Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 111
trở về long hổ môn

❊ ❊ ❊

Lôi kéo Vũ Băng bàn tay nhỏ bé đi một đoạn đường. Ra đến đường lớn, Giang Minh chỉ hướng Đông Bắc khu rồi nói:

“Ta không tiễn ngươi nữa. Ngươi đi theo con đường này có thể về tới Long Hổ Môn. Ta nghĩ không có kẻ nào hiện tại có thể gây nguy hiểm chongươi.”

“Minh, ngươi là ai nha?” Vũ Băng đột ngột hỏi.

“Ta? Ta là người nha.” Giang Minh nhịn cười trả lời.

“Ngươi tại sao lại có thể lợi hại như vậy?” Vũ Băng tiếp tục hỏi. Ánh mắt nàng lúc này toát ra tinh quang.

“Cái này…” Giang Minh có chút khó giải thích. Chẳng lẽ nói ta đã tu luyện hơn ba chục năm, dĩ nhiên phải lợi hại sao?

Vũ Băng cũng không đợi Giang Minh trả lời, nàng tóm tay Giang Minh nói:

“Minh, ngươi có thể dạy ta võ công sao?”

“Dạy ngươi võ công?” Giang Minh ngẩn người. Hắn đối với tiểu nha đầu cảm giác không tệ, dạy võ cho nàng không thành vấn đề. Bất quá hắn cũngkhông ngờ tiểu nha đầu này lại mở miệng trước muốn hắn dạy nàng võ công.

“Ân, ta cũng muốn trở nên lợi hại như ngươi.” Ánh mắt Vũ Băng tinh quang phát sáng, sau đó có chút ủ rũ nói tiếp: “Ta cũng không muốn làm đá cản đường các vị ca ca tỷ tỷ.”

Giang Minh nhìn tiểu nha đầu, hắn bỗng dâng lên một chút đồng tình. Giang Minh mỉm cười nói:

“Dạy cho ngươi cũng có thể…”

“Thật?” Vũ Băng ánh mắt sáng lên, tay cầm chặt lấy tay Giang Minh.

Giang Minh gật đầu, hắn nói tiếp:

“Bất quá, ta có một điều kiện…”

“Điều kiện gì?”

“Ngươi không được nói cho ai biết ta dạy ngươi võ công, cũng như bảnlĩnh của ta. Nếu ai hỏi ngươi, ngươi cứ bảo dạy ngươi là một vị cao nhân bí ẩn là được rồi.”

“Ân, ta sẽ nói dạy cho ta võ công là một vị cao nhân đại thúc bí ẩn.” Vũ Băng gật đầu nói.

Giang Minh lập tức trên đầu xuất hiện hắc tuyến. Tại sao lại thêm chữ“đại thúc” vào? Ta trông giống đại thúc lắm sao? Mặc dù ta có hơn bốnmươi thật, nhưng hiện tại ở thế giới này ta mới có bốn tuổi đi. Bất quá, cái này làm ta nhớ đến câu chuyện đại thúc dẫn tiểu nha đầu đi ăn kẹoque chuyện xưa. Phi phi, ta đang nghĩ gì thế này?

Bất quá nhìn khuôn mặt đầy mong đợi của Vũ Băng, Giang Minh cũng tặc lưỡi cho qua, hắn nói:

“Được rồi, vậy ngươi đi về. Sáng sớm ngày mai ra Đông Bắc công viên chỗ vòi nước đợi ta.”

Nói xong liền hướng Huynh Đệ hội con phố đi về.

Vũ Băng nhìn bóng lưng nhỏ bé của Giang Minh, trong lòng vô cùng háohức. Nàng vội vã chạy về Long Hổ Môn thông báo mình bình an cho mọingười.

Giang Minh vừa đi vừa nghĩ, không biết mình bỏ quên cái gì. Bất quá saumột chuyến náo nhiệt, tâm tình hắn rất không tệ, nhanh chóng bỏ qua màtrở về nhà.

………………………………

Đông Bắc khu, gần ngôi nhà đám người Báo hộ pháp chết, một bóng người vẫn đang ngồi trong lùm cây.

Một giờ đồng hồ, hai giờ đồng hồ, ba giờ đồng hồ trôi qua, bóng người này cuối cùng đã động.

“Kẻ nào, kẻ nào điểm huyệt ta!”

Vũ Phong vừa lo lắng cho Vũ Băng, vừa buồn bực. Mình dù gì cũng là võ sư cấp bậc cao thủ, vậy mà vô thanh vô tức bị người điểm huyệt. Điều đángnói là một cái bóng của người ta mình còn không thấy. Kẻ điểm huyệt thậm chí còn không thèm xuất hiện.

Vũ Phong vội vã chạy đến căn nhà gỗ, hắn giật mình ngửi thấy mùi máu bên trong. Vũ Phong sợ hãi, nghĩ rằng Vũ Băng bị hại, liền đẩy cửa vào. Cóđiều cảnh tượng trong nhà khiến hắn ngẩn người. Đập vào mắt hắn chính là năm cái xác của đám Báo hộ pháp.

Vũ Phong ngẩn người mấy giây, sau đó giật mình tỉnh lại mà nhìn quanhtìm kiếm bóng dáng Vũ Băng. Rất tiếc hắn không có nhìn thấy nàng. Biếtkhông còn cách nào khác, Vũ Phong liền khinh công vòng quanh khu vực một lúc, sau đó quay hướng Long Hổ Môn rời đi.

………………………………

Long Hổ Môn.

“Ta đã về!”

Trong lúc đám người Vũ Chiến đang lo lắng ngóng trông tin tức từ Vũ Phong, một tiếng trong trẻo vang lên ngoài cửa Long Hổ Môn.

Vũ Chiến cùng Ngũ Đế chạy ra thì thấy Vũ Băng tiểu nha đầu đang tungtăng chạy vào. Lập tức tiểu nha đầu bị đám người Long Hổ Môn vây quanh.

“Băng Băng, bọn chúng có làm gì ngươi không?” Vũ Nguyệt ôm lấy Vũ Băng nhìn một lúc rồi hỏi.

Vũ Băng lắc đầu nhỏ rồi nói:

“Ta rất khỏe. Bọn người kia bị sư phụ ta đánh rồi.”

“Sư phụ? Ai là sư phụ ngươi?” Đám người Vũ Chiến ngẩn người. Vũ Nguyệt hỏi lại.

“Sư phụ ta là sư phụ ta mới nhận a. Sư phụ ta rất mạnh. Một chiêu liền đánh cho tên cầm đầu kia gục.” Vũ Băng đắc ý cười nói.

“Gì? Một chiêu đánh gục tên cầm đầu?” Đám người Vũ Chiến hít một hơilạnh. Trải qua cuộc so đấu vừa rồi, mọi người đều biết tên cầm đầu chính là một đại sư cảnh hàng thật giá thật. Đừng nhìn vừa rồi Long Hổ Mônchiếm chút ưu thế mà khinh thường đám người Báo hộ pháp. Vũ Chiến cùngVũ Long chẳng qua là cầm chân được Báo hộ pháp một thời gian, bọn họhoàn toàn không có biện pháp đem Báo hộ pháp đánh bại.

“Ân.” Vũ Băng gật đầu xác nhận.

“Vũ Băng, vậy ngươi có gặp Vũ Phong ca không?” Vũ Nguyệt tiếp tục hỏi.

Vũ Băng lắc đầu nói:

“Không có. Ta được sư phó dẫn tới nội thành rồi tự mình đi về.”

Đám người Vũ Chiến nhìn nhau. Vũ Sơn lo lắng hỏi:

“Liệu Phong ca có vấn đề gì không?”

Vũ Chiến lắc đầu nói:

“Ta tin tưởng Vũ Phong không có vấn đề gì. Vũ Phong còn chưa gặp đám người kia. Có lẽ hắn bị mất dấu, đang đi tìm ở nơi nào đó.”

…………………………………

Vũ Phong trở về tới Long Hổ Môn, liền biết tin Vũ Băng bình an trở về.Hắn cũng vội vã nói lại tình huống cho Vũ Chiến cùng Ngũ Đế.

“Ngươi nói là ngươi bị người khác điểm huyệt? Còn không thấy bóng người nào ra tay?” Vũ Chiến cau mày hỏi.

“Đúng vậy. Lúc ta sắp đến căn nhà gỗ kia thì bỗng dưng toàn thân bất động. Đến lúc cử động lại được thì đã là ba giờ sau rồi.”

“Chắc là sư phụ của Vũ Băng điểm huyệt ngươi.”

Vũ Phong nghe vậy ngẩn người:

“Sư phụ? Vũ Băng có sư phụ sao?”

“Ân, Vũ Băng được một thần bí cao thủ cứu. Nàng được vị này thần bí cao thủ nhận làm đồ đệ rồi.”

“Vậy vị thần bí cao thủ đó đâu?”

“Không biết. Vũ Băng nói nàng không được phép tiết lộ thông tin sư phụ nàng.”

“Nếu vậy chúng ta có nên tìm hiểu sư phụ nàng là ai?”

Vũ Chiến lắc đầu nói:

“Không nên. Một vị cường giả như vậy không dễ dàng để chúng ta tìm hiểu. Huống hồ người ta không có ác ý gì với Băng nhi. Đây là của nàng đại cơ duyên, không nên làm vị kia mất hứng.”

Đám người Vũ Chiến rất nhanh thống nhất ý kiến, đó là để Vũ Băng tiếptục bái vị thần bí cao thủ kia làm sư phụ. Dù sao đối với võ quán cũngkhông ảnh hưởng gì nhiều. Thậm chí đến lúc võ quán nguy cơ, còn có thêmmột sự trợ giúp từ bên ngoài, điều này cũng không tệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »