát triển, võ quán tuy nhiều nhưng lượng võ sinh nhỏ tuổi thật sự ít, trình độ cũng không cao.

“Cũng chẳng biết cấp trên bệnh gì mà lại yêu cầu tìm thông tin về thiên tài võ thuật.” Đi trên một con đường, Kha Nỉ lẩm bẩm.

Bỗng trước mặt phát ra tiếng hô:

“Ăn trộm, bắt lấy ăn trộm!”

Một người trẻ tuổi đang vừa chạy vừa hô. Phía trước hắn, một tên ăntrộm, mặt mũi lem luốc, đang ôm trong tay một chiếc bọc, tay còn lại cầm một cái dao gọt hoa quả.

Kha Nỉ thấy vậy cũng chạy đi theo xem xét, nếu có thể thì ra tay giúp người trẻ tuổi kia một tay.

Tên ăn trộm chạy trên đường, người dân hai bên cũng không dám cản lạitên trộm vì sợ hắn hóa liều đâm dao. Càng lúc càng bỏ xa thanh niên trẻtuổi, tên trộm đột nhiên thấy trước mắt xuất hiện ba cái tiểu hài, đềuđang đứng yên giữa đường nhìn mình chạy tới. Hắn nóng nảy hô:

“Ba đứa nhóc, cút!”

Nói xong vung dao gọt hoa quả lên.

Ba đứa trẻ vẫn đứng đấy, đứa trẻ lớn nhất tiến lên một bước nói:

“Để ta!”

Hai đứa trẻ còn lại cũng không động. Đám người hai bên có đại thẩm cólòng tốt liền vội đưa tay kéo ba đứa trẻ lại. Chỉ là bé gái cười nói với vị đại thẩm:

“Cám ơn đại thẩm, bọn ta không sao đâu.”

Đại thẩm kéo bé gái, cảm thấy mình đang kéo một pho tượng cực nặng. Nàng đang ngạc nhiên thì tên trộm đã chạy đến trước mặt đứa trẻ lớn, tay cầm dao vung tới, lấy chuôi dao đánh tới.

Cả khu phố phát ra tiếng kêu hoảng hốt. Tuy nhiên đứa trẻ lại không sợhãi, tay nắm thành quyền, một quyền đưa tới đánh vào tay tên trộm.

Rắc một tiếng, cảnh tượng không như mọi người nghĩ xảy ra. Con dao trêntay kẻ trộm bay lên, sau đó rơi cách đó một mét. Tên trộm gào to, ôm tay quỳ xuống:

“Tay… tay của ta…”

Hình như xương bàn tay của hắn đã bị nứt.

Thanh niên trẻ tuổi ở đằng sau lúc này liền lao đến, dễ dàng chế trụ tên ăn trộm. Hắn ngạc nhiên nhìn ba đứa trẻ trước mắt mình, một lúc mới cất tiếng nói:

“Cám ơn người bạn trẻ.”

Nam hài nhỏ nhất liền quay đầu đi, nữ hài cùng nam hài lớn tuổi hơn cũng vội đi theo. Điều này tỏ rõ rằng, nam hài nhỏ tuổi nhất mới là ngườiđứng đầu trong ba đứa trẻ.

Cả khu phố bất động mấy phút, sau đó sôi trào lên. Một số người nuốitiếc vì mình không kịp chụp ảnh. Một số lại nuối tiếc vì mình bỏ lỡ mấtdịp trông thấy ba đứa trẻ kia. Tất nhiên trừ một người, đó là Kha Nỉ.Nàng lúc này đang theo sát sau ba đứa trẻ.

“Đi lang thang rốt cuộc cũng gặp được!” Kha Nỉ âm thầm hô may mắn. Nàngđi ba ngày qua khắp các võ quán khu Tây và Nam thành, đừng nói đến gặpthiên tài, đến một đứa trẻ đánh tốt một bài quyền còn chưa gặp quá đây.Bây giờ ngẫu nhiên đi dạo phố lại gặp một đứa trẻ có lực rất lớn, xuấtchiêu gọn gàng, rõ ràng là có luyện võ. Hơn nữa võ thuật chắc chắn cònkhông thấp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »